Lần đầu tiên tôi quan sát kỹ phòng khách của Lịch Xuyên, phát hiện trên tường treo rất nhiều khung ảnh nhỏ, toàn bộ đều là công trình kiến trúc: sân bóng đá, nhà hát, sân bay, sân vận động, viện bảo tàng, lãnh sự quán, văn phòng chính phủ, nhiều nhất là những tòa nhà chọc trời, ngoài ra còn có mấy công trình hình thù kỳ quái không rõ mục đích sử dụng là gì.
Nhớ ra rồi, anh là kiến trúc sư. Kiến trúc sư tiếng Anh gọi là gì nhỉ? Tôi ôn lại vốn từ vựng đã học.
Architect.
Nói thật, phản xạ đầu tiên của tôi với từ kiến trúc này là hình ảnh gạch ngói, xe cút kít, gỗ, vôi, lúc gác đòn tay phải đốt pháo, còn có những người thợ hồ thường ngồi ăn bên lề đường ở quê tôi ngày xưa. Cậu tôi lúc trước là thợ hồ, sau này thì lên làm chủ thầu, nhà tôi ở quê là nhờ cậu xây giúp.
Tôi không muốn nhìn công trình kiến trúc, mà chỉ muốn nhìn anh, nhìn ảnh của anh, ảnh về cuộc sống của anh. Tôi nhìn xung quanh, tìm khắp các vách tường, mặt bàn, cửa sổ, cửa chính, mọi nơi có thể treo ảnh nhưng không thấy tấm nào.
Tôi đem chân giả vào phòng ngủ, vì anh chỉ thay quần áo tại phòng ngủ. Phòng ngủ rộng rãi như phòng khách, cạnh cửa sổ có một bộ ghế sô pha màu đỏ. Sàn gỗ không dính một hạt bụi. Bên giường có một kệ sách nhỏ xinh, trên kệ có một chồng tạp chí kiến trúc và vài tập bản vẽ kiến trúc khổ lớn.
Chỉ có hai quyển sách nhìn rất cũ, có lẽ không liên quan đến kiến trúc.
Tôi đưa tay cầm lên, phát hiện sách rất nặng, là loại sách bìa cứng kiểu cũ, cùng loại giấy in từ điển, vừa trắng vừa mỏng, bao nhiêu năm cũng không rách. Tên sách viết bằng tiếng Pháp.
A La Recherche Du Temps Perdu[1]
[1] Đi tìm thời gian đã mất: bộ tiểu thuyết dài 7 tập của đại văn hào Pháp Marcel Proust -51, đứng thứ 8 trên danh sách 10 tiểu thuyết hay nhất mọi thời đại co tạp chí Times của Mỹ bình chọn vào năm 2007. Bảy tập lần lượt gồm có Bên phía nhà Swann (Du côté de chez Swann), Dưới bóng những cô gái tuổi hoa (A l’ombre des filles en fleur), Về phía nhà Germantes (Côté de Germantes), Sodome và Gomorrhe (Sodome et Gomorrhe), Cô gái bị cầm tù (La Prisonnière), Albertine biến mất (Albertine disparue) và Thời gian tìm thấy lại (Le Temps trouvé).
Tôi nghe tiếng bước chân của anh.
“Em thích quyển sách này không?” Anh đi đến trước mặt tôi, hỏi.
“Em không biết tiếng Pháp.”
“Ngoại ngữ thứ 2 của em là gì?”
“Em chưa chọn.”
“Vậy còn mục tiêu dự kiến?”
“Trừ tiếng Anh và tiếng Trung, anh còn biết tiếng gì nữa?” Tôi hỏi.
“Tiếng Pháp và tiếng Đức. Tiếng Nhật thì chỉ nói được những câu đối thoại đơn giản, như Hajimemashite[2] vậy thôi. ”
[2] Xin chào: người Nhật dùng câu này để chào những người họ gặp mặt lần đầu tiên.Thich-Truyen-VN
“Có lẽ em sẽ chọn tiếng Ý, hoặc là tiếng Ả Rập.”
Tóm lại, không chọn tiếng mà anh biết, tránh sau này bị người ta cười.
Anh nhìn tôi, cười nham hiểm, rõ ràng là hiểu suy nghĩ của tôi.
“Tên tiếng Anh của sách là Remembrance of Things Past, em học môn văn, chắc chắn có nghe qua.”
“Tên tiếng Trung là Tìm theo dòng chảy tháng năm.”
“Tìm theo dòng chảy tháng năm? Ừ, dịch hay lắm. Nếu có tối nào em mất ngủ, anh đọc quyển này bằng tiếng Pháp cho em nghe, chỉ cần đọc hết trang thứ nhất là em buồn ngủ ngay.” Anh thì thầm bên tai tôi, âm anh trầm trầm, như âm thanh nơi thiên đường.
“Thật không?” tôi xoay người lại, phát hiện anh vẫn khoác áo choàng tắm, anh cúi đầu xuống, hơi thở nhè nhẹ phớt qua vành tai tôi.
“Tại sao?”
“Vì trang đầu tiên kể chuyện một người nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.” Anh nhìn tôi, cười cười trêu: “Hai câu đầu tiên là như vầy:
“Longtepms, je me suis couché de bonne heure. Parfois, à peine ma bougie éteinte, mes yeux se fermaient si vite que je n’ avais pas le temps de me dire: “Je m’ endors[3].” ”
[3] Câu mở đầu chương một của tập đầu tiên Bên phía nhà Swann.
Anh ngâm nga, tiếng Pháp đẹp đẽ vô cùng, giọng nói ngân vang đầy mê hoặc, làm tôi buồn bã đến thất thần. Thấy vẻ mặt tôi đờ đẫn, anh giải thích bằng tiếng Anh:
“It says: I have long had the habit of going to bed early. Sometimes, when I had put out my candle, my eyes would close so quickly that I had not even time to say “I’m going to sleep[4].””
[4] Nghĩa là: Từ lâu, tôi có một thói quen đi ngủ sớm. Đôi lúc, khi ngọn nến vừa tắt, mắt tôi liền sụp mi, nhanh đến nỗi tôi chẳng kịp nhủ thầm một câu, rằng “Mình sắp ngủ rồi đây”.
“Rất hay, hay là anh dịch sang tiếng Trung luôn được không…?” Anh nói tiếng Trung cũng rất êm tai.
“Anh không giỏi tiếng Trung lắm… chỉ biết được 950 chữ Hán thôi. Ông nội anh nói, anh chỉ cần biết nhiêu đó là đủ dùng rồi.”
“Cái gì? Cái gì?” Tôi lớn tiếng nói “Văn hóa năm ngàn năm của đất nước, 950 chữ làm sao đủ được?”
“Cho nên, anh không dám dịch sang tiếng Trung, sợ em cười anh.”
“Em không cười anh đâu, thiệt mà.” Tôi nhìn anh “Người ta không yêu cầu cao đối với trình độ tiếng Trung của Hoa Kiều đâu. Mà nếu anh không nói ra, em cũng không biết là anh mù chữ.”
“Mù chữ?”
“Ừ, mù chữ.”
Anh đột nhiên nắm tay tôi lại.
“Sao vậy?”
“Tay không được lộn xộn. Bây giờ là thời gian thay đồ, a little bit of privacy, please[5].”
[5] Làm ơn cho chút không gian riêng tư.
Tôi biết điều đi ra, lúc lâu sau, anh quần áo chỉnh tề bước ra, tóc còn ướt, hình như có xịt keo.
“Đi được chưa?” Tôi hỏi.
“Đi được rồi.” Anh nhìn ba lô trên vai tôi, nói: “Em đeo túi nặng dữ vậy? Để anh cầm cho.”
“Không cần đâu, nhìn ba lô to vậy thôi, nhưng bên trong chỉ có quần áo. Không tin anh cầm thử đi?”
Anh mỉm cười, không nói nữa.
“Sao trong nhà không có hình của anh?” Tôi hỏi. Lịch Xuyên đẹp trai quá, chụp bao nhiêu ảnh cũng ngắm không đủ.
“Anh không thích chụp ảnh.” Anh nói.
“Nhưng mà trên tường treo rất nhiều ảnh linh tinh.” Tôi chỉ vào tường có treo ảnh công trình kiến trúc. Tuy rằng tấm nào cũng đẹp, nhưng treo gần nhau có cảm giác hơi lộn xộn.
“Linh tinh?” Anh sửng sốt, không ngờ tôi dùng từ này, đành phải giải thích: “Kiến trúc cũng là một loại hình nghệ thuật, thưa bạn Tạ Tiểu Thu.”
Tôi chỉ vào một khung tranh, công trình trong ảnh nhìn khá quen: “Nghe Kỷ Hoàn nói, tòa nhà này do anh thiết kế?”
Anh gật đầu: “Em thích không?”
“Thích.” Tôi nhìn anh, mặt không đổi sắc “Tuy nhiên, nếu so sánh, em càng thích thân thể của anh, khuôn mặt của anh hơn.”
“Cơ thể của anh có thương tật.” Anh nhìn tôi, ánh mắt thâm sâu.
“Dù tàn tật em vẫn thích.” Tôi trừng mắt, vẻ vô tội.
Môi anh cách tôi rất gần, vừa tắm xong, trên người anh tỏa ra hơi nước. Tôi thích hơi thở của anh, nhón chân, muốn hôn anh. Anh tránh được, nói: “Anh cũng đói bụng, mình đi nhanh đi.”
Lịch Xuyên không thích ăn cay, không ăn được mấy món ngon. Nhưng anh thích ăn bánh bột chiên[6], cũng thích ăn món kiến leo cây[7]. Chúng tôi chỉ gọi ba món, ăn một chút là no.
[6] Bột xắt miếng mỏng, xào với hẹ và xúc xích, thêm nước xốt cay.
[7] Miến xào với thịt băm, cà rốt, ớt chuông, gừng, hành và thêm xốt tương đậu Vân Nam.
Lịch Xuyên nói, lâu rồi anh chưa ăn cơm ngon như vậy. Ngày này cũng bận quá, đành ăn sushi cho qua bữa.
“Kỳ lạ là,” Anh nói “anh cũng không thấy đói.”
“Tại sao hôm nay anh lại thấy đói?” Tôi hỏi, không kể đồ ăn vặt trong ký túc xá, chiều nay chúng tôi đã ăn hai bữa.
“Hôm nay mất sức nhiều quá.” Anh thành thật thừa nhận.
“Em cũng vậy, vì lo thi, mấy ngày liên tiếp thiếu ngủ.” Tôi giả vờ không hiểu ẩn ý trong câu nói của anh.
“Ăn cơm xong em muốn làm gì?”
“Về ký túc xá nghỉ ngơi.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt lưu luyến: “Được rồi, anh đưa em về.”
“Không cần anh chở, còn sớm mà, tự em bắt xe về.” Anh mà chở tôi, nhất định sẽ tiễn tới ký túc xá, phải đi một đoạn đường dài, anh sẽ tốn sức gấp ba lần người bình thường.
“Anh đưa em về.” Anh tính tiền, cầm ba lô của tôi, giọng nói rất kiên quyết.
“Vậy đưa tới cổng thôi, bây giờ vẫn còn sớm, ở cổng có xe đưa rước, chở sinh viên tới ký túc xá.”
“No.”
“Vậy em thà để anh đậu xe chỗ của hiệu trưởng.” Tôi thở dài.
“Ý kiến hay.”
Anh dừng xe ở chỗ của hiệu trưởng, đưa tôi tới cửa ký túc xá: “Phòng em có điện thoại không?”
“Không có.”
“Đây là số của anh.” Anh lấy bút bi ra, viết một dãy số vào lòng bàn tay tôi.
“Tạm biệt.” Tôi nói.
“Tạm biệt.”
Tôi vừa vào phòng là quăng mình xuống giường. Người dưới hơi ê ẩm. Tôi không muốn đi tắm, chỉ muốn lưu lại mùi hương của anh trên cơ thể tôi mãi mãi. Tôi mở máy nghe nhạc, định thay băng nhạc của Vương Phi[8] thì An An đẩy cửa đi vào phòng.
[8] Faye Wong (1969): một nữ ca sĩ, diễn viên nổi tiếng của Hồng Kông.
“Trời ơi, sao cậu về sớm vậy?”
“Ừ, tôi mệt.”
“Cùng bạch mã hoàng tử đi đâu chơi vậy?” Vẻ mặt cô hóng hớt.
“Đi loanh quanh thôi.”
“Tiểu Thu, thành thật khai ra đi.” An An rót cho tôi một ly trà, kéo chiếc ghế qua, ngồi dưới giường tôi “Ai cũng nói cậu có bản lĩnh, mới vào học 2 tháng, không quen biết ai, lù đù mà câu được con cá to nha.”
An An là người duy nhất trong phòng mà tôi có thể nhờ vả. Những người khác, tuy ngày nào cũng gặp, nhưng chẳng thân thiết. Tuy Tiêu Nhụy cũng thích tôi, nhưng cô nàng cũng rất bận, bận quen bạn trai, chẳng quan tâm mấy đến tình bạn giữa đám con gái với nhau.
“Chỉ quen sơ sơ thôi mà.” Tôi nói.
“Chắc lai lịch của anh ta không đơn giản.” An An tỏ vẻ như người từng trải.
“Tôi không biết lai lịch của anh ấy.” Tôi nói thật lòng.
“Quê anh ta ở đâu?”
“Không biết.”
“Lớn hơn cậu bao nhiêu tuổi?”
“Không biết.”
“Cha mẹ là ai?”
“Không biết.”
Ninh An An trừng mắt nhìn tôi: “Ê, sao cái gì cậu cũng không biết vậy hả? Như vậy là quen nhau cái gì hả?”
Cô nàng xem phim Hồng Kông nhiều quá, rõ ràng là người Bắc Kinh, nhưng lại nói tiếng phổ thông đặc sệt kiểu Hồng Kông.
“Bèo nước gặp nhau, đâu phải dài lâu, hỏi lí lịch của người ta làm gì?”
“Anh ta không phải con nhà bình thường đâu. Chỉ cần nhìn khí chất của anh ta, chắc cũng phải hun đúc qua mấy đời đó.”
Về điểm này thì tôi hoàn toàn đồng ý.
“Cậu biết gì về anh ta?”
“Anh ấy là kiến trúc sư, lúc trước học kinh tế. Tốt nghiệp Đại học Chicago.” Tôi nói “Những thông tin này cũng do các cậu hỏi được.”
“Bọn tớ chỉ hỏi những câu cần thiết thôi. Lương anh ta bao nhiêu?”
Tôi khó chịu: “Không biết, tôi đâu có phát lương cho anh ấy.”
“Có mời cậu đi ăn chưa?”
“Rồi.”
“Nhà hàng nào? Mấy sao? Điểm này sẽ nói lên thu nhập. Nhà hàng hải sản bên phố Đông, một đĩa nhỏ cũng mất 2,000 tệ.”
“Ăn ở quán ăn Vân Nam, giá rẻ lắm.”
“Tra Google anh ta lần nào chưa?”
“Google là cái gì?” Tiệm net quá mắc, tôi chưa đi bao giờ.
“Lấy tên anh ta làm từ khóa tìm kiếm, sẽ thấy tất cả tin tức liên quan đến anh ta. Cậu không có thời gian thì để tớ tìm giúp. Tên của anh ta là gì? Trẻ tuổi, đẹp trai, tương lai xán lạn, chắc chắn phải có nhiều người viết tin.” An An lấy viết ra, định ghi chép lại.
“Không nói cho bạn biết.”
“Nhà anh ta ở đâu? Chỗ ở cũng nói lên vấn đề.”
“Không biết, chúng tôi chỉ gặp nhau ở quán cà phê.” Nhớ lại chuyện chúng tôi đã làm ở nhà anh hôm nay, tôi không dám nói thật cho An An, để tránh bị hỏi thêm nhiều chuyện nữa.