>Làm thế nào đây, cô bắt đầu lột quần áo rồi, tôi thấy cô thật ghê tởm.
Không chỉ Tạ Anh Tư, cái ngữ điệu trầm bổng này của mỹ nhân khiến khẩu vị tất cả mọi người đều thất thường. Ngồi thêm một lúc nữa, tất cả phân nhóm kéo nhau đến KTV hát.
Đường phố tràn ngập sắc màu với những ánh đèn nê-ông chiếu rọi, đêm tối cuồng loạn cho con người ta lí do buông thả, vì vậy, tất cả đều không còn cẩn thận, nghiêm túc nữa.
Cả đoàn được dẫn vào một dãy ghế lớn, trong không gian mờ tối, ánh đèn ngũ sắc chiếu lên mặt mọi người, nhìn vào thấy rất đẹp. Chu Minh cùng Hàn Vân Tiếu vừa cười vừa sánh vai ngồi xuống cạnh anh già Quan Nghiêm. Tạ Anh Tư vốn muốn tìm một nơi rộng rãi để ngủ, nhưng bị Lạp Lạp đẩy vào ngồi chen bên cạnh anh già. Mấy nam nữ thanh niên khác đều là khách quen của KTV, mặc dù có mặt sếp ở đây nhưng nghĩ sếp có mỹ nhân đi cùng, sẽ không nhìn đến bên này nên đáng chơi vẫn cứ phải chơi.
Hàn mỹ nhân lúc đầu vẫn còn chút thói quen của mỹ nhân, ví như cư xử dè dặt, có chừng mực. Nhưng khi cái miệng xúc xích của Châu Minh gào lên câu hát, “Ồ, tôi phải theo đuổi tình yêu của tôi”, cô ta liền quên hết việc “cư xử có chừng mực là mỹ đức”, bờ mông đẹp càng nhích lại gần, im lặng ngầm công khai có quyền với cái túi tiền lớn Chu Minh.
“Tổng biên, anh có biết hát không?”
“Không! Vậy còn cô Hàn?”
“Em cũng bình thường, chăm chỉ tập luyện ấy mà. Có điều em chỉ dám hát nơi ít người thôi, em dễ xấu hổ lắm!”
…
Tạ Anh Tư nheo mắt vờ ngủ, nhưng tiếng đàn ông, phụ nữ bên cạnh hoặc nhỏ hoặc dịu dàng đã quấy nhiễu bộ não mệt mỏi của cô. Châu Minh và Diệp Bội Bội đang song ca rất tình cảm, “Duyên khó rồi, tình khó rồi…” bịn rịn, nhưng trong tiếng nhạc ồn ào, Lạp Lạp ngồi bên ra sức kéo tay áo, khẽ gọi cô, “Chị Anh Tư, đừng ngủ mà, chúng ta nói chuyện đi…”
Bên trái, bên phải, đằng trước, bên nào cũng toàn là âm thanh? Tạ Anh Tư đang ở bờ vực của sự suy sụp. Mở đôi mắt đan phượng ra, ánh nhìn của Anh Tư bỗng sáng rực lên, nhìn sang bên trái, chỉ thiếu chút nữa thôi là Hàn Vân Tiếu lao vào lòng Chu Minh, nở nụ cười quyến rũ, hoặc vô tình, hoặc cố tình chạm vào anh, còn ghé sát tai anh thì thầm đầy mê hoặc. Còn Chu Minh, có vẻ cũng rất tận hưởng nét dịu dàng kề sát bên mình của mỹ nhân, lộ ra vẻ mặt cái gì cũng nghe theo em.
Nhìn sang bên phải, Lạp Lạp chớp chớp đôi mắt nhỏ baby nhìn Anh Tư một cách vô tội, ánh đèn nhấp nháy, chiếu rọi lên khuôn mặt trang điểm có đôi chút tàn tạ vài phần ghê ghê.
Nhìn về phía trước, Châu Minh cầm míc gào thét, cặp môi xúc xích mở to khẽ run, có thể nhìn rõ mấy cái răng mọc lệch trong miệng.
Cô chịu đủ rồi, đủ lắm rồi, những con người thô tục này hoặc trực tiếp, hoặc ngấm ngầm đẩy Tạ Anh Tư đến mức ngày một thô tục hơn. Đứng dậy, cô lộc cộc đi ra khỏi phòng hát ầm ĩ, huyên náo. Mẹ kiếp, đã muốn lão nương thô tục đến thế, vậy thì tôi vào nhà vệ sịnh thô tục là được chứ gì?
Cô gái kiên cường sầm mặt lại đi tìm nhà vệ sinh, đầu cúi xuống, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, thấy cánh cửa cứ nghĩ là nhà vệ sinh thế là liền đẩy cửa bước vào. Sau cánh cửa, một người đàn ông với mái tóc vuốt keo vừa giải quyết xong, đang cúi đầu kéo khóa quần, thấy cô gái kiên cường tà khí động trời, anh ta ngẩn người ra ở đó, “Tôi… tôi không đi nhầm phòng.”
“Tôi có nói anh nhầm đâu?” huôn mặt cô gái kiên cường không có vẻ đỏ lựng xấu hổ của thục nữ, thay vào đó là sự gầm lên giận dữ của hổ cái. Gầm xong, cô quay người đóng “rầm” cánh cửa nhà vệ sinh nam.
Anh Tư ngồi trong nhà vệ sinh một lúc lâu, dần bình tĩnh lại một chút. Cô ra sức táp nước lạnh lên khuôn mặt đang kích động sục sôi của mình, đem lại cảm giác khoan khoái, dễ chịu kỳ lạ. Cô soi mình trong gương, dòng nước vẫn còn đọng lại trên khuôn mặt mệt mỏi, trong lòng lửa giận đang bốc lên ngùn ngụt. Cô hiểu, cuối cùng cô cũng hiểu vì sao bản thân lại nóng nảy như vậy. Tất cả đều do tên công tử bột Chu Minh đó, bắt cô tăng ca, tăng ca còn nhiều hơn người khác, một khi tăng ca cô sẽ không ngủ đủ. Khó khăn lắm mới có được dịp ăn uống thịnh soạn, nhưng anh ta lại nhảy ra, hạ lệnh cho cô “stop”. Mẹ kiếp, dựa vào cái gì mà anh ta bắt cô không được ăn?
Ăn và ngủ vốn là chủ đề quan trọng nhất trong cuộc đời mỹ miều của Tạ Anh Tư, nhưng cái gã Chu Minh này chạm phải đường cao áp rồi, chuyện ăn uống cũng không để cô thoải mái. Càng nghĩ càng tức, Tạ Anh Tư nổi xung, đứng như chôn chân trước gương.
Ánh lửa căm phẫn trong đôi mắt đan phượng cuộn trào mãnh liệt, Tạ Anh Tư lao ra khỏi nhà vệ sinh như một ngọn gió. Đồ tiện nhân như anh không để tôi sống an thân, thì tôi cũng không để người phụ nữ của anh sống yên ổn.