Tả Trí ở chỗ này đợi cả ngày mới lấy được lệnh kiểm soát từ tay quan tòa. Trở về khách sạn thì mấy tổ viên trong tổ chuyên án đang nắm chặt thời gian nghỉ ngơi, chuẩn bị dưỡng đủ tinh thần để sáng mai bắt đầu hành động lùng bắt.
Giang Thiệu vừa tiễn một nhân viên điều tra ở cục điều tra quốc gia Philippines trở về, mới vừa tắm xong thì Tả Trí đã trở lại rồi.
"Làm xong." Anh giao túi hồ sơ chứa lệnh kiểm soát cho Giang Thiệu, không nói thêm một câu, cởi áo ướt mồ hôi vào phòng tắm tẩy sạch mệt mỏi. Giang Thiệu cũng như thế, hai người trừ trao đổi về công việc ra thì không còn qua lại gì nữa.
Tả Trí từ phòng tắm ra ngoài thì Giang Thiệu đã chuẩn bị xong bữa ăn làm anh trầm trồ khen ngợi. Anh cầm khăn lông trong tay lau tóc ướt, nhìn thấy thức ăn trên bàn cũng không có khách khí, ngồi xuống ăn như hổ đói. Hôm nay chỉ ăn một ổ bánh mì và uống một chai nước suối, quả thật đói bụng lắm.
Bóng đêm ở Philippines rất đẹp, nhưng bọn họ cũng không muốn thưởng thức vẻ đẹp này. Giang Thiệu gối lên cánh tay nhưng không hề buồn ngủ. Anh biết thật ra Tả Trí cũng tỉnh.
Bữa giờ thường phải điều tra cả đêm, chạy khắp nơi vì vụ án. Thời gian nghỉ ngơi đều do cố gắng nặn ra, tối nay rãnh rỗi vậy là lần đầu tiên. Nhưng rõ ràng hai người đều tỉnh mà không hề nói chuyện với nhau, không khí càng bị đè nén vì sự yên lặng và bóng tối, làm cho người ta phiền não.
Lúc này tiếng chuông điện thoại của Giang Thiệu chợt vang lên, anh nhanh chóng cầm lên xem, cái tên trên màn hình lại khiến trong lòng anh có chút thất vọng.
"Tìm cậu." Giang Thiệu ném điện thoại đến trên giường Tả Trí, trong lòng suy nghĩ sự thất vọng vừa rồi là vì sao.
Là Trần Dao gọi đến nên Tả Trí không dám chậm trễ, vội vàng bắt máy. "Sao không gọi vào di động cho anh?"
Trần Dao mới vừa kết thúc công việc hôm nay, đang thoải mái ngâm mình ở trong bồn tắm. "Em gọi rồi, nhưng anh khóa máy, may mà em nghĩ tới hai anh khẳng định ở chung, đang làm gì đó?"
"Điện thoại di động hết pin rồi." Tả Trí mở điện thoại di động ra nhấn mấy cái, màn ảnh đều tối đen. "Không có làm gì cả, nhớ em thôi." Mấy lời dỗ phụ nữ Tả Trí há mồm liền nói được,không cần suy nghĩ. Trần Dao biết rất rõ ràng anh là người đàn ông dịu dàng, cũng rất thích tính cách này của anh, cảm giác được một người đàn ông nâng niu, đặt ở trong tim, không có người phụ nữ nào không thích.
Bữa tối sinh nhật đã đặt phải hủy bỏ vì vụ án này, mấy ngày nữa công ty Trần Dao có một cơ hội du lịch tập thể, mục đích là La Mã. Tả Trí nghe Trần Dao nói như vậy thì trong đầu không tự chủ nghĩ đến Diệp Tiểu An.
Một năm trước có một lần Tả Trí đi đến phòng triển mã tranh với cô. Anh không hề có nghiên cứu gì với nghệ thuật, chỉ muốn xem náo nhiệt như đại đa số người khác. Anh nhanh chóng xem hết tất cả tác phẩm, lúc quay đầu lại chỉ thấy Diệp Tiểu An đứng trước một bức tranh khổng lồ, vẻ mặt say mê vô cùng.
Đối với anh mà nói đây chẳng qua là một bức tranh phong cảnh rất bình thường, họa sĩ vận dụng màu xám tro vào bức tranh trên một diện tích lớn, chỉ có ánh mắt của một cô gái được tô màu sắc rực rỡ.
Tả Trí đứng ở sau lưng cô, cằm đặt trên tóc cô, bắt chước bộ dáng của cô, cùng nhau thưởng thức, cuối cùng dùng một giọng điệu cực kỳ thâm trầm cho khẳng định. "Ừ. . . . Thật là tác phẩm chấn động thế giới."
Anh không hiểu lại giả hiểu trêu chọc Diệp Tiểu An bật cười hì hì, kéo tay của anh lắc lắc như con nít. "Có cơ hội em dẫn anh đến La Mã chơi, có được hay không?"
Lúc này Tả Trí mới chợt hiểu ra. "Thì ra tranh này chính là của La Mã, em từng đến?"
"Chưa từng đến, em chỉ biết tiếng Nhật, tiếng Anh tệ hại lại là dân mù đường, không nhận biết được phương hướng, sợ lạc lắm." Cô chi tiết khai ra, le lưỡi một cái xin lỗi, chọc Tả Trí cười nhạo một hồi. "Vậy hẳn là anh dẫn em đi chơi chứ, đến lúc đó sẽ mua sợi dây chuyền cho em, treo tấm biển, trên biển có viết tên và phương thức liên lạc của anh, ngộ nhỡ em lạc mất bị người ta nhặt được thì cũng có thể đưa em về."
"Ghét à, tại sao không cho anh đeo tấm biển viết đây là vật sở hữu của Diệp Tiểu An?"
Tả Trí cười ha ha, vuốt vuốt đầu nhỏ của cô. "Anh à, em muốn không nổi ."
. . . . . .
Ngay lúc đó Diệp Tiểu An làm sao hiểu hàm nghĩa chân chính trong lòng anh, chỉ cảm thấy anh là người đàn ông tự cao tự luyến. Mà cho đến ngày nay, Tả Trí đã chia tay rồi nhưng cũng không rõ tình cảm dành cho Diệp Tiểu Anrốt cuộc có mấy phần thiệt giả. Cho tới nay anh đều cho rằng Diệp Tiểu An là người có hay không đều được trong đời anh. Toàn bộ tình yêu của anh đều cho Trần Dao, đối với Diệp Tiểu An cũng chỉ là thích, cô gái đáng yêu chân thật thế trời sanh đã có một loại năng lực làm cho người ta không tự chủ cưng chiều cô.
Anh từng muốn giữ vững cảm giác này đến lúc hai người chia tay, anh cũng có thể buông lỏng toàn thân mà lui. Dù sao chênh lệch giữa thích và yêu không chỉ một chút xíu, người phụ nữ anh yêu cho tới bây giờ cũng chỉ có Trần Dao. Kỹ năng mà đàn ông vĩnh viễn mạnh hơn phụ nữ chính là có thể tay trái tình yêu, tay phải mập mờ. Ở trong lòng chứa một người, còn có thể chơi trò chơi tình cảm mập mờ với một người khác.
Nguyên nhân quan trọng của việc đánh đâu thắng đó, là đàn ông luôn lựa chọn đối thủ có năng lực vĩnh viễn thấp hơn mình. Mặc dù chuyện này không công bằng với Diệp Tiểu An, nhưng tình cảm giữa nam nữ cũng giống như cuộc sống, cá lớn nuốt cá bé. Nhưng chuyện này không giống với ganh đua giữa đàn ông, không ai cảm thấy thắng không anh hùng.
Cho nên mặc dù Tả Trí áy náy nhưng vẫn vui thú với Diệp Tiểu An ngây thơ.
Nhưng giờ khắc này. . . . . .
Tả Trí nghe thanh âm Trần Dao ở trong điện thoại, ngọt ngọt ngào ngào liếc mắt đưa tình trêu chọc lắm mồm với cô, nhưng trong đại não lại tràn đầy bóng dáng Diệp Tiểu An. Loại cảm giác này khiến một người đàn ông đã quen thu phóng tình cảm tự nhiên rất là chán ghét.
Giang Thiệu ở ngay giường bên cạnh, tai anh lại thích, đêm lại yên ắng, lời nói của hai người bị anh nghe hết. Anh cảm giác gần đây mình càng ngày càng có cái gì không đúng, trở nên kích động dễ giận, nhưng tựa hồ giới hạn là ở chuyện của Tả Trí và Diệp Tiểu An.
Tả Trí cúp máy, tìm ra cục sạc pin sạc pin cho điện thọai mình, sau đó liền không còn buồn ngủ tựa vào đầu giường hút thuốc lá. Giang Thiệu lật người ngồi dậy, liếc mắt nhìn nhau với Tả Trí.
Tả Trí ném gói thuốc và bật lửa cho anh. "Ngày mai chia ra bốn lộ, anh và tôi mỗi người dẫn một đội, bọc đánh trước sau, hai đội còn lại bảo vệ cửa ra vào khác phòng ngừa có người thừa dịp loạn chạy trốn."
"Mấy ngày qua cậu có liên lạc với cô ấy không?" Giang Thiệu đốt thuốc, hỏi một đằng, trả lời một nẻo.
Tả Trí không lập tức trả lời, chỉ nhếch miệng cười khẽ. "Tôi không có thời gian nhàn rỗi đâu."
"Trong lòng điên rồi." Giang Thiệu cười nhạo nói. "Thương cô ấy thế, sao chẳng quan tâm, mặc kệ cô ấy chết sống, Tả Trí, tôi không biết cậu ác thế."
"Cô ấy không phải có anh bảo bọc đó sao, tôi không trông nom, anh nhất định sẽ trông." Tả Trí cũng cười, tắt thuốc đứng dậy ngồi ở mép giường đối mặt với anh. "Cảm giác như thế nào?"
"Cái gì?"
"Giúp đỡ anh em chăm sóc phụ nữ, kết quả chăm sóc đến trên giường, cảm giác này như thế nào?"
Ánh mắt Giang Thiệu trầm xuống, đầu ngón tay bắn ra, nửa điếu thuốc trên tay bỗng chốc bay về phía Tả Trí. Tả Trí phản ứng rất nhanh, dùng tay tiếp được rồi mạnh mẽ dập tắt. Lúc dời tay đi, quả đấm của Giang Thiệu đã gần tới trước mắt.
Tả Trí không trốn không tránh, giữ vững tư thế kia cười như không cười nhìn anh. Một lát sau, Giang Thiệu không tiếng động thu đấm ngồi trở lại. Đối mặt hành động này, bên môi Tả Trí nhếch lên một đường cong châm chọc. "Đây là lần thứ mấy rồi hả? Anh vì Diệp Tiểu An mà ra tay với tôi, tôi thật sự đã xem thường năng lực của cô ta."
Giang Thiệu mới vừa buông ra quả đấm lại âm thầm buộc chặt, "Nếu cậu thật muốn bị đánh thì chờ vụ án kết thúc tôi sẽ thành toàn cậu, tội gì dùng lời khích tôi, cô gái mà cậu nói là người trước kia cậu rất thích, cậu đã quên? Đây chính là hiểu biết của cậu với cô ấy? Tôi hoài nghi cậu rốt cuộc có từng chân chính quan tâm Diệp Tiểu An không, hay là từ đầu tới đuôi chỉ xem cô ấy như đồ chơi."
"A, cô ta là loại con gái một không có dịu dàng hai không có vóc người ba không có đầu óc bốn không có gia thế năm không có sở trường, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm đồ chơi, chẳng lẽ không đúng? Cô ấy sao có thể so với Trần Dao và Cận Thanh? Cô ấy là hoa hồng? Hoa lan? Hay là Tulip? Diệp Tiểu An cũng chỉ là cúc non ở ven đường có thể tiện tay hái. Năm đó tôi không cần tốn nhiều sức cũng thu được cô ta vào tay, hôm nay vẫn có thể dễ dàng bỏ cô ta! Đừng nói tôi thấp hèn và nói mình cao như thế. Giang Thiệu, thành thật mà nói anh không xem cô ta là đồ chơi à? Hay là anh yêu cô ta? Ngàn vạn đừng nói như vậy cho tôi biết, người khác không hiểu, tôi lại không hiểu anh sao? Cận Thanh ở trong lòng anh cũng giống như nữ thần, 24 cái xương sườn của anh, mỗi cái đều mẹ nó khắc lên hai chữ \'Cận, Thanh\'!"
Chỉ có Tả Trí tự biết, nói xong lời cuối cùng tay của anh cũng hơi run, trong lòng khó chịu như gai đâm. Không sai, Diệp Tiểu An là cái gì? Cho tới bây giờ chính là đồ chơi của anh!
Anh tự nói với mình như vậy lần nữa, cho đến khi bình tĩnh lại.
Giang Thiệu trầm mặc đưa mắt nhìn anh, cảm giác mình từ trong ra ngoài đều bị người ta tàn nhẫn xé ra máu chảy đầm đìa. Mà người xuống tay người anh em thân nhất kiếp.
Sau một hồi trầm mặc lâu dài, Giang Thiệu cười cười rất nhỏ, trong mắt đã hoàn toàn không còn sót lại chút nhiệt độ. "Mọi việc không thể nói quá tuyệt đối, nếu như. . . . Tôi thật sự yêu Diệp Tiểu An thì sao?"
"Anh em, cầu xin anh đừng trêu chọc gia mắc cười, lừa dối người không sợ đau đầu lưỡi, anh thật có thể yêu cô gái ngu xuẩn Diệp Tiểu An như yêu Cận Thanh, thì hôn lễ sau này tôi bao hết!" Tả Trí xì mũi coi thường, trở mình chui vào chăn, không nhìn thấy nụ cười lạnh lẽo bén nhọn bên môi Giang Thiệu.
Tả Trí, cậu sẽ phải hối hận. Hối hận đã nói lời này, hối hận tổn thương cô ấy, hối hận quá mức tin tưởng cái gọi là tình yêu mãi mãi không đổi.
Giang Thiệu không nói được làm sao phát tiết cảm xúc đang khởi động lăn lộn ra ngoài, chỉ cảm thấy nhưng nếu anh không thoát ly được ám ảnh của Cận Thanh thì đời này sẽ giống như Tả Trí nói, bị cái tên khắc trên xương sườn hành hạ muốn sống cũng không được muốn chết cũng không thể, vĩnh viễn có đau đớn không thể diễn tả xen lẫn giữa hô hấp.
Vì vậy tựa như anh đã từng yêu Cận Thanh không cách nào tự kềm chế không có nguyên do mặc kệ hậu quả cũng không có đường lui, tại sao anh không thể yêu một cô gái khác?
Nhưng nếu không thể, anh làm sao để không phụ lòng tình yêu cuồng nhiệt dành cho Cận Thanh nhiều năm lại chỉ đổi được tổn thương?
Nhưng nếu không thể, anh phải dùng tư thế nào để đối diện với sự ngọt ngào không thuộc về anh mà cô vô tình hoặc cố ý khoe khoang ra?
Nếu như là Diệp Tiểu An. . . . . .
Giang Thiệu nghĩ, anh đồng ý thử một lần.
Diệp Tiểu An vốn định làm đà điểu dứt khoát rời đi, cố tình tên khốn kiếp Giang Thiệu này lại lấy thẻ căn cước của cô hại cô không chỗ để đi. Đã sớm hoàn thành chuyên mục hai tháng tới nên cô chỉ có thể rãnh rỗi lắc lư. Để bớt trống trải, cô