“Khoa Kinh tế Đại học Chicago, tương lai quá xán lạn, sao anh Vương lại đổi nghề.”
“À… lý do cá nhân.”
“Anh Vương có thể cho tôi địa chỉ email được không? Sau này, nếu Lộ Tiệp xin nhập học gặp khó khăn, có thể nhờ anh không?” Phùng Tĩnh Nhi nhất quyết hỏi tới, còn lấy viết ra.
“Được chứ.” Anh lấy viết ra, viết địa chỉ email.
“Anh Vương không có danh thiếp sao?” Tiêu Nhụy ngồi trên giường ló đầu ra hỏi.
“Không có, tôi không cần danh thiếp.”
“Anh Vương chắc quen nhiều người ở Đại học Chicago lắm?” Phùng Tĩnh Nhi mời anh ăn đậu phộng muối, thấy anh lắc đầu, lại lột vỏ cam cho anh.
“Không dám nói có người quen… tôi chỉ là sinh viên thôi.”
“Nghe nói xin nhập học thì chọn giáo sư hướng dẫn là quan trọng nhất, đúng vậy không?”
“Đúng là rất quan trọng… nhưng cũng phải xem thành tích học tập và thư đề cử.”
Anh biết bảo vệ bản thân, chỉ đưa những câu trả lời ngắn gọn. “Vợ chồng” Phùng Tĩnh Nhi cố nài ép anh tư vấn hơn một tiếng đồng hồ, tôi hoàn toàn không có cơ hội nói xen vào.
Tu Nhạc liền nhân cơ hội bắt chuyện với tôi, hỏi thăm tình hình quê tôi câu được câu mất.
“Ở Vân Nam mưa nhiều lắm phải không?”
“Đúng vậy.”
“Ngày nào bọn em cũng ăn nấm hả[11]?”
[11] Đặc sản nổi tiếng của Vân Nam chính là các loại nấm rừng.
“Không phải.”
“Vậy bọn em hay ăn gì nhất.”
“Bún.”
“Đúng rồi, nhắc đến Bún Qua Cầu, hôm qua anh có lên mạng tra được, ở Bắc Kinh có vài quán ăn Vân Nam, quá gần trường nhất là…”
Anh ta không nói tiếp nữa, vì thấy tôi không chú tâm.
Đúng lúc này, Ninh An An vốn đang ngồi im lặng kế bên bỗng nhiên chen vào một câu: “Đúng rồi, Tiểu Thu, cậu kể nghe thử cậu và anh Vương quen biết nhau như thế nào?”
Phùng Tĩnh Nhi nhìn Ninh An An với vẻ khó chịu. Ninh An An quá lớn tiếng, hầu như phá tan buổi trao đổi nhẹ nhàng của cô ta và Lịch Xuyên.
“Anh ấy hay đến quán cà phê tôi làm.” Tôi nói.
“Vậy thôi hả? Không lãng mạn chút nào hết! Thêm chút gia vị đi!”
“Chúng tôi chỉ… quen biết sơ sơ thôi.” Tôi đỏ mặt.
Biết nói sao đây, thành thật mà nói, nếu không phải bạn trai thì sẽ không được vào phòng ký túc xá.
Lịch Xuyên biết điều đứng dậy: “Cảm ơn mọi người nhiệt tình tiếp đón. Tôi còn chút việc, xin tạm biệt. Mọi người chơi vui vẻ.”
Ninh An An la lớn: “Anh Vương, thường xuyên đến chơi nha! Phòng em tuần nào cùng có vũ hội!” Nói xong, nhớ ra chân anh bị tật, sợ là không thể khiêu vũ, liền nhăn mặt le lưỡi “Xin lỗi anh, em không cố ý.”
Tôi đưa Lịch Xuyên xuống lầu. Xuống tới tầng trệt, tôi hỏi anh: “Anh có việc thật à? Qua căn tin ăn tối rồi hãy về, được không? Nhất định tôi phải mời anh.”
“Không có chuyện gì, chỉ không muốn bị người khác điều tra thôi. Căn tin xa không? Cần tôi lái xe không?”
“Ở đằng trước kìa. Tầng 1 là căn tin sinh viên, tầng 2 có thể chọn món, ai cũng nói nói đồ xào ở đó ngon lắm. Tôi chưa lên tầng 2 ăn lần nào.”
“Vậy đi tầng 2.”
Chúng tôi lên tầng 2, tìm bàn cạnh cửa sổ ngồi xuống. Nhân viên phục vụ đưa thực đơn, ánh mắt nhìn Lịch Xuyên không chút kiêng nể: “Hai bạn muốn uống gì?”
“Em uống gì?” Anh hỏi tôi.
“Coca.”
“Một ly Côca, một ly nước khoáng.”
“Gọi món gì? Bạn nam?” Nhân viên phục vụ nữ vẫn nhìn Lịch Xuyên, giọng rất thân thiết, giống như chỉ có một mình anh là khách.
“Em ăn gì?” Lịch Xuyên nhìn tôi.
Tôi liếc qua thực đơn, nhanh chóng quyết định: “Gà xào ớt, dưa leo xào.”
Cô phục vụ ghi rồi lại nhìn anh: “Bạn nam, bạn thì sao?”
“Cần tây xào bách hợp[12].”
[12] Củ của hoa lily.
“Chỉ mấy món thôi sao?”
“Tiểu Thu, em còn muốn gọi thêm gì không?”
Tôi trừng mắt nhìn anh: “Anh muốn ăn chay, hay là muốn tiết kiệm tiền giùm tôi? Gọi cần tây xào bách hợp, chi bằng để tôi xào cho anh ăn.”
“Tôi không thích ăn thịt, thật mà.”
“Anh thích ăn cá không?” Ở quán cà phê, anh luôn ăn sandwich cá.
“Rất thích ăn cá.”
“Vậy tôi gọi thêm cá chẽm hấp.” Bữa cơm này là để cảm ơn anh, đương nhiên phải có món ngon chứ.
“Cá chẽm tính tiền kiểu khác, tính theo trọng lượng.”
“Lấy một con vừa đi. Cho thêm hai chén cơm.”
“Con nhỏ là được rồi.” Lịch Xuyên nói.
“Cũng được.” Tôi thở dài.
Còn lâu mới tới giờ cao điểm sinh viên ăn tối, trong căn tin không một bóng người. Đồ ăn nhanh chóng được bưng lên.
Tôi uống một hớp Côca, bắt đầu ăn gà xào ớt.
“Buổi sáng lúc đi về, có gặp bạn của anh.” Tôi nói.
“Bạn của tôi?”
“Anh ta nói tên là Kỷ Hoàn.”
“À. Cậu ấy ở tầng 42, tôi gặp cậu ấy ở bể bơi, rồi dần quen nhau.”
“Anh thích bơi lội?”
“Rất thích.”
“Tôi cũng thích. Tôi còn là quán quân bơi tự do 400m thiếu niên ở huyện đó nha. Nhà tôi cạnh bờ sông. Mùa hè đến ngày nào tôi cũng đi bơi. Tiếc là tới chỗ này, hồ bơi ở trường chỉ mở cửa mùa hè, tôi đành phải đổi sang chạy bộ buổi sáng.
“Hèn gì tinh thần em rất tốt, sắc mặt luôn hồng hào.” Anh nhìn tôi chăm chú.
“Con nít nông thôn là vậy đó. Ăn đi, sao anh không ăn? Ăn thêm chút đi chứ!”
Anh có ăn, nhưng lâu lâu mới động đũa một lần.
“Yên tâm, phần của tôi, tôi sẽ ăn hết.” Anh vẫn ăn từ từ, nuốt từng miếng nhỏ, giống như đang có vấn đề.
“Vậy tôi không nói chuyện nữa, tránh cho anh cứ lo trả lời, không ăn cơm.”
Một lát sau, thấy anh ăn rất chậm, tôi nói thêm: “Đừng cố nữa, ăn không hết tôi có thể bỏ hộp mang về, làm cơm trưa ngày mai.”
“Phòng em có tủ lạnh không?”
“Không có. Để qua một đêm không hư đâu.”
“Qua đêm chắc chắn sẽ hư.”
“Tôi để cạnh cửa sổ, ban đêm trời lạnh, sẽ không sao.”
“Đâu phải cá muối mà không hư.”
Anh ăn được một chút, tôi ăn phụ anh, rốt cuộc cũng ăn hết cần tây xào bách hợp. Sau đó chúng tôi ăn đến món cá.
“Cá ngon lắm.” Anh ăn nhanh hơn một chút “Buổi tối em làm gì? Khiêu vũ hả?”
“Không có.”
“Tại sao?”
“Tôi không thích hoạt động tập thể, mặc dù tôi cố gắng hòa đồng với mọi người. Tôi thà quấn mền nằm một mình đọc tiểu thuyết, nghe nhạc, ăn đồ ăn vặt.”
“Hoặc xem phim kinh dị một mình.” Anh chêm vào.
“Cũng đúng.”
“Giường có dán hai tờ giấy trắng trên màn là giường em?”
“Sao anh biết?”
“Mấy giường khác đều có nét đặc trưng của con gái.” Anh nói.
“Đặc trưng gì?”
“Đầu giường ít nhất có một con búp bê.”
Tôi cảm thấy buồn cười: “Sao trước nay tôi không chú ý đến điểm này nhỉ?”
“Trên tờ giấy đó viết gì?” Anh hỏi.
“Nhất âm nhất dương chi vị đạo, lạc thiên tri mệnh cố bất ưu[13].” Tôi nói tiếp “Là một câu trong Kinh Dịch, bố tôi là giáo viên dạy văn.”
[13] Đạo là sự cân bằng âm dương, thấy rõ mệnh thì được an nhiên.
“Ừ…” Anh khen “Có học thức.”
“Kinh dịch nói tiếng Anh như thế nào?”
“Book of Changes. Cũng có người gọi là I-ching.”
“Nhắc đến Kinh Dịch, em biết bói toán không?” Anh lại hỏi.
“Không. Văn thì không biết bói toán, võ thì không biết xay lúa.” Tôi lấy đũa chọt chọt đầu con cá, nghiên cứu xem còn chỗ nào có thể ăn không.
Anh cười. Nụ cười ấm áp, không ra tiếng: “Nói vậy. Tiểu Thu, tối nay, em có muốn đến chỗ tôi bơi không?”
“Nếu anh ăn hết con cá này, tôi sẽ đi.”
Anh từ từ ăn hết con cá chẽm không còn một miếng, chỉ chừa lại một đống xương cá, sạch sẽ tới mức có thể dùng làm tiêu bản.
Lúc nhân viên phục vụ đưa hóa đơn, tôi lấy bóp tiền ra, anh nhanh tay lẹ mắt đưa 2 tờ 100 tệ ra: “Cảm ơn, khỏi thối.”
“Ê, ai cho anh trả tiền?” Tôi la lên.
“Em là sinh viên. Vẫn đang đi làm thêm.”
“Nhưng hôm nay tôi mời mà! Chị ơi, phiền chị trả tiền lại cho anh ấy!”
Anh giữ tay tôi lại: “Sau này mỗi lần chúng ta đi ăn, sẽ luôn do tôi trả tiền. Let’s make it a rule, clear[14]?”
[14] Qui định là vậy nhé, hiểu chưa?
Tôi há mồm ra định cãi lại, lại bị ánh mắt anh ngăn lại.
“Hôm nay không thèm so đo với anh.” Tôi nói, mừng thầm trong bụng, thì ra sau này vẫn còn có cơ hội đi ăn với nhau.
Anh tiễn tôi xuống dưới ký túc xá rồi chờ tôi lấy đồ bơi. Hoạt động phòng kết nghĩa đang tiến hành vô cùng sôi nổi. Tôi vội vàng nói với Ninh An An mấy câu, Phùng Tĩnh Nhi hỏi nhỏ: “Tối nay đi khiêu vũ không? Mọi người đều đi. Con trai mua vé. Cậu không đi, Tu Nhạc không có cặp.”
“Tôi có việc.”
“Anh Vương đâu rồi? Anh ấy có đi với cậu không?”
“Không đi… tôi và anh ta cũng không phải là bạn bè gì, chỉ quen biết sơ sơ thôi.” Tôi sửa lời cô ta.
“Nói câu này cậu đừng khó chịu, sau này có đau khổ, đừng trách tôi không nhắc nhở cậu.” Cô ta nói, giọng thản nhiên: “Đừng chìm quá sâu. Hai người không có kết quả đâu.”
Tôi không hỏi cô ta tại sao, vội xách túi đi xuống dưới lầu.
Lịch Xuyên vẫn đứng đó chờ tôi. Chúng tôi bước song song, có người vứt vỏ quýt trên mặt đất, suýt nữa tôi bị té, anh kéo tôi lại đúng lúc: “Cẩn thận.”
“Tôi thường xuyên đi mà không nhìn đường.” Tôi nói.
“Tôi thì nhìn đường thường xuyên, tôi sẽ nhìn thay em.” Anh nói “Tuy nhiên, em phải luôn nắm tay tôi mới được.”
Nói xong câu này, anh đưa tay sang nắm tay tôi, như lúc nào cũng phải chăm sóc tôi, tránh cho tôi té ngã.
“Hôm nay tôi tìm được một chỗ đậu xe gần hơn, không cần đi ra cổng trường.” Anh chỉ vào một tòa nhà màu đỏ cách đó không xa.
Tôi nhìn anh, hoảng hồn.
“Sao vậy?”
“Anh đậu xe ở chỗ đó?”
“Ừ. Có chuyện gì sao? Bãi đậu xe bên đó vừa rộng vừa vắng.”
“Chết chắc rồi, đó là văn phòng hiệu trưởng, ba chiếc xe của hiệu trưởng đều đậu ở đó.” Tôi nói “Anh đi từ từ thôi, để tôi đi trước quan sát, coi xe anh có bị kéo đi chưa.”
“Em đi đi, tôi ngồi đây nghỉ một chút.”
Trường tôi thiết kế theo kiểu hoa viên, chỗ nào cũng có ghế dựa. Anh ngồi xuống một cái ghế, mặt hơi trắng bệch.
Chân anh bị cắt từ giữa đùi, đeo chân giả mà phải đi bộ quá xa, sao không mệt cho được. Tôi không đi, cùng anh ngồi xuống, lấy một chai nước khoáng trong túi ra: “Muốn uống nước không?”
Anh lắc đầu.
Ngồi nghỉ một lát, lại đứng lên đi tiếp. Đúng lúc này, tôi thấy một chiếc xe màu đen lướt nhanh qua. Khi chúng tôi đến bãi đậu xe, chiếc xe kia cũng quẹo vào bãi. Tôi liếc qua là thấy xe của Lịch Xuyên, liền nhéo tay anh thật mạnh.
“Lại sao nữa?”
“Bạn Lịch Xuyên, đậu xe mà không tìm chỗ tốt hơn. Chỗ anh đậu là chỗ của hiệu trưởng đó.”
“Chỗ đó là chỗ dành cho người tàn tật mà.” Anh nói.
“Ở đây không phải nước Mỹ, bạn ơi.”
Chiếc xe ngừng trước mặt chúng tôi, tựa hồ đang chờ chúng tôi lái xe ra để lấy chỗ đậu.
Tôi nói nhỏ: “Lịch Xuyên, nhanh lên xe, chúng ta đi mau.”
Không còn kịp nữa rồi. Cửa xe vừa mở, một người đàn ông tóc bạc bước ra, trong tay cầm một chiếc cặp táp.
“Là hiệu trưởng Lưu.” Tay tôi run run.
“Thầy hiệu trưởng thôi, chứ đâu phải là ma, em sợ cái gì?” Lịch Xuyên nắm tay tôi, mỉm cười với người đàn ông tóc bạc: “Chào thầy hiệu trưởng!”
Tôi không nói câu nào.
“Chào cậu, cậu là…”
“Vương Lịch Xuyên. Đây là em họ tôi, Tạ Tiểu Thu. Sinh viên năm nhất.”