Anh nói “Đường trơn lắm, em lại không nhìn đường, anh sợ em trượt chân.”
Về đến ký túc xá, tôi vui mừng vô cùng. Mọi người đều nhìn tôi, thấy hôm nay sắc mặt của tôi tươi tắn, khác hẳn mọi ngày.
“Haiz, cuối cùng rồi cậu cũng vượt qua nỗi đau thất tình.” An An quan sát sắc mặt tôi “Mừng cho cậu.”
Tôi đi rửa mặt, lén ra cầu thang trước phòng gọi điện cho Lịch Xuyên. Anh bắt máy trong vòng 3 giây: “Hi.”
“Sắp tới bệnh viện chưa?”
“Sắp rồi.”
“Sao lại là màu hồng?”
“Cái gì màu hồng?”
“Màu của điện thoại đó.”
“Đó là màu của thiếu nữ vị thành niên.”
“Em không phải thiếu nữ vị thành niên.”
“Em mới 17 tuổi.”
“Lịch Xuyên, anh bao nhiêu tuổi?”
“25. Già quá, phải không?”
“Đâu có già. Cảm ơn, anh ơi, em rất thích anh!” Tôi gọi một tiếng anh ngọt như mía lùi, vui vẻ tắt máy.
Hôm sau đó là một ngày nắng đẹp. Đã cuối học kỳ, tất cả mọi người đều chuẩn bị thi cử, tôi cũng không ngoại lệ. Đúng 7 giờ sáng tôi thức dậy, pha một ly trà đặc đem tới thư viện. Sau khung cửa sổ dài và hẹp, trong ánh nắng ấm áp, tôi mở sách ra, ôn lại bài khóa, ôn lại cấu trúc câu, ôn lại từ vựng, bận tối tăm mặt mũi.
Buổi trưa, tôi rời thư viện để đi ăn trưa, điện thoại reo mang theo giọng nói của anh:
“Anh đây, Lịch Xuyên.”
“Hi, Lịch Xuyên, anh xuất viện chưa?”
“Cuối cùng cũng xuất viện rồi. Bác sĩ là người quen của ba anh, đày đọa anh đến chết mất.” Anh nói “Chiều nay, em giúp anh việc này được không?”
“Giúp gì, anh nói đi.”
“Hôm nay bạn anh khai mạc gallery tranh, em đi với anh được không?”
“Đi thì được, có điều em không biết gì về hội họa, đến đó chắc sẽ lộ ra cái dốt?”
“Không phải, chuyện là vầy, anh cũng không muốn đi, nhưng bọn anh khá thân nhau, không đi không được. Gallery khai mạc lúc 4 giờ, giới báo chí cũng sẽ đến dự. Cậu ấy kêu anh có mặt đúng giờ cho xôm tụ, 7 giờ có tiệc rượu, cậu ấy cũng muốn anh tham dự luôn.”
“Tóm lại, chúng ta phải có mặt ở đó suốt 4 tiếng?”
“Nếu em chịu giúp, anh không cần phải ở lại đó 4 tiếng.”
“Thật không? Giúp sao đây?”
“4 giờ mình tới đó, một tiếng sau em nói em nhức đầu, mình đi về luôn.”
“Nhức đầu? Lý do này có giả quá không?”
“Giả hay thật thì phải xem em diễn có giống không.”
“Không thành vấn đề, Lịch Xuyên. Đi gallery xem tranh có yêu cầu gì về quần áo không? Cần mặc áo đuôi tôm không?”
“Có, phải mặc đồ dạ hội.”
“Tốt lắm, em phụ trách diễn xuất, anh phụ trách tiền đạo cụ.”
“Em ăn cơm chưa?”
“Chưa.”
“Vậy đợi anh tới đón em. Mình đi ăn trước, sau đó đi shopping.”
“Em chờ anh trước cổng trường. Em cũng đang định ra cổng gởi thư.”
20 phút sau, Lịch Xuyên lái xe đến đón tôi. Anh nói, anh cần phải chờ một tuần nữa mới mang chân giả được. Không đeo chân giả anh đi rất nhẹ nhàng, nhưng ngồi xuống lại bất tiện. Công việc của anh phải ngồi vẽ trong thời gian dài, nên anh bắt buộc phải mang chân giả.
Anh vẫn mặc vest đen, áo sơ mi đen, cà vạt màu tím. Dáng người cao ráo, tao nhã phong độ, kết hợp thêm gương mặt đẹp trai mê người, đúng là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Tôi nghĩ, người như vậy, chỉ còn một chân, lại vừa xuất viện, nhưng anh bạn họa sĩ chẳng thèm lo lắng, vậy tôi phải giúp anh nhanh chóng thoát khỏi gallery tranh đó mới được. Đôi vai tôi gánh một trọng trách nặng nề.
Lịch Xuyên hỏi tôi có muốn ăn món Vân Nam không. Tôi nói, tôi muốn đi ăn sushi với anh. Anh chở tôi đến một nhà hàng Nhật. Anh thích ăn cá sống sashimi, tôi chỉ thích ăn gà nướng. Tôi hỏi anh có bận rộn lắm không, anh nói anh giải quyết hết toàn bộ công việc trong bệnh viện rồi, còn hoàn thành trước thời hạn nữa. Chúng tôi chỉ ở nhà hàng một lúc, vì tôi không muốn để anh phải ngồi lâu. Anh không cầm đũa bằng tay trái được, tay phải thì đỡ lấy thân thể, nên đành ăn bằng nĩa.
Sau đó chúng tôi đến một cửa hàng thời trang, không rõ tên cửa hàng là tiếng Pháp hay tiếng Ý. Lịch Xuyên đứng đọc tạp chí, tôi đi thử quần áo, thử tám bộ, bộ nào cũng rộng.
Tôi hỏi Lịch Xuyên “Làm sao giờ?”
Lịch Xuyên định dẫn tôi đi cửa hàng khác, bà chủ liền nói “Dáng người cô hơi nhỏ, nếu hai người không ngại, tôi có thể dẫn cô lên khu “Quần áo thanh thiếu niên” ở tầng hai xem thử.”
Lịch Xuyên nói: “Sao chị không nói sớm, cô ấy là thiếu nữ mà.”
Đứng hình.
Bà chủ chọn cho tôi bộ váy màu đen, viền vòng ren màu tím, lộ nửa ngực. Tôi mặc thử, vừa người lại có vẻ gợi cảm. Không biết là thời đại gì, quần áo cho thiếu nữ cũng ít vải như vậy. Bà chủ chọn thêm áo ngực, túi xách, giày phù hợp cho tôi.
Lịch Xuyên lấy thẻ tín dụng ra, nói: “Biết anh thích gì nhất ở em không?”
Tôi nói: “Thích gì?”
“Em quyết định rất nhanh. Nếu là cô gái khác, thử hết buổi chiều cũng chưa chọn được.”
“Anh từng lựa quần áo cho cô gái khác hả?” Nhân lúc bà chủ quán đi quẹt thẻ, tôi hỏi nhỏ.
“Chẳng lẽ nhìn anh giống trai tơ lắm à?”
Tôi trang điểm lên xe, tự ngắm mình trong gương. Xe quẹo vào một con hẻm nhỏ, Lịch Xuyên lại đi đường tắt. Ra đường lớn, một tòa nhà hoa lệ đập ngay vào mắt tôi. Chúng tôi xuống xe trước cửa lớn, anh đưa chìa khóa cho bảo vệ, bảo vệ chạy xe vào bãi giúp anh.
“Bạn anh theo trường phái nào?” Tuy không phải lễ trao giải Oscar, nhưng tôi vẫn thấy hơi hồi hộp.
“À, trường phái Pomo.” Thấy tôi chưa hiểu, anh nói thêm: “Postmodern. Trường phái hậu hiện đại.”
Tôi không biết chút gì về tiền hiện đại, nói chi đến hậu hiện đại.
“Em không cần nói gì hết.” Anh an ủi tôi “Cứ giả vờ xem tranh, thấy chán thì ăn khô bò.”
Trước khi lên xe, anh mua cho tôi một gói khô bò - món ăn vặt tôi thích nhất - nhét vào túi xách mới mua. Trên đường đi, Lịch Xuyên cứ nói tôi vẫn là cô bé con, vì tôi thích những thứ lấp lánh. Túi xách mới mua đính nhiều kim sa, cầm trong tay, lấp la lấp lánh.
“Làm vậy sao được.” Tôi nói.
“Sợ gì, đây là triển lãm tranh hậu hiện đại.” Anh chống nạng, đi rất từ tốn. Tôi ngẩng cao đầu, đi cạnh anh.
Có một đám người đứng ở cửa gallery. Một thanh niên tóc dài đến vai nhanh chóng bước đến: “Lịch Xuyên!”
“Chưa muộn nhỉ.” Lịch Xuyên bước đến bắt tay anh ta, giới thiệu tôi: “Đây là Tạ Tiểu Thu, sinh viên. Đây là anh Giang Hoành Khê, họa sĩ nổi tiếng.”
Chúng tôi bắt tay chào hỏi.
Đứng cạnh Giang Hoành Khê là vợ của anh ta, một người phụ nữ trẻ, gương mặt xinh đẹp vô cùng, tóc búi cao, dáng vẻ quý phái.
Hai người bắt tay, Lịch Xuyên giới thiệu tôi: “Đây là Tạ Tiểu Thu, sinh viên khoa Ngữ Văn Anh. Đây là cô Diệp Quý Liên, họa sĩ tranh thủy mặc.”
“Hân hạnh.” Tôi nói.
“Hân hạnh.” Quý Liên cười nắm tay tôi: “Tiểu Thu, em học trường nào?”
“Đại học Sư phạm S.”
“Lịch Xuyên, bọn mình có chuẩn bị ghế sô pha cho cậu, bây giờ cậu muốn nghỉ một chút không?” Quý Liên nhìn qua ống quần trống của Lịch Xuyên, liền giật mình. Rõ ràng Lịch Xuyên rất ít khi đi xã giao mà không mang chân giả.
“Cảm ơn, không cần đâu.”
Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên mặc âu phục màu xám, vẻ mặt thâm sâu và kiêu ngạo đi đến. Diệp Quý Liên liền nói: “Để tôi giới thiệu. Đây là anh Hàn Tử Hư, chủ phòng tranh Tử Thảo, họa sĩ nổi tiếng, cũng là chuyên gia giám định ngọc.”
Không biết thời đại gì nữa, sao ai tới đây không là “sĩ” cũng là “gia”!
Tiếp theo Diệp Quý Liên giới thiệu Lịch Xuyên: “Đây là anh Vương Lịch Xuyên, Tổng giám đốc CGP Architects, là kiến trúc sư, sinh viên cao học khoa Kiến Trúc Đại học Havard, công trình AS-4 của cậu ấy đạt giải thưởng lớn của Pháp năm ngoái. Hiện cậu ấy đang thiết kế khoảng 50 công trình tại Trung Quốc. Lịch Xuyên, có cần mình giới thiệu bố và anh trai cậu luôn không?”