Thủy Quang ngơ ngác cảm nhận đầu ngón tay âm ấm vuốt mặt mình, đúng vậy, với Đàm Thư Mặc mà nói, anh sẽ không để ý mấy chuyện cỏn con này, nhưng Triệu Thủy Quang từ trước đến nay chỉ muốn làm một học trò gương mẫu, an phận thủ thường mà sống, anh hiểu điều đó, cho nên anh bằng lòng chiều theo ý sống của cô, đơn giản chỉ vì quan tâm cô.
Anh buông cô ra, tay bỏ vào túi quần, tay trái vắt áo khoác, cúi người cầm túi nhựa trên đất, lúc đứng dậy thấy vẻ mặt si ngốc của cô, anh bật cười, nụ cười ngọt ngào đến mê hồn, nhẹ nhàng duỗi bàn tay thon dài từ túi quần ra.
Ngày đó, trong đêm thu tình yêu trào dâng, cô kiên định nắm lấy bàn tay to vững chãi ấm áp của Đàm Thư Mặc.
Hi Vọng này, thì ra trên đời này có rất nhiều người, nhiều đến nỗi mỗi ngày chúng ta đều đối diện với những gương mặt khác nhau, thế mà em đã từng cho rằng sẽ không còn đôi tay nào ấm áp như tay anh, sẽ không còn ai đáng để em quý trọng, cũng sẽ không ai trân trọng em như anh đã từng, thì ra trái tim em vẫn sẽ rung động vì một đôi tay ấm áp khác, thì ra từ trong đáy lòng em vẫn luôn khao khát được ai đó chở che, thì ra cho dù có trốn tránh thế nào thì tình yêu cũng sẽ tìm được anh đấy.
Lúc này đây, em quyết định dũng cảm tiến bước về phía trước, cám ơn mày nhé sự lựa chọn mới, cũng cám ơn anh đã cho em cơ hội được lựa chọn lần nữa, em thành tâm chúc phúc cho anh.
Trên đường về,Triệu Thủy Quang vui vẻ ra mặt, nhìn mãi mà cô vẫn thấy Đàm Thư Mặc thật sự đúng là đẹp trai.
Đột nhiên, cô “A” một tiếng, nhảy cẩng lên, “Em đã tốt nghiệp rồi, không còn là học trò anh nữa, anh cũng không còn là thầy của em.’
Mừng rỡ y như trúng độc đắc, đắc chí nhìn vào mắt Đàm Thư Mặc, bị anh áp chế lâu rồi, xém tí nữa cô đã quên mình cũng có một ngày vùng dậy.
Đàm Thư Mặc cười nhưng không nói gì, đưa tay thưởng cho cô một cái cốc đầu.
Thế là đã về đến nhà, dưới ánh đèn đường loe lóe, Triệu Thủy Quang mới phát hiện đôi mắt đẹp của anh có chút mệt mỏi.
Cô kinh ngạc, nãy giờ cũng không thấy chiếc xe 530LI của anh, lại cẩn thận xem xét áo sơ mi nhăn nhún, mở miệng hỏi, “Anh không phải là vừa xuống máy bay chứ?”
Đàm Thư Mặc không nói chuyện, sờ đầu cô, ánh mắt ôn nhu trong trẻo như mặt hồ mùa thu, đưa cái túi đang cầm trên tay cho cô, nói, “Vào nhà đi.”
Anh sao có thể nói cho cô biết, sau khi diễn thuyết ở hội nghị xong, anh lập tức ra thẳng sân bay, máy bay vừa hạ cánh, anh về nhà cất hành lý sau đó liền đến đây, chuyến bay dài khiến anh mệt lả người, chuyện lỗ mãng như vậy anh đời này rất ít khi làm, một người cao ngạo như anh tuyệt đối nói không nên lời.
Triệu Thủy Quang gật đầu, cầm cái túi, vòng tay ôm anh, đêm nay cô rất rất rất cảm động, đến nỗi không biết dùng từ gì để diễn tả.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận cơ thể nhỏ nhắn nồng ấm của cô, mọi mệt mỏi trong lòng đều tan biến hết, cảm giác rất yên bình rất hạnh phúc.
Anh cũng vô số lần đưa con gái về nhà, đa số họ không phải là hôn môi, cũng ngỏ ý muốn anh lên lầu ngồi chơi một chút, cô thì lại hoàn toàn khác hẳn, dùng hành động đơn thuần này để biểu lộ tình cảm của mình, anh muốn ôm cô thật lâu.
Triệu Thủy Quang xoay người, háo hức lên lầu, tâm trạng cực kỳ phấn khích.
“Triệu Thủy Quang.” Nghe anh gọi, cô quay đầu lại, người nọ bỏ tay vào túi quần, ánh đèn đường loe loét hắt vào mặt anh càng khiến gương mặt tuấn tú ấy đảo điên lòng người hơn cả ánh trăng lung linh sáng chói trên cao.
Anh khẽ cười, nói, “Anh quên nói với em, sau khi khai giảng, anh sẽ dạy ở đại học J.”
Cười mê hoặc đầy bí hiểm, Đàm Thư Mặc xoay người bước đi, tâm trạng đặc biệt vui.
Cái gì, Triệu Thủy Quang nhìn người nào đó nghênh ngang đi, thiếu chút nữa đã làm rớt dưa hấu xuống đất, hình như trường đại học cô trúng tuyện cũng gọi là J.
Hì hục chạy lên lầu, giọng mẹ Triệu sau lưng quát lên, “Đứa nhỏ này, mua dưa hấu gì mà cả buổi vậy hả, vừa về là chạy vào phòng lên mạng ngay à.”
Cô vào trang web trường đại học J, mở danh sách giáo sư vừa được công bố, đầu óc cô nhất thời choáng vángg, “Đàm Thư Mặc, khoa quản trị kinh doanh.”
Trời ạ, cô thật không muốn sống nữa, sớm biết như vậy thì đã thi vô đại học Nam Kinh rồi.
Trên xe taxi, Đàm Thư Mặc xoa xoa thái dương mỏi mệt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ lại vẻ mặt của cô bé con kia, anh bất chợt mỉm cười.