Thần Quang nghĩ, đã ngần này tuổi rồi chưa bao giờ muốn làm khỉ cho người khác chọc ghẹo, vậy mà đành phải muối mặt thế này, sau này nhất định sẽ trả lại cho nhà họ Phạm. Anh mỉm cười, vẻ không quan tâm, xắn tay áo lên, nằm sấp xuống phòng khách nhà họ Phạm.
Trưởng ban Tiêu Thành Phi ngồi xem Phạm Tiểu Đa làm một mục quảng cáo. Hôm nay, không hiểu sao Tiểu Đa cứ mắc sai suốt. Lúc đầu thì cầm nhầm băng quảng cáo, sau khi làm xong lại phát hiện vào thời gian này không phải là của mục quảng cáo đó. Sau đó đến máy biên tập có vấn đề, ghi xong, phát lại nghe mấy từ cuối cùng mất một nửa.
Phạm Tiểu Đa gần như sắp phát khóc. Làm lại không biết mấy giờ mới xong.
Tiêu Thành Phi đã biết trước nội tình sự việc, tai anh ta dường như vẫn còn vang lên tiếng hét giận dữ của Thần Quang qua điện thoại vào buổi sáng nay: “Trưởng ban Tiêu Thành Phi, mắt của anh là mắt cá chết à? Phạm Triết Thiên hiểu đạo lý, phân biệt rõ phải trái ở chỗ nào? Anh ta cười hi hi rồi ngăn cản đôi uyên ương! Đúng là tôi đã nhìn nhầm anh! Tiêu Thành Phi! Nếu tối nay Phạm Triết Thiên vẫn xử tử hình tôi, thì anh sẽ là mục tiêu đầu tiên tôi trút cơn phẫn nộ đấy!”.
Tiêu Thành Phi thấy rất buồn cười. Anh ta an ủi Thần Quang: “Cậu yên tâm, nếu cậu thực sự không đỡ nổi, thì tôi sẽ ra mặt với tư cách đại diện tổ chức của Tiểu Đa!”.
Nghe vậy, giọng của Thần Quang mới dịu xuống: “Tối hôm qua tôi không ngủ được, mấy khuôn mặt của anh em nhà họ Phạm và người nhà của họ cứ hiện lên trước mắt! Tôi thi lên Thạc sĩ cũng không mệt như vậy!”.
Tiêu Thành Phi cười lớn: “Tôi cho Tiểu Đa nghỉ phép, để hai người quấn quýt với nhau trước khi chết, được không?”.
Thần Quang nghĩ một chút, rồi gật đầu đồng ý.
Tiêu Thành Phi cố nén cười nhìn Tiểu Đa cuống quýt, căng thẳng làm chương trình, bèn nói với Tiểu Đa: “Hôm nay để A Phương, A tuệ làm cho, Thần Quang sắp tới đấy, cậu ấy chờ cô ở ngoài cổng”.
Phạm Tiểu Đa nhìn Trưởng ban với vẻ vui mừng ngạc nhiên, đúng là cô đang rất muốn gặp Thần Quang.
Tối hôm qua Phạm Triết Lạc về, chỉ nhìn Tiểu Đa thở dài, mặc cho cô nũng nịu đe dọa, vẫn nhất định không hé nửa lời.
Suốt đêm Tiểu Đa không ngủ được, nhưng lại không muốn gọi điện cho Thần Quang vì sợ càng khiến anh lo hơn.
Sáng hôm nay, cô vô tình nhìn thấy mấy tờ tài liệu trên bàn, lật xem, thì ra là về Thần Quang. Phạm Tiểu Đa quả thật không dám tin. Cô nghĩ, có lẽ do anh Sáu cố ý để lại. Căn cứ vào bản báo cáo đó, Thần Quang không thể làm vừa lòng các anh chị cô.
Tiểu Đa cầm bản báo cáo, trong lòng nghĩ rất nhiều điều. Cô nhớ lại từng li từng tí kể từ lần đầu quen Thần Quang cho đến bây giờ. Cuối cùng cô nói với bản thân cô tin tưởng vào Thần Quang hiện tại.
Phạm Tiểu Đa chạy như bay ra cổng, xe của Thần Quang cũng vừa đến. Cô bước tới, mặc cho đó là trước cổng đài, nắm lấy vạt áo của Thần Quang không chịu buông.
Thần Quang dỗ dành: “Tiểu Đa, đang ở trên phố đấy, chẳng phải em thường sợ bị người khác bắt gặp như thế trên phố sẽ cười sao? Anh đưa em tới một nơi yên tĩnh vắng vẻ nhé!”.
Lúc đó, Tiểu Đa mới buông tay ra. Cô luôn cảm thấy bất an.
Hai người chạy tới Starbucks, ngồi ở đó. Thần Quang gọi một đống đồ ngọt cho Tiểu Đa, còn mình cũng ăn rất nhiều: “Ăn vào mới có sức”. Anh cười, nhìn Tiểu Đa: “Không có lòng tin vào anh à?”.
Tiểu Đa lắc đầu.
“Các anh của em, bọn họ biến thái à? Không nhìn thấy em rất tốt sao?”.
Tiểu Đa trừng mắt: “Chính là vì họ quá tốt, nên em mới lo!”.
“Vì sao? Tiểu Đa? Vì sao em lại lo rằng anh không qua nổi cửa ải đó?”, Thần Quang hỏi bằng giọng rất dịu dàng.
Phạm Tiểu Đa lấy bản báo cáo từ trong túi ra để lên bàn, rồi cúi đầu ăn tiếp: “Anh hãy tự xem đi”.
Thần Quang cầm lấy bản báo cáo lên xem. Càng đọc, mặt càng xám xịt, đọc tiếp lại chuyển sang trắng bệch: “Ai đưa ra những điều này?!”.
Tiểu Đa đưa mắt nhìn quanh, giọng của Thần Quang thu hút không ít sự chú ý của khách hàng bên cạnh, cô khẽ quát lên: “Anh nói nhỏ thôi!”.
Thần Quang thở dài, đọc kĩ bản báo cáo mấy lần rồi mới hỏi Tiểu Đa bằng giọng trầm hẳn xuống: “Em tin à? Tin anh giống như những điều đã viết trong bản báo cáo này?”.
Tiểu Đa không trả lời.
Thần Quang cáu: “Tiểu Đa! Những chuyện cũ này là của trước kia, không phải bây giờ! Những phân tích vớ vẩn của người khác cũng đổ lên đầu anh à?”.
Tiểu Đa từ từ ngẩng đầu lên: “Anh hãy chứng minh cho em thấy đi! Nếu như đến các anh của em, anh cũng không thuyết phục được, thì lấy cái gì ra để thuyết phục em?”.
Thần Quang chỉ mong sao bóp chết người đã viết bản báo cáo này. Anh nhìn chăm chăm vào Tiểu Đa rồi nói rành mạch từng tiếng: “Phạm Tiểu Đa, em thật sự tin anh chứ?”.
Tiểu Đa cũng nhìn anh: “Tin thì sao? Mà không tin thì sao?”.
Thần Quang hằm hằm nhìn cô, Tiểu Đa tin rằng, nếu để một tờ giấy trắng dưới ánh mắt ấy, thì chỉ một lúc sau nó sẽ bốc cháy. Thần Quang bỗng nhiên cười: “Tin hay không cũng không sao. Chẳng việc gì đến em, dù sao cũng không phải do em”.
Tiểu Đa cũng phì cười: “Anh đúng là ngang ngược vô lý! Có điều, em thích điều đó!”.
Đôi mắt của Thần Quang sâu như biển cả: “Tiểu Đa, anh không biết em thích điểm gì ở anh?”.
Tiểu Đa lắc đầu: “Em chỉ cảm thấy khi ở cùng anh, em rất vui. Anh còn muốn em thích điểm gì ở anh nữa?”.
Một thoáng hân hoan chợt hiện lên trên mặt Thần Quang, anh bất ngờ nghiêng người, hôn lên má Tiểu Đa: “Tiểu Đa, đây là câu nói thật nhất mà anh được nghe, hai người thấy vui là được rồi”.
Tiểu Đa giật mình trước hành động bất ngờ của Thần Quang, cô trừng mắt nhìn anh: “Vì thế, nếu anh làm em không vui, thì em còn ở bên anh làm gì nữa?”.
Thần Quang cười ha hả: “Thì ra em cũng chỉ là tiểu hồ ly, mượn cơ hội đề ra điều kiện hả”.
Tiểu Đa cười, hai người tiếp tục ăn trong không khí vui vẻ. Thần Quang cảm thấy, không ai có thể ngăn cản việc anh và Tiểu Đa ở bên nhau, dù là anh chị của cô cũng không thể.
Đọc xong bản báo cáo của nhà họ Phạm, Thần Quang đã có đích nhắm tới, anh rất tin vào điều đó.
Sau một giấc ngủ trưa, tinh thần của Thần Quang vô cùng phấn chấn.
Buổi tối Vũ Văn Thần Quang mỉm cười mở cánh cổng lớn nhà Phạm Triết Thiên.
Sáu anh em nhà họ Phạm đã tập trung đông đủ ở đó từ sớm.
Thần Quang bước vào nhà, đưa một gói quà: “Lần đầu em tới, đây là theo phép lịch sự, không phải thứ gì quý giá, vì thế rất mong anh chị nhận cho”.
Sau đó, anh lên tiếng chào mọi người. Anh em nhà họ Phạm ngồi nhìn anh đọc tên từng người một cách tự nhiên, không hề sai ai, bụng nghĩ thầm, gia giáo nhà họ Vũ Văn cũng tốt, nên lời nói trở nên gần gũi hơn nhiều.
Thần Quang ngồi đối diện với anh chị em nhà họ Phạm, phía sau lưng là chiếc tivi. Hình ảnh đang dừng trên đó chính là chân dung của anh. Thần Quang nghiêng người nhìn, cảm thấy mình rất ăn hình. Anh không biết họ chụp từ khi nào, chụp để nghiên cứu anh? Việc làm của anh em nhà họ Phạm khiến anh vừa tức vừa buồn cười, Thần Quang ngây người nhìn một lúc.
Phạm Triết Thiên lên tiếng: “Ngoài Phạm Triết Lạc, những người khác trong nhà chưa gặp cậu bao giờ, nên mới chụp một số ảnh”.
Phạm Triết Hòa hỏi: “Chúng tôi lấy làm lạ, vì sao cậu nhìn anh Cả tôi mà lại cười kỳ lạ như vậy?”.
Thần Quang cố nín cơn buồn cười trong lòng, cúi đầu nói: “Lúc đó, em nhìn thấy chiếc bút máy cài trên túi áo ngực của anh Cả, cảm thấy nó rất... đặc biệt”.
Mặt của Phạm Triết Thiên và Phạm Triết Nhân thoắt đỏ bừng lên, tưởng rằng Thần Quang đã nhìn thấy ống kính của máy quay giấu trong đó.
Phạm Triết Thiên ho một tiếng, nói: “Chúng tôi muốn tìm hiểu một chút chuyện của cậu với Tiểu Đa. Tôi phản đối, nhưng cậu muốn biết lý do, bây giờ tôi sẽ nói cho cậu biết”.
Phạm Triết Thiên lôi bản báo cáo đó ra: “Đây là những tư liệu mà chúng tôi thu thập được về cậu, qua tư liệu thì rõ ràng là...”.
Thần Quang cắt ngang: “Xin lỗi, em xin cắt ngang lời. Em đã đọc bản báo cáo đó rồi, sự thật đúng là như vậy”.
“Cậu nhận tội?”.
Thần Quang cười, đáp: “Con người, ai cũng thay đổi, có ai không phạm sai lầm không? Đó đều là những chuyện trước đây. Hơn nữa, em cảm thấy trong bản báo cáo vẫn có những chuyện không đúng!”.
Nói rồi, Thần Quang nghiêng người về phía trước: “Em rất chân thành, trước đây em không nhận ra rằng mình lại thẳng thắn đến như vậy, các anh chị cứ hỏi Tiểu Đa thì biết.
Em không hề có chút khuynh hướng biến thái nào, em rất tự hào nói cho mọi người biết, theo báo cáo chẩn đoán của chuyên gia có tiếng nhất thành phố chúng ta, thần kinh của em không chỉ bình thường, mà chỉ số IQ cũng rất cao.
Em không phải là học sinh cá biệt, năm mười tám tuổi, tốt nghiệp xong phổ thông trung học em không học đại học không phải vì thi trượt, mà trong hai năm ở nhà em đã có được tấm bằng chuyên ngành qua tự học, còn thi đỗ lớp kế toán cao cấp, hai năm sau đó em xin học Thạc sĩ ở nước ngoài. Bằng của em không phải mua bằng tiền, là em thi đỗ bằng sức mình.
Em không phải kẻ chơi bời lêu lổng, trong thời gian ở nước ngoài em không tiêu một xu nào của nhà, mọi chi phí bằng tiền học bổng, ba năm sau vừa đi làm thêm vừa đi du lịch. Không đi làm, không có nghĩa em là đồ phá gia chi tử.
Em thích Tiểu Đa, không phải vì cô ấy hợp với khẩu vị của em, không phải vì cô ấy xinh đẹp như tiên, cũng không phải vì cô ấy rất xuất sắc, điều này không thể nào nói cho rõ được”.
Anh em nhà họ Phạm cứ ngây người ngồi nghe như gà gỗ. Bản báo cáo mà Phạm Triết Nhân có được bằng việc sử dụng biện pháp trinh sát, trong chốc lát trở thành đám giấy lộn. Bằng sự đĩnh đạc của mình, Vũ Văn Thần Quang trình bày rất rõ ràng, rành mạch, không có kẽ hở nào. Mấy anh chị em đều nhìn sang Phạm Triết Thiên.
Phạm Triết Thiên im lặng một lúc, nói: “Cứ cho cậu là người tốt, mọi mặt đều ổn, cũng không có nghĩa là chúng tôi sẽ yên tâm. Trên đời này, đàn ông tốt rất nhiều, Tiểu Đa không nhất thiết cứ phải theo cậu!”.
Thần Quang ngây người ra, anh đã tưởng rằng, những lời lẽ chuẩn bị rất kĩ càng vừa rồi hoàn toàn có thể đánh tan bản báo cáo chết tiệt ấy, ai ngờ anh Cả của nhà họ Phạm chẳng khác gì đậu cô ve không ăn dầu muối! Nghĩ, mình cũng thuộc loại danh giá, hào hoa phong nhã, nhiều tài và nhiều tiền, mà sao trong con mắt người nhà họ Phạm lại chẳng khác gì một nốt mụn cơm thế?
Phạm Triết Thiên chậm rãi nói: “Chúng tôi có tiểu chuẩn đối với bạn trai, chồng tương lai của Tiểu Đa. Không cần người ấy nhất định phải đẹp trai, cũng không cần người ấy nhất định phải giàu có, cũng không cần người ấy nhất định phải là kẻ có tài”.
Đầu Thần Quang như căng ra, nói một hồi, cuối cùng cũng vào vấn đề chính, lại còn chú thêm một câu: Người nhà họ Phạm có toàn quyền giải thích đối với quy tắc trò chơi.
Thế thì còn gì để nói nữa, anh nói được là được, anh nói không được thì dù tôi ra tòa cũng không kiện được anh! Nghĩ đến đây, Thần Quang cảm thấy không nhịn được nữa. Lúc đó anh chỉ muốn nói toạc ra trước mặt các anh chị của Tiểu Đa rằng, không đồng ý cũng được, tôi sẽ cướp người.
Phạm Triết Thiên nhìn thấy trong mắt của Thần Quang như có lửa, trong lòng thấy cân bằng hơn, để cho cậu chàng này dắt đi lâu như vậy rồi, bây giờ đến lúc phải lấy lại quyền chủ động.
Triết Thiên cười mỉm, nói với Thần Quang: “Tiêu chuẩn của chúng t