iền của mấy hộp sữa tắm, chọn một loại rồi chuẩn bị đi tiếp, đến lúc quay lại mới thấy, xe đẩy đã bị một người nào đó cướp lấy từ bao giờ, cô đành đưa hộp sữa tắm cho anh, anh nhận lấy bỏ vào xe đẩy, rồi đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô.
Ánh mắt anh lúc này đây, sao mà dịu dàng đến lạ.
“A Mặc.”
Triệu Tử Mặc nghiêng đầu nhìn anh một cái, rồi chẳng nói chẳng rằng cứ thế đi tiếp.
Cố Thành Ca vừa giữ xe đẩy, vừa nhích lại gần phía cô: “A Mặc.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Cố Thành Ca: “A Mặc…”
Triệu Tử Mặc: “…”
Tại sao nãy giờ cô cứ luôn cảm thấy, anh gọi tên cô thế kia, ngữ điệu sao mà giống như đang làm nũng thế nhỉ?
Trời ạ, đừng nói là cực phẩm đang làm nũng với cô đấy nhá!
Cố Thành Ca: “Bảo bối…”
Được rồi được rồi, cô đầu hàng!
Thật không ngờ, một Cố Thành Ca ngày thường lạnh lùng xa cách, cũng có thể tỏ ra vô sỉ đến nhường này.
Những người mua hàng đi ngang qua họ, ai nấy cũng đều không nhịn nổi mà ngoái lại nhìn họ một cái.
Triệu Tử Mặc lôi xe hàng chạy như bay: “Đi thôi đi thôi! Anh làm em buồn nôn muốn chết!”
Cô cúi đầu, không khỏi để lộ một nụ cười.
Đi qua một hàng dài xe đẩy, Cố Thành Ca bỗng nhiên lên tiếng hỏi: “Còn muốn mua gì nữa không?”
Triệu Tử Mặc: “Khương Khương muốn mua mì với tương ớt, còn Tiểu Phì thì muốn một đống đồ ăn vặt…”
Được rồi, cô bắt đầu cảm thấy hối hận rồi, sao lại bốc đồng đến nỗi đem buổi hẹn hò quý giá ra mà đi siêu thị chứ, đúng là qua hoang phí mà!
Nghĩ đến đó, cô nhanh như chớp lôi một đống đồ ăn vặt mà Thi Tiểu Phì thích nhét vội vào xe chở hàng.
“Rầm!”
Hình như có tiếng vật nặng gì đó va vào nhau, giây lát sau, Triệu Tử Mặc chỉ còn biết ngây ngẩn nhìn kệ hàng đang đổ hướng vào người mình, nhất thời choáng váng không thể nghĩ được gì.
Đột nhiên, có một đôi tay rắn chắc kéo cô vào lòng.
Bởi vì đang đứng ở vị trí trung tâm các kệ hàng, cho nên bây giờ có muốn chạy cũng không kịp, Cố Thành Ca chỉ có thể ôm lấy cô, rồi để mặc những bao hàng, những chiếc hộp lớn cứ thế mà rơi xuống lưng mình.
Còn cô, cô đang rất an toàn, trong vòng ôm của một người nào đó.
Bên tai văng vẳng tiếng đồ đạc rơi xuống, cùng những tiếng thét chói tai của khách mua hàng.
Một mảnh hỗn loạn.
Cũng may bên kia còn có cột đá ngăn lại, cho nên mấy kệ hàng không sập xuống hoàn toàn, nhân viên siêu thị thấy thế cũng lập tức chạy tới, giải nguy cho những vị khách đang bị chôn vùi dưới đống đồ to nhỏ.
Đến lúc ra được bên ngoài rồi, Triệu Tử Mặc vẫn không nói một câu nào, chỉ vội vàng ôm lấy một người nào đó, thật chặt.
“Thành Ca, Thành Ca!”
Bất chợt người anh khẽ run lên.
Lần đầu tiên trong đời, cô gọi anh như vậy.
Trong tim anh bỗng nhiên dâng trào một dòng nước ấm áp, anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô: “A Mặc, anh không sao mà.”
Triệu Tử Mặc vẫn siết chặt lấy anh, tay cô vòng qua eo anh, đầu cô vùi sâu vào ngực anh, không dám rời anh dù chỉ một giây.
Đột nhiên, cô ngước đầu lên, nắm lấy tay anh vội vàng hỏi: “Anh thật sự không sao chứ? Có bị cái gì nện trúng không?” Hình như lúc nãy, cô có nghe loáng thoáng tiếng một vật nặng gì đó nện vào lưng anh mà.
Cố Thành Ca chỉ im lặng nhìn cô.
Quả thật anh cũng hơi xui xẻo, cái kệ hàng gần anh đó lại chất một đống hộp bánh quy lớn có nhỏ có, cơ mà, có thể thấy được sự lo lắng quan tâm không chút kiêng dè này của cô dành cho anh, kể ra cũng đáng…
Lát sau, anh mới khẽ mỉm cười: “Anh không sao.”
Triệu Tử Mặc vẫn không yên tâm: “Thật sự không sao chứ?”
Cố Thành Ca khẽ vuốt ve mái tóc dài nay đã hơi rối của cô, nhẹ giọng nói: “A Mặc ngốc, không sao thật mà.” Chỉ là, trên lưng anh lúc này vẫn có cảm giác đau đau một chút thôi.
Triệu Tử Mặc cảm thấy vô cùng ảo não: “Cũng đều tại em, đáng lẽ ra em không nên bốc đồng đến nỗi lôi anh đi siêu thị mới phải.”
Cố Thành Ca nhìn chằm chằm vào cô, trong mắt anh thoáng qua tia vui sướng: “Anh rất thích.”
“Hả?”
Cố Thành Ca: “Anh rất thích kiểu hẹn hò như vầy. Rất có không khí gia đình, rất lãng mạn.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Cô không thể nói được gì, bởi vì đã quá cảm động.
Triệu Tử Mặc bất giác cảm thấy, thì ra chỉ cần một hành động quan tâm, một lời nói ấm áp, cũng đủ khiến cho đối phương vui vẻ hạnh phúc rồi.
Đột nhiên anh lên tiếng gọi: “A Mặc.”
“Ừm?”
“Nếu như thật sự em chưa lên kế hoạch gì hết cho hôm nay thì…”