… Cún con làm thế nào? Tôi cũng không biết sẽ ra ngoài mấy ngày, nó lại không phải loại chó biết mở đồ hộp…” Xoay đầu lên tiếng, vẻ mặt cô hoàn toàn không cam tâm, “Lúc mới đầu cũng không biết vì ai mà tôi phải nuôi chó… Con chó đó vẫn chưa phát triển toàn diện, buồn rầu sinh ra trầm cảm thì anh chịu trách nhiệm à?”
“Cún con đưa cho tôi, mấy ngày đó tôi sẽ nuôi nó.” Chu Minh vẫn cúi đầu không nhìn cô.
“Anh nói nghe đơn giản nhỉ, nó không quen nhà thì sao?” Đến chết cô cũng không chịu thỏa hiệp.
Cuối cùng Chu Minh cũng ngẩng đầu, trên miệng lộ ra nụ cười mờ ảo, mỉa mai: “Tạ Anh Tư, hãy tin tôi, con chó này chỉ cần vừa rời khỏi cô, lập tức có thể phát hiện ra khắp nơi đều là thiên đường.” Ngập ngừng đôi chút, “Cô đã từng thấy chó không quen với thủy thổ thiên đường chưa?”
“Tạ Anh Tư tôi dạy chó theo cách của mình, ngày nào cũng dạy nó nói: Lầu son gác tía không bằng ổ chó của chính mình. Hứ, bớt chơi trò kẻ lắm tiền khoe của với tôi đi.” Người nghèo Tạ Anh Tư giận dữ nghiêng đầu chốt một câu, “Cả người sặc mùi tiền.”
“Tạ Anh Tư, cũng chẳng rõ vì sao, kẻ có tiền như tôi lại chỉ thích khoe khoang trước mặt cô.”
Việc chờ đợi đối với cô viên chức quèn Tạ Anh Tư mãi chỉ là một sự thỏa hiệp không thể tránh khỏi. Về nhà, Tạ Anh Tư gọi điện cho Đỗ Thuần, đem Chu Minh ra chửi lên chửi xuống ba lần, càng chửi càng hăng, vẫn chưa bõ tức, cô định liều chết cũng phải trốn việc đi đón Đỗ Thuần. Tâm tư Đỗ Thuần rất nhạy bén, nhận ra sự phẫn nộ hiếm thấy này của Tạ Anh Tư đoán chắc có nguyên do. Gặng hỏi mãi, Tạ Anh Tư mới chịu ấp úng khai cấp trên điều cô đi thành phố khác công tác mấy ngày. Từ nhỏ Đỗ Thuần đã là người hiểu lí lẽ, tuyệt đối không bao giờ trở thành gánh nặng của người khác, cô sống chết không để Anh Tư đi đón mình, hết lần này đến lần khác hứa rằng có thể tìm được đường mà không bị lạc. Vệ sĩ cho người đẹp – Tạ Anh Tư sao có thể đồng ý, nhất quyết không chịu, hai cô gái gào thét qua điện thoại, không ai chịu thỏa hiệp. Cuối cùng, Đỗ Thuần dùng biện pháp dịu dàng, thản nhiên đưa ra lời uy hiếp đáng sợ, khiến Tạ Anh Tư chết lặng. Sau cùng, hai cô gái cùng phì cười, cơn bốc hỏa của cô gái kiên cường biến thành một vũng nước xuân, trong tình cảm ấm áp của cô bạn thân nhanh chóng chảy về biển lớn. Từ đó, thế giới khắp chốn lại thanh bình.
Dặn đi dặn lại Đỗ Thuần những điều cần phải lưu ý liệt kê ra hàng loạt các tình huống có khả năng xảy ra và biện pháp ứng phó. Trước sự cam đoan nhiều lần của Đỗ Thuần, Tạ Anh Tư mới chịu ngừng, cúp điện thoại.
Trước lúc xuất phát, Chu Minh đến đón cún con tới căn hộ cao cấp, mama Anh Tư mặt mày bồn chồn. Cuối cùng, cô vỗ mạnh vào trán một cái, mắt đảo tròn, kéo Chu Minh đem cún con đến bệnh viện thú nuôi cân thử.
“Nhìn rõ chưa? Năm cân mốt đấy! Khi tôi quay về, sẽ cân lại một lần nữa, nếu để tôi phát hiện nó gầy đi tám lạng, nửa cân, nhất định tôi sẽ lật tung cái thiên đường cao sang đó của anh lên.” Tay chống nạnh, mặt mũi bặm trợn, mama Anh Tư bắt đầu màn bảo vệ cún con.
Chu Minh không nén được cười, ngồi xuống xoa bộ lông bóng mượt của chú cún một cách cưng chiều, “Biết rồi, tôi sẽ cho nó hưởng phúc mỗi ngày, ngoài ba bữa chính ra, còn có thêm trà chiều và bữa đêm nữa, hài lòng chưa?” Chu Minh đứng dậy, khuôn mặt nho nhã ánh lên nụ cười nham hiểm, “Mama cún con, nếu tôi nuôi nó béo mập lên, liệu có gì thưởng không?”
Khuôn mặt tuấn tú trước mặt trắng nhức cả mắt, đẹp đến nỗi khiến người khác cũng cảm thấy bất an. Tạ Anh Tư quay đầu đi, trước khi hùng hổ lao khỏi bệnh viện thú nuôi, ném lại một câu, “Cứ nuôi cho nó béo đi rồi tính tiếp.” Thực ra từ tám trăm năm trước, tôi đã cầu xin ông trời ban cho anh một mụ vợ phù thủy, có thể hầu hạ anh đến “chết trong hạnh phúc”. Cứ kiên nhẫn chờ đợi sự tôn trọng yêu thương của nữ phù thủy đi.
Đối với Tạ Anh Tư mà nói, chuyến đi thành phố F này có ý nghĩa khác với những lần trước. Dù biết Đỗ Thuần đã đến nơi an toàn, cô cũng không thể an tâm làm việc được. Thời gian công tác năm ngày không dài nhưng cũng không phải ngắn, Anh Tư bám theo cảnh sát và người thân những đứa trẻ bị bắt cóc, xoay như chong chóng ở những địa điểm đáng ngờ, tăm tối. Trong năm ngày bất thường đó, tâm trạng của cô lên xuống theo những ông bố, bà mẹ bị thất lạc con cái đó, thưởng thức tâm trạng lòng đau như dao cắt. Những ngày đó, cứ hễ nhận được tin tức từ tập đoàn truyền đến thì dù là ban đêm, họ vẫn vội vã đi, hi vọng, lo sợ, thấp thỏm cứ chồng chéo, cơ tim chưa bao giờ căng đến thế.
Thế nhưng đại đa số thời gian vẫn là dậm chân tại chỗ. Lúc này, những bà mẹ mất con đứng bên bờ vực của sự sụp đổ. Những đứa trẻ đó được sinh ra cùng một bệnh viện nhỏ. Do sự lỏng lẻo trong công tác quản lý, đã bị nội gian trong bệnh viện bế đi. Lúc đó, mấy đứa trẻ đang chìm trong giấc mộng, hoàn toàn không biết bản thân vừa đặt chân đến thế giới này đã phải đối mặt với sự biệt ly. Vụ án tàn ác gây chấn động cả thành phố A, cảnh ngộ của đám trẻ sơ sinh làm sục sôi tâm hồn lạnh nhạt, thờ ơ trong thành phố hiện đại kiểu mẫu, tòa báo cũng đặc biệt coi trọng bản tin bám sát vụ việc này.
Tạ Anh Tư cùng một phóng viên khác đảm nhận trọng trách, khi vừa thăm hỏi, an ủi những bà mẹ gần như ngã quỵ ấy xong, tâm trạng nặng nề mở laptop, trong đêm khuya tĩnh mịch, cẩn thận gõ từng con chữ. Từng tiếng gõ bàn phím “cạch cạch” giống như lời cầu xin vọng lại từ rừng cây u tối, kéo dài thăm thẳm, kiên trì chờ đợi ánh bình minh ở nơi xa xăm.
Lúc đêm khuya, Chu Minh có gọi cho Anh Tư ba cuộc điện thoại. Lãnh đạm nói với cô, bản thảo của họ đang tác động sâu sắc đến những độc giả có lương tâm, mọi người đều trông đợi họ đưa lũ trẻ trở về. Đêm tĩnh mịch, mỗi ngày chỉ ngủ bốn tiếng nên Tạ Anh Tư yên lặng nghe giọng trầm thấp của người đàn ông đầu dây bên kia, phân biệt rõ lời động viên mơ hồ của anh, chỉ cảm thấy giọng đó dần chìm vào cơ thể mệt mỏi nhưng hưng phấn của cô, từng chút từng chút lắng xuống tận đáy.
Trời chẳng tuyệt đường ai. Nghiệp chướng khiến cốt nhục phân ly, tất sẽ có sự trừng phạt của số trời. Hoàng hôn ngày cuối cùng, bọn họ – những con người quyết không từ bỏ hi vọng đã tìm thấy bọn tội phạm cùng những đứa trẻ sơ sinh không một tiếng khóc trong một nhà trọ nhỏ vô cùng cũ nát. Yên lặng không khóc đối với những em bé sơ sinh còn quấn tã lót, có lẽ trước giờ không phải là chuyện đáng vui mừng. Để lũ trẻ không khóc lóc ầm ĩ, đám tội phạm bị sét đánh chia lương tâm thành hai nửa kia đã cho chúng uống thuốc ngủ mỗi ngày.
Những ông bố bà mẹ nước mắt lã chã lay bé cưng ngủ mê, sợ hãi không biết phải làm sao.
Lúc đó, hoả khí nữ hiệp Tạ Anh Tư bốc lên ba trượng, như nữ thần chính nghĩa trong ngọn lửa bừng cháy, dữ dằn, điên cuồng chạy đến trước kẻ cầm đầu đang bị tra khảo, siết chặt nắm đấm, đấm ba bốn phát vào cái bụng tròn căng của gã trung niên, đến nỗi hắn đau đớn kêu ầm ĩ như heo. Gã đó cũng không phải tay vừa, trong sự lôi kéo của cảnh sát, hắn giơ cái chân heo lên đạp mạnh vào người Tạ Anh Tư. Rốt cuộc vẫn chỉ là một cô gái yếu đuối, Tạ Anh Tư đứng không vững, bên mặt phải đâm vào góc nhọn cạnh tủ kệ, sưng đỏ cả một mảng lớn, đau đến nỗi rơi nước mắt.
Nếu nước mắt có thể đổi lấy sự đoàn tụ, cùng sự trở về của lương tri đến muộn, Tạ Anh Tư tuyệt đối không keo kiệt. Gửi xong bản thảo, Anh Tư cảm thấy hả hê vô cùng. Khi cô đang chườm nóng vết bầm tím bên mặt phải thì Chu Minh gọi điện đến. Báo cáo qua tình hình ở đây, chợt Anh Tư nhớ ra chú cún con của mình, sự lơ là của bậc làm “mẹ” đến mức này khiến cô cũng hơi áy náy, run run hỏi tình hình Trư Đầu.
“Khụ khụ… Nói cún con đừng nhớ tôi…”
Đêm trăng như nước, giọng cười trầm trầm sảng khoái của Chu Minh từ phương xa truyền đến, “Tạ Anh Tư, hóa ra cô vẫn còn nhớ mình có một chú chó cơ đấy. Yên tâm đi, chú chó này quả thực không nhớ cô, chủ nào chó đấy, trí nhớ của chú chó này cũng chẳng biết tốt ở chỗ nào. Bây giờ nó chỉ nhớ cha, không nhớ mẹ.”