Nam, nỗi nhớ Lưu Giác, những khổ cực trong mấy tháng ròng đều bật ra cùng tiếng khóc. Lưu Giác chỉ không ngừng gọi tên nàng, để mặc nàng túm chặt áo chàng, nức nở khôn nguôi.
Gió núi hiu hiu, A La vừa qua cơn chấn động mệt mỏi rã rời, dựa vào lòng Lưu Giác ngủ thiếp đi.
Huyền Y, Minh Âm đợi quá lâu nên không yên tâm bèn đi lên núi, nhìn thấy Lưu Giác ôm A La, căng thẳng trong lòng họ cuối cùng mới dịu đi, thở phào nhẹ nhõm.
“Hãy an táng chu đáo Sở Nam vương tử!”. Lưu Giác không ngoái đầu nói với Minh Âm. Binh sĩ lên núi, cẩn thận đưa thi thể Sở Nam đi.
A La không biết ngủ bao lâu, vừa tỉnh dậy, vẫn tưởng Sở Nam, liền vùng ra, mắng: “Dâm tặc!”.
“Mắng ai thế?”. Lưu Giác bật cười.
A La ngớ người, ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Lưu Giác, nàng ngẩn ra giây lát, nhìn quanh không có ai liền giơ tay ôm mặt chàng kéo giật lại.
“Nhẹ thôi!”. Lưu Giác kêu lên.
A La thở dài, gục đầu vào ngực chàng: “Không phải thiếp nằm mơ chứ?”.
Lòng xót xa, chàng nói khẽ: “Ta đây, không phải mơ!”.
Một lúc lâu sau, ngẩng đầu nhìn Lưu Giác, nàng hỏi: “Chàng an táng Sở Nam ở đâu?”.
Lưu Giác ôm nàng vào lòng: “Nàng cảm động rồi sao?”.
“Thiếp muốn từ biệt Sở Nam”. A La không trả lời câu hỏi của chàng.
“Được!”. Lưu Giác nhìn nàng.
Lát sau, xuống đến chân núi, A La đứng lặng trước ngôi mộ lớn, xung quanh xếp những tảng đá to. Hình ảnh Sở Nam lấy lưng chắn mưa cho nàng, liều chết đưa nàng đi trốn, Sở Nam xông vào nhà lao cứu nàng, khuôn mặt đờ dại lúc tắt thở... lần lượt hiện trong đầu. Ý nghĩ len lỏi day dứt trong lòng: “Sở Nam, hà tất phải thế? Đành rằng hắn tự làm tự chịu, nhưng hắn hoàn toàn có thể lựa chọn cách khác. Nếu vậy...”. A La bất giác rùng mình, liếc nhìn Lưu Giác bên cạnh, “... nếu vậy mình không bao giờ được nhìn thấy Lưu Giác nữa...”. Ý nghĩ bất chợt khiến nàng hoảng sợ, cúi đầu lại nhìn thấy những phiến đá trên mộ Sở Nam.
Nàng đi đến bờ suối phía xa, ở đây một loài hoa không biết tên đang nở rộ, những cánh to màu vàng rực nổi lên nhụy tròn đen láy. Có những bông đang hé nở, những cánh hoa vàng ôm ấp nhụy đen lấp ló. Nàng hái một bó lớn đặt lên mộ Sở Nam.
“Tạm biệt! Sở Nam! Hãy yên nghỉ!”.
Lặng lẽ quay đi. Lưu Giác đi bên nàng.
“Nàng cảm động rồi sao?”. Lưu Giác lại hỏi.
A La thở dài không nói.
“Vậy còn ta? Vất vả đưa hai vạn nhân mã đến đối phó với hắn!”.
“Chẳng lẽ chàng không đưa người đến đánh Sở Nam?”.
“Khi chiến đấu ở khe núi Hoàng Thủy, Tử Ly nói, huynh thích nhiều người đánh ít...!”. Chợt chàng bần thần, nụ cười vụt tắt, mắt dõi nhìn về phía núi xa, “A La, ta cũng cảm động bởi một người. Hai chúng ta không ai bảo ai đều giấu nàng, trước đây chúng ta tranh đi cướp lại với nhau, mỗi người đều có tâm tư, đều muốn có nàng”. Chàng dừng lại, nới lỏng tay A La, “Còn nhớ lúc chúng ta từ thung lũng trở về, Tử Ly phong nàng làm công chúa, bỏ qua quy chế tổ tiên vào hoàng lăng nhất thiết phải trở thành phi của hoàng đế? Thực ra không phải thế...”.
Lưu Giác thong thả kể lại chuyện Tử Ly đã lấy nước suối băng cứu nàng. A La đứng lặng nhìn dãy núi xanh ngắt, nụ cười của Tử Ly, nỗi đau của Tử Ly... Những kỷ niệm trong quá khứ cùng với bóng dáng tuấn lãng an nhiên ồ ạt lướt qua tâm trí nàng, dấy lên nỗi chua xót khôn cùng. Nàng muốn khóc mà không thể, lặng lẽ để nỗi buồn thấm vào lòng. Giọng nói của Lưu Giác vang lên từ phía sau: “Nếu nàng đổi ý, A La ta sẽ không trách nàng. Ta muốn nàng thẳng thắn nhìn sâu vào lòng mình, thực sự nàng muốn cùng ai, hãy lựa chọn người nàng muốn nhất”.
Người mình muốn nhất? A La đứng trước gió, mình là một sinh linh đơn độc vượt thời không đến đây, tìm kiếm tình thân, tình yêu và không gian sinh tồn trong thế giới xa lạ này. Nỗi sợ hãi trong thế giới xa lạ khiến mình khao khát được che chở yêu thương. Tử Ly là người đàn ông đầu tiên đối xử tốt với mình.
“Mấy tháng phiêu bạt cùng Sở Nam, thiếp phát hiện Sở Nam là người nóng nảy dễ kích động, tuy thô bạo nhưng cũng rất tinh tế. Sở Nam chưa bao giờ thực sự ra tay hại thiếp, thiếp rất cảm kích. Thiếp không biết cuối cùng hắn đã trúng lưỡi kiếm của chàng thế nào, nhưng ánh mắt cuối cùng của hắn nhìn lại, nỗi đau buồn xen lẫn oán trách trong đó khiến thiếp day dứt, nó sẽ còn ám ảnh thiếp không biết đến bao giờ! Tại sao hắn phải khổ sở như vậy?”.
“Nàng lại xúc động vì hắn? Vậy còn Tử Ly?”. Lưu Giác đứng sau nàng, giọng có phần trách móc.
“Tử Ly không giống, chàng hiểu không?”. A La ngoảnh lại nhìn chàng, “Thiếp cảm động vì Sở Nam ở phía đối địch, nhưng lại một lòng bảo vệ thiếp, mấy lần cứu thiếp, không muốn thiếp trở thành con tin. Còn Tử Ly...”. A La mỉm cười, “Chàng thực lòng muốn thiếp lựa chọn Tử Ly bởi những gì Tử Ly đã làm cho thiếp phải không vương gia?”.
Lưu Giác nghiêng đầu, chàng nhìn nàng ngược ánh mặt trời, ánh nắng chói chang, khiến mắt chàng đau nhức. Lát sau chàng mới nói: “Ai bảo thế... nàng là con sói mắt trắng bất kham!”.
A La bĩu môi: “Ai nói thế? Vào ngày Đại Tuyết, sói mắt trắng nhìn hải đường nở đầy sân, vậy là không muốn rời hang nữa!”.
Lưu Giác kéo nàng vào lòng: “Tử Ly...”.
“Chà chà, nếu thiếp lựa chọn Tử Ly, chàng không ghen chứ? Thiếp thực sự hoài nghi không biết chàng có yêu thiếp, ông chồng không ghen không phải là chồng tốt!”. A La ngắt lời chàng. Nàng biết, món nợ với Tử Ly cả đời nàng cũng không trả hết, mỗi năm vào dịp Đại Tuyết cũng sẽ là ngày nàng không thể chợp mắt. Điều nàng có thể làm được, chỉ là sống vui vẻ hơn.
Lưu Giác cười: “Đúng vậy, thực ra ta đã biết lựa chọn của nàng, nhưng ta vẫn muốn nàng lựa chọn lần nữa. Chọn sai, ta sẽ... ồ mà nãy giờ nàng nói bao nhiêu, sao không thấy nói cảm động vì ta?”.
A La nhảy lên ôm cổ chàng, cắn một cái, dụi đầu vào ngực chàng, mắt chớp chớp: “Nếu chàng tốt với thiếp chút nữa, có thể thiếp sẽ xem xét, vương gia của thiếp!”.