Tôi dẫn dắt anh ta: “Ngôn ngữ, thanh âm, ký hiệu, văn bản, miệng, truyền thông không chính thức…”
“Cho nên…”
“Tình dục hậu hiện đại đạt được sự thỏa mãn thông qua văn bản, chứ không phải cảm giác. Như bức tranh này, tôi thấy anh nên vẽ thêm một thứ vào góc này.”
“Thứ gì?” Anh ta có vẻ sợ hãi.
“Một tảng đá.”
“Vì sao?”
“Tảng đá không có dục vọng.” Tôi đưa ra kết luận: “Một vật không có dục vọng lại sinh ra dục vọng, chỉ có nhà nghệ thuật trường phải hậu hiện đại với trí tưởng tượng phong phú mới nghĩ ra.”
Nhìn qua Lịch Xuyên, anh quay lưng về phía tôi, đang cười đến mức hai vai run rẩy.
Tống Thanh giật mình ngộ ra, nói: “Ý kiến của cô rất hay. Tôi chính là tác giả của bức tranh này, ý kiến của cô gợi cho tôi nhiều suy ngẫm. Đã lâu rồi tôi chưa từng nghe ai phân tích sâu sắc đến vậy. Xin hỏi, cô có số điện thoại không? Khi nào rảnh, tôi có thể mời cô uống cà phê không?”
Một bàn tay khoác qua vai tôi, Lịch Xuyên chen ngang: “Không có, cô ấy là sinh viên, không có điện thoại.”
“À.” Tống Thanh bất mãn liếc Lịch Xuyên, có lẽ thấy sự xuất hiện của anh đã phá cuộc chuyện trò của chúng tôi, quá thiếu lịch sự. Anh ta không chú ý tới Lịch Xuyên, tiếp tục chỉ vào bức tranh bên cạnh: “Bức tranh kia cũng do tôi vẽ, hân hạnh được nghe ý kiến của cô!”
Tôi nhìn qua, chỉ thấy một vệt màu đỏ tươi lóa mắt.
Đỏ như máu. Giữa vệt màu đỏ có những sợi tơ nhỏ, màu đỏ thẫm, giống như mạch máu lan rộng.
Tôi liền cúi đầu, vô thức kéo tay Lịch Xuyên.
Tôi muốn giữ bình tĩnh, nhưng đầu óc trống rỗng, nói trong vô thức: “Lịch Xuyên, dẫn em đi khỏi đây đi!”
Sau đó tôi không nhớ gì nữa.
Tôi tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm sô pha mềm mại. Miệng có vị ngọt, giống như mới ăn chè xong.
Lịch Xuyên ngồi bên cạnh, nắm tay tôi.
“Muốn uống nước không?” Anh hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Sao không nói cho anh biết.” Mặt anh cứng ngắc “Em có chứng sợ máu?”
“Không nghiêm trọng lắm.” Tôi từ từ hít thở.
“Nhưng mà, em còn xem phim kinh dị…”
“Em nghĩ như vậy có thể khắc phục được.”
“Người khác chảy máu em cũng xỉu?”
“Em chỉ xỉu khi thấy máu người khác thôi. Thấy máu của chính mình thì không xỉu.”
Tôi muốn ngồi dậy, anh đè tôi xuống “Nằm nghỉ thêm một chút.”
“Em sợ máu bẩm sinh, hay do yếu tố tâm lý?”
“Lúc mẹ sinh em trai em, mất nhiều máu nên chết.” Tôi nói “Lúc đó em ở cạnh mẹ.”
“Vậy à? Bệnh viện nào cho trẻ con nhìn sản phụ đẻ?”
“Mẹ đẻ em trai ở nhà, không chịu đi bệnh viện.”
“Tại sao?”
“Bà rất tự tin, nhưng lại gặp chuyện ngoài ý muốn, điều kiện y tế ở nông thôn rất tệ, đến lúc đó thì đã muộn. Chính mẹ cũng không biết mình sẽ xảy ra chuyện, trước khi chết còn hỏi em có thích em trai hay không.”
Lịch Xuyên không nói gì, vuốt ve mặt tôi, tóc tôi: “Anh cũng không còn mẹ. Mẹ anh qua đời rất sớm. Tai nạn xe cộ.”
“Mẹ anh làm nghề gì?”
“Nói với em thế này nhé.” Anh tự uống nước “Anh là kiến trúc sư đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Nghe tiếp nữa em sẽ chán.” Anh nói “Anh trai anh cũng vậy, bố anh cũng vậy, mẹ anh cũng vậy, chú anh cũng vậy, ông nội anh cũng vậy.”
“Bà nội anh cũng vậy?”
“Cũng vậy. Em còn muốn nghe nghề nghiệp của gia đình anh nữa không?”