n không bao giờ còn đến nhà cô nữa, thái độ của hắn đối với cô vẫn như thế, trước sau như một không hề thay đổi.
Tiêu Sở Diễn nói: “A Mặc, em không hề làm sai điều gì, anh không có tư cách giận chó đánh mèo, trút giận lên đầu em.”
Khi Tiêu Sở Diễn nói những lời này, khuôn mặt hắn đầy vẻ buồn bã, Triệu Tử Mặc biết, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng về sự tuyệt tình của Cố Thành Tây, cha hắn mới là người hãm hại, mưu sát mẹ cô, còn hắn, hắn sai ở đâu? Cái sai của hắn, là không thể lựa chọn cha mẹ cho bản thân mình; cái sai của hắn, là không nên yêu cô mới phải!
…
Triệu Tử Mặc ngồi xuống bên cạnh Tiêu Sở Diễn, lên tiếng hỏi: “Sao hôm nay đại minh tinh lại chạy đến đây thế này? Không sợ bị người ta phát hiện ra ư?”
Tiêu Sở Diễn tháo gọng kính xuống, khẽ cười: “Anh đến tham dự lễ tốt nghiệp.”
Triệu Tử Mặc nhất thời cảm thấy sửng sốt, nhưng cũng nhanh chóng hiểu ra.
Tuy rằng Cố Thành Tây không còn ở đây nữa, nhưng hắn vẫn đến, hắn muốn tham gia buổi lễ tốt nghiệp vốn thuộc về cô.
Ba năm đã trôi qua, Triệu Tử Mặc biết, Tiêu Sở Diễn vẫn luôn chờ đợi.
“Tây Tây đã đi ba năm rồi, anh vẫn muốn chờ nó sao?” Cô hỏi.
Tiêu Sở Diễn khẽ nhếch môi: “Anh không chờ,” Hắn đáp: “Chỉ là anh chưa gặp được người có thể khiến anh rung động mà thôi.”
Triệu Tử Mặc trêu: “Giới giải trí có nhiều mỹ nữ vậy, chẳng lẽ không ai làm anh rung động được sao?”
“Không.” Hắn trả lời đầy dứt khoát.
“Vậy còn Tô □ thì sao? Cô ấy cũng không thể chinh phục được anh ư?”
Triệu Tử Mặc biết, từ sau khi Tiêu Sở Diễn bước vào làng giải trí, Tô □ cũng từ bỏ luôn cơ hội được làm người dẫn chương trình cho đài truyền hình trung tâm, dứt khoát chạy theo hắn, làm một trợ lí nhỏ cho hắn.
“Tô □ rất tốt…” Tiêu Sở Diễn chỉ nói được đến đó, rồi bất thần dừng lại.
“Nhưng không phải là người anh muốn.” Triệu Tử Mặc bổ sung nốt cho hết câu.
Người hắn muốn, mãi mãi chỉ có Cố Thành Tây.
Một Cố Thành Tây tuyệt tình, một Cố Thành Tây bốc đồng, một Cố Thành Tây không chịu phân biệt phải trái trắng đen, một Cố Thành Tây luôn luôn không để ý đến cảm xúc của hắn…
Tiêu Sở Diễn bỗng nở nụ cười, nụ cười mờ ảo như có như không, “Thật ra về bất cứ mặt nào, cô ấy cũng đều thua Tô □” hắn nói: “Vừa không xinh đẹp, lại vừa nhát gan, dối trá, tùy tiện, ích kỷ, trước khi vào đại học thì không bao giờ chịu thừa nhận mối quan hệ với anh, cho dù bị người ta phát hiện, cũng muốn em đứng ra gánh tiếng thay; Cô ấy không chịu phân biệt phải trái đúng sai, lại nhỏ nhen xấu bụng, lúc không làm được việc gì ưng ý thì quay sang trút giận lên đầu anh, một khi đã mở miệng dạy dỗ cô ấy, cô ấy lập tức giở chiêu cả tháng trời không thèm để ý đến anh… Nhưng trên đời này, người con gái đó là duy nhất, sống mà không có cô ấy, cũng hệt như cuộc đời anh không thể trọn vẹn vậy, chỉ cần nghĩ đến cô ấy, ngay cả đầu ngón tay cũng thấy đau.”
Triệu Tử Mặc yên lặng lắng nghe.
Tiêu Sở Diễn nói: “Nhưng mà, anh sẽ không đi tìm cô ấy, trừ phi có một ngày, cô ấy chủ động quay về…”
…
Sau khi lễ tốt nghiệp kết thúc, Tiêu Sở Diễn âm thầm rời khỏi trường, đến chiều máy bay bay sớm, Triệu Tử Mặc đành ăn trưa tại một quán ăn gần trường, sau đó Cố Thành Ca sẽ đưa cô ra sân bay.
Ra khỏi quán ăn, Khương Khương và Thi Tiểu Phì nhìn thấy Cố Thành Ca đang đứng cạnh xe chờ cô, trước khi cô kịp leo lên xe, hai cô nàng này đã giữ cô lại, cười gian xảo như hai nàng hồ ly.
Thi Tiểu Phì nói: “A Mặc, mấy hôm trước ta với Khương Khương cá cược một chuyện.”
Nụ cười của hai cô nàng này trông cực kỳ nham hiểm, Triệu Tử Mặc phải cẩn thận hỏi: “Cá cược gì?”
Khương Khương đáp ngay: “Ta cá hôm nay vị hôn phu cực phẩm của mi sẽ dắt mi đi làm giấy đăng ký kết hôn!”
Thi Tiểu Phì tiếp lời luôn: “Còn ta cá, ngay đêm hai người vừa đăng ký kết hôn, anh chồng cực phẩm nhà mi sẽ không ăn cơm đâu, mà thay vào đó là ăn mi luôn!”
Triệu Tử Mặc: “…”
Được rồi, bình tĩnh, hít thở thật sâu…
“Hai đứa mi đều thua hết!” Triệu Tử Mặc bắt đầu phản công: “Đăng ký kết hôn là một chuyện vô cùng quan trọng, làm sao có thể tùy tiện chọn ngày hôm nay được! Huống hồ ta còn phải ra sân bay ngay bây giờ, cho dù hôm nay có là ngày tốt chăng nữa thì cũng không thể vội vàng được. Thế nên, Khương Khương à, mi thua rồi. Còn Tiểu Phì, ta nói mi thua, thì mi phải thua! Ha ha ha!”
Cô vừa cười một điệu cực kỳ đắc ý vừa chui lên xe, Thi Tiểu Phì và Khương Khương chỉ còn biết đưa mắt nhìn nhau, rồi cả hai cùng bật cười.
Thi Tiểu Phì lắc đầu bó tay: “Con nhỏ ngốc này, làm gì có chuyện cực phẩm nhà nó chịu buông tha cho nó chứ.”
Khương Khương mỉm cười đáp: “Có điều người ngốc cũng có phúc của người ngốc, trong bốn người chúng ta, chỉ có A Mặc là luôn hạnh phúc còn gì.”
Thi Tiểu Phì cũng cười: “Đúng thế.”
Khương Khương và Tề Lỗi không thể ở bên nhau, mà cô và Chu Đại, kể từ sau khi Tùng Dung chết, hai người cũng không thể tiếp tục được nữa, cũng đã chia tay mấy năm rồi.
“Tiểu Phì này, tốt nghiệp rồi, mi có kế hoạch gì chưa?” Khương Khương hỏi.
Sau khi kết thúc kỳ thực tập, Thi Tiểu Phì vẫn chưa xin việc ở đâu.
“Đương nhiên là đi tìm việc làm rồi!” Thi Tiểu Phì nở nụ cười, trưng ra một điệu bộ sục sôi ý chí chiến đấu: “Vì tiền, vì nhà, vì xe, ta nhất định sẽ cố gắng phấn đấu không ngừng!”
Khương Khương cũng nở một nụ cười rạng rỡ: “Không bằng cố gắng phấn đấu tìm một gã đàn ông có tiền, có nhà, có xe còn hơn!”
…
Ba năm qua, tuy Triệu Tử Mặc đã làm việc rất xuất sắc, nhưng có một lần, sau khi cô làm MC cho một chương trình truyền hình, Cố Thành Ca lại tỏ vẻ chẳng thích thú gì, bởi vì anh không muốn cô trở thành đối tượng để bọn đàn ông khác mơ tưởng, vậy là cô đồng ý chỉ làm những việc ở hậu trường, có lúc đi phỏng vấn thu hình cùng những phóng viên khác, lại có khi ngồi nhà biên tập những tư liệu mà mọi người thu thập được, rồi làm thành bản tin, kể ra cũng phải cảm ơn tổng giám đốc Vu Ngạo, nếu ngày trước không phải ông ta buộc Triệu Tử Mặc cô phải học cách biên tập thành thạo, thì đến lúc vào được đài truyền hình trung tâm, cô cũng không có được nhiều sự lựa chọn như ngày hôm nay.
Nhưng cũng vì cô chỉ làm những việc ở hậu trường, nên so với đàn chị Trầm Tích Vi mà nói, những thành tựu cô gặt hái được chưa đáng là bao. Trầm Tích Vi đã trở thành người dẫn chương trình chuyên nghiệp từ lâu, chẳng những làm MC cho một chương trình toàn các ngôi sao, mà lại còn là MC trong một chương trình truyền hình thuộc dạng nổi tiếng nhất nước, hai chương trình này, mỗi bên lại có một phong cách hoàn toàn khác nhau, vậy mà mỗi lúc lên hình, Trầm Tích Vi lại cứ như một ma nữ thực thụ, trăm biến vạn hóa, khi giản dị đời thường, lúc tao nhã thoát tục…
Chuyến đi công tác Thượng Hải lần này, quả là giúp Triệu Tử Mặc gặt hái được nhiều điều hay.
Ngày cô về chậm hơn một ngày so với dự định ban đầu, tình cờ lại trùng lúc Cố Thành Ca phải tham dự một phiên tòa, thế nên sau khi chào tạm biệt Trầm Tích Vi, cô nhắn một cái tin, rồi lập tức gọi taxi trở về nhà.
Chiều hôm đó, khi Triệu Tử Mặc đang nằm dài trong phòng khách, ôm laptop chơi game thì thấy Bắc Dã Thanh Vũ bước ra khỏi phòng vẽ tranh, nhìn mẹ chuẩn bị đi nấu cơm, cô cầm chiếc điện thoại di động bên cạnh lên, gọi với theo: “Con gọi điện bảo cực phẩm đến đây ăn cơm nhé mẹ.”
Bắc Dã Thanh Vũ vừa đi được mấy bước, nghe cô hỏi vậy thì đáp ngay: “Con đừng có lãng phí tiền điện thoại nữa, chắc chắn nó sẽ đến.”
Bắc Dã Thanh Vũ không đáp, đi thẳng vào phòng bếp.
Triệu Tử Mặc ngẫm nghĩ một lát, rồi đặt chiếc điện thoại xuống.
Chẳng lẽ mẹ già đại nhân nhà cô lại thần thông quảng đại đến vậy ư?
Nhưng rồi chỉ hai phút sau, Triệu Tử Mặc đã biết, cái sự “tiên liệu như thần” ấy của mẹ cô hoàn toàn không có gì là khó hiểu.
Bởi vì Cố Thành Ca đã gọi điện đến.
“Anh mới ở tòa về”, anh nói, rồi hỏi ngay: “Đi công tác về có mệt không em?”
Cô hào hứng đáp lời anh: “Khỏe lắm khỏe lắm, em còn đang chơi game đây nè.”
“Ừ,” Giọng nói của anh có chút khàn khàn, có lẽ là vì phiên tòa vừa kết thúc, anh chưa uống được ngụm nước nào đã vội gọi điện cho cô ngay: “Em nói với mẹ một tiếng, tối nay anh sẽ đến ăn cơm.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Sau khi buông chiếc điện thoại ra, Triệu Tử Mặc lập tức nhào khỏi chiếc ghế sofa, chạy như bay vào bếp: “Mẹ ơi mẹ ơi, Thành Ca vừa gọi điện, bảo lát nữa anh ấy sẽ tới đây ăn tối… Sao mẹ đoán được hay thế?”
Bắc Dã Thanh Vũ chẳng thèm bận tâm, thản nhiên đáp: “Mẹ không cần đoán, đó là quy luật rồi.”
???
“Cái con bé ngốc nghếch này, con không nhớ là mỗi lần con đi công tác về thì nó đều tới đây sao, chỉ trừ những lúc nó không biết rằng con đã về thôi.”
Có chuyện như vậy thiệt hả? Sao cô không phát hiện ra nhờ?
…
Ngày hôm sau, Triệu Tử Mặc nằm dài ở nhà nghỉ xả hơi, nghĩ đến việc vị hôn phu cực phẩm của cô lại nhắc tới việc đi cục dân chính một lần nữa….
Hừm…
Sao anh ấy lại phải vội vàng sốt sắng thế nhỉ?
Mùa hè này, thời tiết ở thành phố Anh Phong thay đổi cực kỳ thất thường, ngày hôm trước mặt trời còn chiếu sáng chói chang, ban ngày nóng như đổ lửa, vậy mà ngay ngày hôm sau, thời tiết đã bị ảnh hưởng bởi một cơn bão vùng duyên hải, và cứ thế, mưa thi nhau ầm ầm trút xuống.
Cũng chính vì những trận mưa bất ngờ ấy, mà không ít vùng trong thành phố bị trũng nước sâu, một số huyện nhỏ lân cận cũng bị nạn ngập lụt đe dọa. Theo báo đưa tin, thành phố Đồng Thành ở phía Tây là nơi có địa hình đặc biệt thấp, thế nên lượng nước mưa từ Anh Phong đều chảy về hướng đó, khiến cho lúc này, Đồng Thành đã bị ngập lụt nặng nề.
Đài truyền hình lập tức phái phóng viên tới Đồng Thành trước để ghi hình đưa tin, nhưng ở khâu cử người thì lại tương đối khó khăn, hay nói thẳng ra, không ai trong đoàn dám tình nguyện dẫn xác đến đó. Dù sao thì bão bùng, ngập lụt nặng nề đến vậy, rất có khả năng là một đi không trở về lắm chứ.
Lúc mọi người trong đoàn đang tranh cãi, đùn đẩy cho nhau thì Triệu Tử Mặc đang nghe điện thoại ở bên ngoài, vừa bước vào đã nghe thấy mấy lời này của họ, cô liền giơ tay: “Để tôi đi Đồng Thành.”
Cuối cùng cũng có người chịu tự nguyện đi rồi.
Lúc ấy cũng chẳng phải Triệu Tử Mặc cố tỏ ra dũng cảm cao thượng gì cho cam, mà là vì ban nãy đã có người gọi điện đến cho cô, người mà kể từ lâu lắm rồi cô đã không còn gặp hắn nữa, Kỷ An Thần.
Vào mùa đông năm cô học năm nhất, sau khi Kỷ An Thần tặng cô một nhành mai, hắn không đến thực tập ở sở vụ luật nữa, mà về làm việc cho công ty của gia đình, cho đến bây giờ, hắn đã trở thành Tổng giám đốc chi nhánh ở Đồng Thành.
Ngồi trên chiếc xe chuyên dụng đi về phía Tây, Triệu Tử Mặc gọi một cú điện thoại đến cho Cố Thành Ca, nhưng hôm nay anh lại có một phiên tòa, điện thoại đang tắt máy, cô đành phải nhắn cho anh một cái tin.
“Em đi Đồng Thành đưa tin, tiện lúc tìm Tây Tây luôn, vài ngày nữa em sẽ về.”
Tiếp đó, cô gọi điện đến cho Tiêu Sở Diễn, điện thoại báo có người nghe, nhưng người bê