iếng, bác biết rõ, nếu bệnh nhân không muốn khám, thì bác sĩ không được ép.”
Bác Triệu nhìn ba tôi, khó xử.
Ba tôi không nói gì, một lúc sau, ông lạnh lùng nói từng chữ một: “Thật ra con đã làm gì ở Bắc Kinh hả?!”
“Haiz, lão Tạ, Tiểu Thu còn nhỏ. Lại xa nhà, sống khó khăn, ông nên nghe nó giải thích, không có chuyện gì là không thể tha thứ được.”
Ba tôi rất ít khi tức giận, nhưng tôi nhận ra giọng ông run run.
Ông móc từ túi tiền ra một thứ: “Cái này nó mua cho con, đúng không?”
Điện thoại di động màu hồng. Ông đã lục túi xách của tôi.
Tôi tưởng ông không biết dùng di động, không ngờ chỉ có vài giây ông đã tìm được số điện thoại của Lịch Xuyên. Thật ra cũng rất dễ, trong máy chỉ có số của một mình anh.
Ông bấm số gọi cho anh, không có sóng nên không gọi được.
“Phiền ông, lão Triệu, cho tôi mượn điện thoại trong văn phòng ông một chút.”
Tôi im lặng đứng cạnh cửa, nghe ông nói chuyện điện thoại:
“Cho hỏi, số điện thoại XXXXXXXXX có phải là số của anh không?”
“Tôi là ba của Tiểu Thu. Cậu biết Tiểu Thu đúng không? Cậu là ai? Tên gì?” Ba tôi nghiêm giọng.
“Cậu nghe cho kỹ đây, Vương Lịch Xuyên.” Ông hét lớn vào điện thoại “Con gái tôi mới 17 tuổi, tuy rằng nó còn nhỏ không hiểu chuyện, cũng không cần cậu chăm sóc. Xin cậu giơ cao đánh khẽ, tha cho nó. Nếu cậu dám tiếp tục liên lạc với nó, cho dù phải lên trời xuống đất, cho dù phải liều mạng, tôi cũng không tha cho cậu, cậu nghe chưa? Đồ súc sinh, đồ mất dạy, đồ khốn nạn!”
Ông quăng điện thoại của tôi xuống đất, đạp nó nát bét, sau đó tiếp tục đá bàn, đá ghế.
Tôi chưa bao giờ thấy ba tôi như thế này, ngoại trừ những ngày mẹ tôi mới mất.
Ba tôi tịch thu toàn bộ tiền của tôi.
Ông dùng sức đập va li của tôi, lục tung hết các ngăn, cuối cùng ông tìm được thẻ ATM, ông lấy kéo cắt nát nó, quăng vào lửa đốt. Suốt nửa tháng, ông không nói gì với tôi, tôi cũng không để ý gì tới ông.
Chúng tôi cả ngày trợn mắt nhìn nhau.
Em tôi nói, ba tôi nhìn thấy tờ giấy ký gửi hành lý trên va li nên mới nghi ngờ. Sau đó ông kiểm tra luôn túi xách tay của tôi, tìm được vé máy bay.
Sáng hôm 30 Tết, chúng tôi vẫn không nói chuyện với nhau. Em trai tôi chịu không nổi, nói với tôi “Chị, chị chủ động xin lỗi ba đi. Ba giận tới mức đau gan, ngày nào cũng phải đi trạm y tế chích.”
Tôi suy nghĩ một lúc, thấy ba đang ngồi cạnh bếp dầu chiên thịt viên, tôi đi qua, nói: “Ba, thuốc con đem về cho ba, ba uống chưa?”
Một hồi lâu sau, ông mới nói: “Chưa uống.”
Tôi nói: “Ba, ba tưởng con mới 17 tuổi thôi sao? Con đâu có khác gì 57 tuổi đâu. Chả bù với hai người đàn ông không biết tự chăm sóc mình. Ba, ba nói con mới 17 tuổi, con còn nhỏ không hiểu chuyện mà không ngại miệng sao?”
Ông nhìn tôi, không nói gì.
“Ba, con thích Lịch Xuyên. Con thương anh ấy, ai có muốn cản cũng không được.”
“Chát!” Tôi bị ông tát một cái.
“Ba, con là con gái ba, dòng máu của ba đang chảy trong người con. Năm xưa, ba vì muốn cưới má con đã trả giá những gì.” Tôi tiếp tục nói “Con cũng sẽ vì người con yêu mà trả giá như thế. Ba nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Nói xong câu này, tôi leo lên xe đạp của em tôi, đạp đi mà không hề ngoảnh đầu nhìn lại.
Tôi đi được khoảng nửa dặm, em tôi đuổi kịp.
“Chị, chị đi đâu?”
Tôi xuống xe, ôm nó khóc: “Chị đi Côn Minh, qua nhà dì.”
“Chị, chị đạp xe đi Côn Minh hả?”
“Sợ gì? Nhớ hồi còn nhỏ không, chị em mình đã chở nhau đi một lần, chỉ khoảng 7, 8 tiếng chứ mấy.”
“Chị, bây giờ đâu như hồi xưa nữa, đường đi lộn xộn lắm.”
“Chị không sợ.”
“Em đi với chị! Em cũng thấy ba phiền lắm rồi. Anh rể tốt với chị, mới mua vé hạng nhất cho chị, đúng không? Nếu là người khác, ai lại phí tiền như vậy?”
Tôi đang khóc sướt mướt, nghe nó nói xong, suýt nữa phì cười: “Anh rể cái gì, nói bậy không! Đừng có bắt chước chị!”
“Chị biết không, em muốn thi y, ba lại bắt em học tin học, còn nói học sư phạm tốt hơn. Em không muốn làm theo lời ba.”
“Học phí trường y mắc, ba không có tiền đóng tiền học. Em yên tâm, chị sẽ kiếm tiền cho em.”
“Chị, có một chuyện, ba vẫn giấu chị.” Tiểu Đông nắm chặt tay lại nói “Nguyện vọng học đại học của chị, là ba lén lên trường sửa lại.”
“Chị đoán ra rồi. Học phí Đại học Bắc Kinh quá mắc, nhà mình không đủ tiền. Một mình ba kiếm tiền cho hai chị em mình đi học rất khó khăn.” Tôi cười khổ “Chị không trách ba. Ba là người có tài, từng học đại học, năm xưa vì sợ hai chị em mình bị mẹ kế ngược đãi, nên gà trống nuôi con mười mấy năm. Ba cũng rất khổ rồi. Em đừng đi theo chị, về nhà với ba đi. Nói với ba, chị ở nhà dì mấy ngày, sau đó về trường.”
Tiểu Đông nhìn tôi, cuối cùng gật đầu, móc hai tờ 50 tệ trong người ra: “Đây là 50 tệ, lần trước chị gửi cho em. Còn 50 tệ này, là em để dành được.”
“Được rồi, coi như chị mượn em, chừng nào về trường chị trả lại cho.”
Tôi nhét 100 tệ vào túi áo, tạm biệt Tiểu Đông, một mình đạp xe đi Côn Minh.
Tôi đạp xe đạp liên tục mười mấy giờ mới tới Côn Minh. Trên đường đi, tôi chỉ ăn một cái bánh bao, đi toilet một lần.
Tôi dừng ngay cổng bến xe, đến một trung tâm buôn bán gần đó tìm chỗ gọi điện thoại.
Lòng tự trọng của Lịch Xuyên rất mạnh, thể hiện từ những việc nhỏ nhặt hàng ngày. Phải nghe những câu chửi không đầu không đuôi của ba tôi, không biết anh có buồn hay không.
Anh nhanh chóng bắt máy:
“Lịch Xuyên!”
“Tiểu Thu!” Giọng anh có vẻ giật mình “Em sao rồi? Có khỏe không?”
“Khỏe. Anh thì sao? Có khỏe không?”
“Anh bình thường.”
“Anh nghe em nói, tính ba em rất nóng…”
“Thật ra anh định kiểm điểm với ông, nhưng mà ông nghe không lọt lỗ tai.”
“Vậy anh… ừ, chuyện ở Hạ Môn hoàn thành rồi à?”
“Xong rồi, đang đợi kết quả.”
“Anh đang ở Bắc Kinh hả?”
“Không phải.”
Tôi nhớ ra rồi, anh nói lễ Noel năm nào anh cũng về Thụy Sĩ để đoàn tụ với gia đình.
“Anh ở Thụy Sĩ à?” Nghe giọng nói quá rõ ràng, tôi cảm thấy là lạ.
“Anh đang ở Côn Minh.” Anh nói.
“Cái gì? Cái gì?”
“Anh đang ở Côn Minh.” Anh nói lại lần nữa “Anh lo quá, muốn ở gần em hơn một chút, lỡ như có chuyện gì xảy ra, anh sẽ nghĩ cách giúp em. Nhưng đợi lâu rồi cũng không thấy em gọi điện.”
“Em vừa tới Côn Minh.” Mắt tôi lại nhòe đi.
“Cái gì? Bây giờ hả? Hôm nay là 30 Tết mà?” Ở đầu bên kia, anh lo lắng “Em cãi nhau với ba hả?”
“Có thể xem là vậy, em đạp xe đạp tới Côn Minh ở nhờ nhà dì.” Tôi vẫn đang thở hồng hộc.
“Cái gì? Đạp xe? Côn Minh cách nhà em hơn 300 km mà?” Rất ít khi tôi nghe thấy Lịch Xuyên la ai, nhưng giọng anh lúc này, chắc chắn là đang hét lớn.
“Em đạp xe mười mấy tiếng, giỏi há! Ha ha! Bội phục em rồi há!” Tôi cười to, thấy mình rất có bản lĩnh.
“Em đang ở đâu? Đứng nguyên tại đó, anh tới đón em.” Anh nói.
“À, đang ở bến xe, anh nhanh đi! Anh Hai, ngoài trời lạnh lắm.”
“Haiz! Đừng nói là ba em, ngay cả anh cũng muốn mắng em.” Anh thở dài thở ngắn “Em lớn gan quá nhỉ, dám gây chuyện như vậy.”