Cô phủ nhận một câu như thế, nhìn thấy anh chậm rãi nhíu mày, mới mãnh liệt chột dạ bổ sung thêm: “Nhưng em có kể cho mẹ nghe… còn bảo mẹ nói với ba…”
Khoảng thời gian trước, cô biết anh rất bận, nhưng chắc chắn không phải chỉ vì việc đảm nhận vụ kiện kinh tế thay cho Tề Lỗi, mà cô dám cam đoan, phần lớn thời gian của anh là dành vào việc tìm hiểu vụ án của Phó Khinh Chước năm đó.
Cô biết, trước giờ anh vẫn luôn âm thầm điều tra.
Có một lần cô gọi điện cho mẹ già, cô nhờ mẹ đề cập tới chuyện vụ án Phó Khinh Chước trước mặt ba, hy vọng ba có thể lợi dụng địa vị Thị trưởng của mình để giúp lật lại vụ án…
“A Mặc ngốc, đừng vì anh mà khiến cho ba mẹ em phải khó xử.” Cố Thành Ca ngừng một lát, lại tiếp: “Vụ án này liên quan đến nhiều việc, dính dáng đến nhiều người, ba em nhất định sẽ rất khó xử.”
Triệu Tử Mặc chu miệng: “Ai bảo anh bận đến nỗi ngay cả thời gian gặp nhau cũng không có chứ, em…”
“Sau này sẽ không thế nữa.”
“Thật ra nói thì nói vậy thôi, chứ ba cũng gọi đến giáo huấn em một trận rồi.” Triệu Tử Mặc không nhịn được hừ mũi: “Em cam đoan ông ấy cũng không để chuyện này trong lòng đâu.”
Cố Thành Ca chăm chú nhìn cô, anh khẽ nhếch môi, nhưng lại không nói một lời nào.
Triệu Tử Mặc mở điện thoại ra xem giờ, miệng giục: “Này, anh rốt cục muốn đưa cho em thứ gì thì mau lấy ra đi. Nhanh lên, em phải vào trường rồi.”
Cố Thành Ca khẽ nhướn mày: “Cho rồi mà.”
“Cho?”
“Ừ, cho.”
“Anh cho em lúc nào!” Sao cô lại không biết chút gì thế!
Cố Thành Ca nhàn nhã ung dung đáp: “Vừa rồi đấy thôi.”
Triệu Tử Mặc: “???”
“Đương nhiên là, thứ anh cho em đó là thủ chi bất tẫn, dụng chi bất kiệt 0, cho một lần rồi, còn có thể cho lần thứ hai, thứ ba…” Cố Thành Ca vừa cười, vừa đưa tay ra đỡ lấy đầu cô, cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại ngát hương thơm ấy.
0 “Thủ chi bất tẫn, dụng chi bất kiệt”: dùng mãi không hết, bất tận vô vàn.
Triệu Tử Mặc: “…”
Anh chạy đến đây, là để làm cái này sao…
Đến lúc cô bước xuống xe, Cố Thành Ca lại dặn dò: “Nhớ chú ý an toàn, tuyệt đối không được ra ngoài một mình, biết chưa?”
Triệu Tử Mặc chun mũi: “Biết rồi mà, anh nói nhiều quá đó.” Cô nhìn anh một cái, bỗng nhiên hoảng hốt ôm đầu: “Tiêu rồi, Tiểu Phì nhờ em cuối tuần này đến bệnh viện chăm mẹ hộ nó…”
Khương Khương phải đi cùng Tề Lỗi, không rảnh.
Tây Tây thì đi hẹn hò với Tiêu Sở Diễn, cũng không rảnh nốt.
“Anh đi cùng em.”
***
Đây không phải là lần đầu tiên Triệu Tử Mặc gặp mẹ của Thi Tiểu Phì – Tiêu Nhược, tuy rằng bà ở trong bệnh viện tâm thần, nhưng vì muốn giữ thể diện cho Tiểu Phì, dưới ánh nắng rực rỡ chói chang của một ngày hè, bà khoác một chiếc sườn xám xinh đẹp, bày ra những đường cong hoàn hảo quyến rũ, mái tóc búi gọn, đứng trên bãi cỏ xanh mướt rậm rạp bên bờ hồ chờ Triệu Tử Mặc tới, tựa như một bậc phu nhân cao quý du nhàn.
Hình ảnh này, đúng là không giống của bệnh nhân tâm thần một chút nào.
Đó là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Cố Thành Ca khi vừa nhìn thấy Tiêu Nhược.
Thi Tiểu Phì đã sớm dặn dò cô, lúc gặp Tiêu Nhược thì nhất định phải gọi bà là Tiêu tam tiểu thư, bất kỳ cách xưng hô nào khác cũng đều có thể dẫn đến kết cục là phải hứng trọn lấy cơn điên của bà.
Lúc này có vẻ như Tiêu Nhược vẫn chưa nghe thấy gì, chỉ tao nhã thanh tịnh đứng đó.
Đột nhiên, dường như nghĩ đến điều gì, bà vui sướng quay phắt người lại, khiến cho Triệu Tử Mặc vừa lúc dừng sững lại ngay trước mặt bà, nhìn thấy khuôn mặt đang hoan hỉ cực độ kia, cô không nhịn nổi mà giật nẩy mình, vội vàng lui về phía sau mấy bước.
Ôi gương mặt kia… má ơi…
Làn da bà vốn đã trắng, nay lại bôi trét thêm mấy lớp phấn trắng tinh.
Môi đã hồng, nay lại càng đỏ tươi, hệt như vừa uống xong một bát máu đầy vậy.
Hai con ngươi đen thùi lùi, đã thế lại còn có hai vòng tròn quầng thâm quanh mắt, trông chả khác nào gấu trúc…
Có vẻ như Tiêu Nhược cũng bị sự xuất hiện đột ngột của Triệu Tử Mặc dọa cho sợ hãi một phen, hoảng hốt qua đi, bà mới giơ chiếc khăn lụa trong tay lên phẩy một cái: “Đồ tiểu yêu tinh này, nhà ngươi định hù chết bổn tiểu thư ta đấy à!”
Vì đã sớm được nghe kể về tính khí của bà, Triệu Tử Mặc cũng không kinh ngạc nhiều, chỉ nở một nụ cười xán lạn, rồi vung vẩy túi đồ trang điểm đang cầm trong tay: “Tiêu tam tiểu thư, người xem con mang thứ gì đến cho người nè.”
Đây là thứ mà Tiểu Phì đã chuẩn bị sẵn từ trước cho cô, việc mà mẹ của cô nàng làm hằng ngày, lặp đi lặp lại không biết chán chính là trang điểm, rồi vận lên người những bộ váy áo thật đẹp, sắm vai Tiêu tam tiểu thư cao quý an nhàn.
Quả nhiên Tiêu Nhược lập tức trợn tròn đôi mắt, trong con ngươi đen kịt lóe ra những tia sáng lấp lánh rạng rỡ, bà nhào tới định túm lấy, đột nhiên cả người sững lại, ánh mắt quét qua Triệu Tử Mặc, chăm chú nhìn về phía sau cô.
Đôi đồng tử bỗng bị banh ra đến cực đại.
Ngay sau đó, khuôn mặt vốn đã khiến cho người ta phải kinh hãi hoảng hồn, nay lại trở nên vặn vẹo dị thường, bà hét thảm một tiếng, té rầm xuống thảm cỏ, vừa ra sức trườn về phía sau, vừa hoảng sợ gào khóc: “Đừng tới đây, chị đừng tới đây, Tiêu Tiêu, chị hai, không phải em hại chị đâu, chị đừng có lại gần đây!”
Tiêu Tiêu?
Đó chẳng phải là… tên của mẹ ruột Cố Thành Ca sao!
“Tiêu tam tiểu thư!” Triệu Tử Mặc luống cuống tay chân bước lại gần bà.
Tiêu Nhược vội vã đứng dậy núp sau lưng Triệu Tử Mặc, khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi nay đã lóe lên những tia điên cuồng, bà bật cười ha ha, nụ cười thê lương khó tả: “Tiêu Tiêu, chị đáng lắm, rất đáng!” Nói rồi, bà lại rít gào: “Khinh Chước vô tội, Khinh Chước hoàn toàn vô tội! Cô ấy bị oan!”
Cho dù là người trấn định bình tĩnh như Cố Thành Ca, cũng bị hai cái tên Tiêu Tiêu, Phó Khinh Chước và những lời đó của Tiêu Tiêu làm cho giật mình, còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe “Ầm” một tiếng, Tiêu Nhược đã ngã vào mặt hồ.