Tôi mở máy walkman, bỏ CD của Vương Phi vào. Tôi không biết vì sao mình thích Vương Phi, giọng hát của cô an nhàn, thong dong, từ tốn, tùy hứng, từng câu từng chữ đều mang nặng tâm sự và khát khao của người phụ nữ. Tóm gọn trong một câu, giọng hát của cô tràn ngập hơi thở đô thị.
Tôi chán nản đợi chờ trong tiếng hát của Vương Phi. Không có gì để làm tôi đành đọc lại Mặt trăng và Đồng xu một lần nữa, cho tới hừng đông. Sau đó, tôi thấy mình càng ngày càng ghét Maugham - tác giả quyển sách này. Ông bác Côn Minh bắt chuyện với tôi, “Con gái, con đọc truyện gì hay, kể cho bác nghe đi. Bác thật buồn ngủ chịu không nổi rồi.”
“Bác ơi, bác nghe thử đoạn này, xem tác giả nói có đúng không?”
Tôi dịch cho ông bác nghe:
“Khi một người đàn bà yêu anh họ sẽ không thỏa mãn chừng nào họ chưa chiếm hữu được tâm hồn anh. Vì nàng yếu đuối nên nàng chỉ ham muốn sự thống trị và không có gì khác thỏa mãn được nàng. Nàng có đầu óc nhỏ hẹp và không ưa cái trừu tượng là cái mà nàng không thể nắm bắt. Nàng đắm mình vào vật chất, và ghen tức với những chuyện lý tưởng. Tâm hồn người đàn ông lãng du qua những nơi xa xôi nhất của vũ trụ, và các bà thì cố tìm cách giam nó vào cái giới hạn của cuốn sổ chi tiêu…[4]”
[4] Trích chương 41 của Mặt trăng và Đồng xu, bản dịch của Nguyễn Thành Thống và Nguyễn Việt Long. Đoạn này là lời nhân vật Strickland nhận xét về phụ nữ.
“Má ơi, nói đúng quá đi, vợ bác chính là như vậy đó. Sách gì vậy, sao lại nói đúng tim đen của bác quá.” Ông bác liến thoắng nói.
Tôi tức giận nhìn ông bác, bực mình.
Điểm tốt của nhà ga là, họ cung cấp nước nóng 24 giờ. Trời vừa sáng là tôi đến toilet đánh răng rửa mặt, rồi pha cho mình một ly cà phê. Trong toilet, tôi soi gương thấy tóc mình bù xù, mặt mày xám ngoét, làn da xám xịt, tái xanh, giống ma nữ trong truyện Liêu Trai.
Ông bác cũng vực tinh thần dậy, đọc tờ Nhật Báo Nhân Dân hôm nay.
“Con gái, nói gì đó để bác nâng cao tinh thần đi. Đúng rồi, con học tiếng Anh mà, đọc thơ tiếng Anh nghe đi.”
Tôi hết hồn, nhìn túi hành lý to đùng bác ấy mang theo: “Bác cũng thuộc tầng lớp trí thức hả!”
“Nhìn không giống hả. Bác là kế toán đó.”
“Vậy con đọc bác nghe hai bài thơ.” Tôi đọc nguyên tác tiếng Anh trước, sau đó đọc bản dịch của một dịch giả cho bác nghe.
“Mai là ngày hội thánh Valentine
Em dậy từ sớm tinh mơ
Em, người trinh nữ, đến bên cửa phòng anh
Nguyện làm người yêu trọn kiếp chung tình.
***
Chàng trở dậy mặc thêm quần áo
Mở cửa phòng đón rước nàng vào
Lúc bước vào còn là trinh nữ
Khi trở ra trinh tiết mất rồi.[5]”
[5] Trích màn 5 hồi 4 vở Hamlet, bản dịch của Đào Anh Kha, Bùi Ý, Bùi Phụng. Đoạn này là lời nàng Ophellia nói với hoàng hậu sau khi nàng phát điên, bóng gió rằng nàng đã trao tình yêu và sự trinh trắng cho hoàng tử Hamlet.
Ông bác cười ha ha, nói con gái giỏi quá, vui tính quá.
Tôi hứng lên, đọc cho ông nghe thêm một đoạn:
“Hỏi xem bao nhiêu kẻ dập dìu
Biết ai là người chung thủy
Đánh giá bằng chiếc mũ đội đầu
Cái gậy cầm tay hay đôi hài sảo[6]”
[6] Trích màn 5 hồi 4 vở Hamlet, bản dịch của Đào Anh Kha, Bùi Ý, Bùi Phụng. Đoạn này nàng nói bóng gió về thói bội bạc của hoàng hậu.
Ông bác cười lớn hơn, nói “Con gái, con giỏi quá, biết ngâm thơ nữa chứ. Con nói anh chàng kia đúng không!”
Ông bác chỉ phía sau lưng tôi.
Tôi quay đầu lại, thấy một người thanh niên tuấn tú, đứng cách tôi không xa.
Đầu đội nón, tay chống nạng, có điều không mang giày rơm.
Ông bác nói “Haiz, con gái, con khiến bác mở rộng tầm mắt. Bài thơ kia của ai vậy? Sao gợi tình dữ vậy? Con mới đọc một lần là bác nhớ liền. Sau này bác sẽ đọc cho người khác nghe chơi.”
Tôi chưa kịp mở miệng, đã nghe một giọng nói quen thuộc trả lời thay tôi.
“Shakespeare[7]”
[7] William Shakespeare -52 là nhà thơ và nhà soạn kịch vĩ đại người Anh. Hamlet là một trong những vở kịch nổi tiếng của ông, kể về âm mưu và tình yêu trong chốn cung đình.
Lịch Xuyên.
Nhìn dáng vẻ của Lịch Xuyên, tôi thấy hơi chột dạ. Anh mặc đồ bình thường, đội nón cối, giống như mới đi nghỉ từ Hawaii[8] về. Không biết có phải do ảo hay không, tuy Lịch Xuyên tàn tật nghiêm trọng, nhưng tôi thấy anh luôn sáng ngời, luôn thong dong.
[8] Một tiểu bang của Mỹ, gồm 19 đảo giữa biển Thái Bình Dương.
“Sao anh về sớm vậy?” Tôi biết rõ còn giả bộ. Chắc chắn là anh đi chuyến bay sáng sớm hôm nay.
“Gọi điện thoại cho em, em tắt máy.” Anh lạnh lùng nói “Biết anh lo đến mức nào không?”
“Không thể nào, anh Hai.”
“Hai ngày nay em ngủ ở đây hả?” Anh nhìn lướt qua bốn phía, một đám người lộn xộn, nhếch nhác. Một bà nhà quê đang nhìn gương xỉa răng, một cô gái trẻ đang vạch áo cho con bú, không chút ngượng ngùng.
“Chợp mắt mấy lần mà thôi” Tôi nói “Xếp hàng còn thoải mái hơn đi thi nhiều.”
“Em chờ đó, anh đi mua đồ ăn sáng cho em.” Anh bỏ túi xuống, xoay người tính đi.
“Haiz, hay là anh xếp hàng thay em, em đi mua. Kiến trúc của nhà ga rất phức tạp.” Tôi ngăn anh lại. Nhà ga lộn xộn, cũng không có đường đi cho người tàn tật, ai cũng kéo hành lý chạy qua chạy lại, lỡ như đụng trúng anh, làm anh bị thương, thì càng phiền hơn.
“Hay là mình cùng đi ăn đi.” Anh bước tới trước một chị đang xếp hàng trước tôi, nhẹ nhàng nhờ chị ấy canh chỗ giùm chúng tôi một lát. Chị gái đó nhìn anh chằm chằm không chớp mắt, liều mạng gật đầu, dáng vẻ như sắp ngây dại tới nơi.
Tôi nói thầm, anh Hai Lịch Xuyên, cầu xin anh đừng phóng điện nữa, được không.
Anh kéo tôi đi, thang máy lên tầng 2, vào một quán cà phê, gọi bánh ngọt cho tôi. Tôi nói với nhân viên phục vụ “Phiền anh, cho một ly cà phê thật đắng.”
Anh nhìn tôi, thật lâu sau, anh thở dài: “Tiểu Thu, anh phục em rồi.”
“Sắp tới lượt em rồi, thật mà! Chắc chắn hôm nay em sẽ mua được vé. Em càng thấy vui hơn!”
“Nếu hôm nay em vẫn không mua vé được, thì phải nghe anh, đi máy bay về.” Anh giận dỗi.
“No!” Tôi vẫn mạnh miệng, cả người lại mềm như sợi mì, dựa vào anh. Anh ôm tôi, nói nhỏ: “Ở chỗ công cộng, mình có cần ý tứ chút không?”
“Sao lúc nào anh cũng thơm ngào ngạt vậy?” Anh tựa cằm lên trán tôi, tôi ngửi cổ anh, dáng vẻ rất háo sắc.
“Chắc là mùi nước cạo râu.”
“Mùi gì vậy?” Tôi mơ màng hỏi.
“Lavender[9]. Tiếng Trung nói như thế nào?”
[9] Hoa oải hương.
“Có một cái tên rất cổ, là hoa đỗ thược. Tên này rất đẹp phải không?”
“Ừ, lại học thêm được 1 từ mới. Ở bên em sao mà học được nhiều kiến thức thế nhỉ.” Anh sờ mũi tôi.
“Anh cũng đọc Shakespeare hả?”
“Anh còn đọc cả Đi tìm thời gian đã mất nữa mà, có thể thấy được anh có nghiên cứu sâu về văn học đúng không?” Anh tự hào nói.
“Vậy em đọc một đoạn cho anh nghe thử, xem anh có biết xuất xứ từ đâu không.” Tôi huýt sáo, giả giọng Bắc Kinh “Anh nghe nha, “Tôi thấy anh lo lắng, vốn lúc đầu định làm anh lo lắng. Nhưng giờ chỉ muốn ôm ấp khuôn mặt tươi cười của anh; chỉ muốn nói lời ngọt ngào đường mật với anh; chỉ muốn dịu dàng quấn quýt lấy anh. Ngọn lửa tình hừng hực cháy, khát khao cũng dâng tràn.””
Hơi thở ấm áp thổi lên gáy anh, anh đỏ mặt: “Chắc là trích từ tiểu thuyết gợi tình chứ gì.”
“Tiểu thuyết tài tử giai nhân, có phải không thua gì Shakespeare không?”
“Cũng đúng, hay là, tối nay mình mây mưa theo câu đó đi.” Cuối cùng anh cũng không để ý mặt mũi, nhẹ nhàng hôn tôi.
“Đừng có mơ.”
Ăn sáng xong, chúng tôi về lại chỗ xếp hàng. Lần này cuối cùng cũng đến lượt tôi: “Cô ơi, cho tôi một vé K471 đi Côn Minh.”
“K471 hết rồi, chỉ còn T61, điều hòa tốc hành.”
“Cũng được, vé ghế cứng.”
“Không có ghế cứng.” Bên trong ô cửa là một khuôn mặt lạnh lùng “Còn giường cứng, tầng giữa, 558 tệ. Và giường trên, tầng dưới, 890 tệ.”
Mắc hơn ghế cứng tới 200 tệ, tôi do dự.
“Cô có mua không?” Cô bán vé tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn “Không mua thì để người tiếp theo.”
“Mua, mua.” Tôi móc bóp tiền, vừa sờ vào thì mồ hôi lạnh tuôn ra.
“Bóp tiền của em!” Tôi sắp khóc tới nơi “Bóp tiền của em mất rồi!”
Nhớ ra rồi. Lúc sáng đi rửa mặt, bị một người đàn ông nhỏ thó đụng vào người, hắn không thèm xin lỗi, vội vàng bỏ đi.
Lịch Xuyên đứng cạnh, nhìn tôi, nụ cười mang theo vẻ ghi thù: “Thưa cô Tạ, em mất bóp tiền rồi đúng không?”
“Bị móc túi rồi!” Tôi trừng mắt nhìn anh.
“Nói vậy, có cần anh bỏ tiền mua tấm vé này không?”
“Anh cho em mượn đi, em sẽ trả lại cho anh.”
Lịch Xuyên đi tới ô bán vé, nói với cô bán vé: “Xin lỗi cô, làm mất thời gian của cô, ngại quá. Chuyện là vầy, cô ấy mất ví tiền, không mua vé được.”
Không ngờ cô bán vé kia lại nở nụ cười: “Không sao, như vậy đi, xếp hàng rất khó. Cô ấy cứ về nhà lấy tiền rồi trở lại, tôi giữ vé lại cho cô ấy? Anh thấy thế nào?”
“Cô tốt quá, cảm ơn, không cần đâu, chúng tôi sẽ nghĩ cách khác.” Anh kéo tôi ra khỏi hàng người, lấy di động ra, bấm số:
- Tiểu Đinh hả?
- Là tôi, Vương Lịch Xuyên.
- Tôi cần một vé máy bay hai chiều đi Côn Minh. Ngày mai đi.
- Đúng.
- Không phải tôi, tên là Tạ Tiểu Thu.
- Tôi ngồi khoang nào thì cô ấy ngồi khoang đó.
- Thời gian chuyến về, để mở trong vòng 3 tháng.
- Số chứng minh?
Tôi nói số chứng minh cho anh, anh nhắc lại qua điện thoại.
- Phiền cậu chiều nay cho người đưa vé máy bay tới nhà tôi, được không?
- Không cần đi lên, đưa cho bảo vệ là được.
- Đúng vậy, tôi về tạm thời, chiều mai lại đi Hạ Môn.
- Tạm biệt.
Anh tắt máy, nhìn tôi.
Tôi vẫn đang tìm bóp tiền, lục khắp nơi, cho tới khi tôi tin rằng bóp tiền đã mất mới thôi.
“Em mất bao nhiêu tiền?” Anh hỏi.
“Không nói cho anh biết.”
“Tiền bạc là vật ngoài thân, không mất người là được.” Anh ôm chặt vai tôi, xem như an ủi.
Chúng tôi đi taxi về trường, tôi lấy thẻ ATM rút thêm tiền, sau đó nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc, cùng anh về Hoa viên Long Trạch.
Tôi ngủ quên trong xe taxi. Đến nhà anh, tôi gật gà tỉnh lại, bị Lịch Xuyên kéo vào thang máy, sau đó tôi liền nhào lên giường anh.
“Lịch Xuyên, em buồn ngủ quá. Muốn mây mưa thì anh tự nhiên đi.” Tôi nhướn mi mắt lên nói.
Anh cởi giày cho tôi, cởi luôn quần áo, sau đó nhét tôi vào trong chăn.