nữ cùng Phó nãi nãi đều gọi cô bằng cái tên A Mặc, nhưng là cô vẫn cảm thấy rất tự nhiên, có điều bây giờ cực phẩm bỗng nhiên gọi cô thế này, trong lòng cô bất giác cảm thấy như có một dòng điện vụt chạy qua, tê dại đến thất thần!
Triệu Tử Mặc không kìm lòng được đưa mắt nhìn lên người đang đứng bên cạnh, đôi mắt anh lần này lại đặc biệt trong trẻo, đẹp đẽ lạ thường, khoé môi nhếch lên làm thành một đường cong tà mị mà mê người, cánh tay thon dài mạnh mẽ của anh vươn ra trước mặt cô, trên lòng bàn tay còn đang đặt một con dấu có khắc ba chữ “Triệu Tử Mặc”.
Triệu Tử Mặc vừa thấy con dấu này, liền vứt luôn sự khẩn trương cùng thất thần ban nãy, mừng rỡ đưa tay ra cầm lấy: “Nhanh vậy đã khắc xong rồi! Cảm ơn cảm ơn!”
Tuần trước cô đến viện dưỡng lão ăn tối cùng Phó nãi nãi, sau khi dọn dẹp phòng thì chợt thấy một con dấu có khắc ba chữ “Phó Yên Trầm”, vì lúc đó cô tỏ ra đặc biệt thích nó, cho nên Phó nãi nãi hứa sẽ làm một cái khác tặng cho cô.
Cố Thành Ca chăm chú nhìn bộ dạng mừng rỡ của cô, khoé môi lại nhếch thêm một chút: “Nên cảm ơn em mới đúng, bà ngoại trước kia còn không giữ anh lại ăn cơm.”
Triệu Tử Mặc nghe thấy vậy lại càng cười sáng lạn hơn, lần nữa đưa tay ra thân mật ôm lấy cánh tay anh.
Chu Đại đứng đối diện chứng kiến xong một màn này, ánh mắt ảm đạm nay đã hoàn toàn biến thành màu của tro tàn, hắn mở miệng lẩm bẩm: “Là cậu, Cố Thành Ca, khó trách hôm trước cậu lại khuyên tôi tới bệnh viện kiểm tra, sau đó còn bảo cô ấy quay phim lại làm bằng chứng…”
Hắn thê lương cười một tiếng, rồi xoay người thất hồn lạc phách tiến vào màn mưa.
Trong thâm tâm Triệu Tử Mặc, bỗng nhiên toát lên một tia không đành lòng.
Cô cảm thấy Chu Đại ngày hôm nay thật kỳ quái, hắn khổ sở cười thê lương như thế kia, giống như là lời cáo biệt cuối cùng đối với mọi vật trên thế gian này…
Nhìn bóng hắn dần dần biến mất trong màn mưa, Triệu Tử Mặc chỉ thầm mong mình đã nghĩ quá nhiều.
Chốc lát sau cô mới đột ngột giật mình, cảm giác thấy có điều gì đó hình như không đúng.
Cô cúi đầu, ngay lập tức nhìn thấy hai bàn tay mình còn giữ chặt lấy cánh tay của cực phẩm, dựa theo loại phản ứng thường thấy ở nữ sinh, đại khái chính là giống như bị điện giật một cái, sau đó rất nhanh liền rút tay về, e thẹn cúi đầu, vì ngượng mà không dám ngẩng mặt lên…
Nhưng là, Triệu Tử Mặc tất nhiên không có cái loại phản ứng này, bởi vì câu cửa miệng của vị mỹ nữ Cố Thành Tây cùng phòng ký túc xá là “Các đồng chí, làm gì cũng phải bình tĩnh a!”, cho nên Triệu Tử Mặc nghe lâu cũng đã thành quen, bây giờ mặc dù trong thâm tâm cũng có cảm giác như bị điện giật, nhưng lại chỉ nhẹ nhàng từ tốn buông cánh tay cực phẩm ra.
Cô khẽ nhếch miệng, làm thành một nụ cười thanh vũ mê người: “Cảm ơn anh, cực phẩm.”
Ân, mặc dù cô cũng sớm đã biết đại danh của anh, nhưng mà cô phát hiện ra, gọi “cực phẩm” hình như thuận miệng hơn nha… (~~> A.T: Chính xác, lấy nhau rồi vẫn còn gọi cực phẩm như đúng rồi =)) )
Cô khẽ ngẩng đầu, bất chợt nhìn thấy khoé môi anh nhếch lên, dáng vẻ tà mị mơ hồ không rõ, anh chăm chú nhìn cô, đôi mắt đen thẳm phảng phất như nhìn thấu được cả tâm can cô.
Sau đó Triệu Tử Mặc nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của anh vang lên.
“Không cần cảm ơn,” Cố Thành Ca nhếch miệng, ghé sát tai cô khẽ khàng lên tiếng, hơi thở ấm áp đầy nam tính cứ thế mà vờn quanh khuôn mặt cô: “Đây là nghĩa vụ của một người bạn trai như anh phải làm mà.”
Triệu Tử Mặc đứng hình luôn trong gió.
Đây có phải chính là bi kịch tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa trong truyền thuyết mà người ta vẫn thường nói hay không a???
Rất nhanh, hồn Triệu Tử Mặc đã quay trở về với mặt đất.
Theo lý thuyết mà nói, cô cùng với cực phẩm cũng không phải là chỗ thân thuộc, vậy mà cô cứ ngang nhiên đem anh ra làm tấm bia chắn, cho dù cô có là mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành đi chăng nữa, nhưng xét về thân phận của đám mây trôi trên cả mây trôi như anh, trong lòng cảm thấy không vui cũng là chuyện bình thường.
Cho nên, những lời này của anh, chính là đang trừng phạt trắng trợn!
Nụ cười thanh vũ trên khuôn mặt Triệu Tử Mặc lập tức trở nên cứng ngắc, lát sau lại trưng ra một vẻ ngượng ngùng khó tả: “Thật ngại a, cực phẩm, em thật sự là hết cách rồi mới lấy anh ra…” Trời ạ, cái này đúng là khái niệm tự mình tát vào mặt mình trong truyền thuyết mà!
Triệu Tử Mặc vội vàng luống cuống đổi sang câu khác, giọng điệu cực kỳ thành tâm thành ý: “Nếu anh có thời gian, hôm sau em mời anh ăn một bữa coi như là đền tội đi!”
“Được.” Thanh âm của anh cũng cực kỳ thực lòng, anh gật đầu đồng ý.
Ách ách ách, lẽ nào lại sảng khoái như vậy sao!
Triệu Tử Mặc lại không kìm nổi nhìn lên một cái, thấy khoé miệng anh ngày càng cong thêm, nụ cười của anh, giờ phút này cô bất giác cảm thấy sao mà gian xảo quá…