Ngày hôm nay, Sở Nam băng rừng vượt dốc không nghỉ, trời sắp tối nhìn thấy một hang núi mới xuống ngựa, đưa A La vào. Người nàng nóng hầm hập, đã sốt mê man.
Sở Nam đốt một đống lửa, ngồi nghỉ. Nỗi mệt mỏi cả ngày giờ mới ập đến, thầm tính hành trình, vượt qua ngọn núi này là sông Hán Thủy, qua sông đến vùng biên giáp ranh giữa hai nước Trần, Hạ là đã an toàn. Nhìn đăm đăm A La đang ngủ, nàng ta đúng là con ngựa bất kham, khiến hắn liên tục bại lộ tung tích. Tuy nhiên nhìn khuôn mặt đỏ rực mê man vì sốt cao của nàng, bỗng hắn lại không thể kìm, giơ tay kéo nàng vào lòng. Cơ thể A La khiến hắn hơi sợ, mệt mỏi cho thêm củi vào đống lửa, Sở Nam lặng lẽ ra khỏi hang. Lúc sau, hắn mang về một nắm lá thuốc, vắt lấy nước hòa thêm nước nguội đổ vào miệng nàng. Trong cơn sốt mơ màng, dường như A La nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú quen thuộc của Lưu Giác, miệng khẽ gọi: “Lưu Giác!”.
Sở Nam sững người, bỗng thấy khó chịu, trợn mắt nhìn A La, thở dài một hơi, lại cởi áo ngoài trùm cho nàng. Trong lòng nàng ta chỉ có Lưu Giác! Sở Nam giận sôi người, thầm nghĩ, nhất định phải đưa bằng được nàng về nước Trần.
Trời vừa sáng, Sở Nam mở mắt đặt tay lên trán A La giật mình, nàng còn nóng hơn hôm qua, bỗng thấy lo lắng, ngồi trong hang một lát, lại đi ra ngoài tìm cây thuốc.
Ám Dạ phi ngựa đi về phía tây tiến vào khu rừng, cơn mưa ập đến cũng không dừng lại. Suốt chặng đường chỉ dừng nghỉ một canh giờ, lại vội vàng đi tiếp. Trên đường đã nhìn thấy đống tro, cũng thấy ký hiệu “W” trên mặt đất, chàng càng tin A La đang ở phía trước.
Trời sáng chưa lâu, trên bầu trời cánh rừng phía tây lại xuất hiện làn khói màu lam tím. Ám Dạ mừng thầm, thúc ngựa phi nhanh hơn. Con chim ưng dẫn đường đã tìm được hang núi, lúc này Sở Nam vừa ra khỏi hang.
Ám Dạ đứng yên một lát nghe ngóng động tĩnh, rồi lẻn vào hang như một con mèo, thấy ngay A La nằm trên đất. Biết Sở Nam ở đâu đó quanh đây, chàng đi đến xốc nàng dậy. Toàn thân A La nóng rẫy, nàng ốm không nhẹ. Chàng không nghĩ nhiều, ôm nàng đi ra. Chưa được mấy bước, có luồng gió phía sau ép tới. Ám Dạ vọt người lên, quay đầu nhìn thấy Sở Nam tay cầm đoản kiếm, trừng mắt nhìn chàng: “Để xuống!”.
Sở Nam võ công cao cường, cho dù cố chống lại, cuối cùng cũng chỉ thủ hòa, đầu lóe ra ý nghĩ, chàng quắc mắt: “Ta phụng mệnh Đại điện hạ đưa công chúa đi, nhị điện hạ chống lệnh Đại điện hạ hay sao?”.
“Ta bảo ngươi để nàng ấy xuống! Để xuống! Ta sẽ tha chết cho!”. Giọng Sở Nam rít lên ghê rợn.
Ám Dạ cười khẩy: “Nghe đồn nhị điện hạ si mê công chúa, chúa thượng e ngại hồng nhan họa quốc đã có lệnh, nếu điện hạ không chịu để ta đưa công chúa đi, ta sẽ giết công chúa tại đây!”. Tay chàng vừa động, kiếm đã kề cổ A La, tay khẽ nhích, một tia máu rỉ ra. Sở Nam sững người, hoảng hốt nhìn A La,”Về báo với đại ca, Sở Nam khắc biết chừng mực! Công chúa là người của ta, tốt nhất nên dẹp mọi ý định với nàng!”.
“Nhị điện hạ, hiện giờ liên quân Trần, Hạ đã tấn công Lâm Nam nhiều ngày. Chúa thượng sốt ruột mong điện hạ quay về, điện hạ lại vì một người đàn bà mà trở mặt với đại điện hạ có đáng không?”. Ám Dạ khiêu khích.
Cặp lông mày rậm của Sở Nam dựng ngược, ánh mắt thâm trầm, lạnh lùng: “Ta nói lại lần nữa, trở về báo với chủ ngươi, chuyện của ta không cần huynh ấy bận tâm”.
Ám Dạ có vẻ bực, lại nói: “Điện hạ nên nhanh chóng quay về đại doanh ở Hoài thành mới phải”. Chàng từ từ đặt A La xuống, lùi về sau hai bước.
Sở Nam trừng mắt nhìn chàng, sải bước tới, giơ tay định ôm A La.
Trường kiếm trong tay Ám Dạ như tia chớp bổ về phía hắn, Sở Nam né người, sau lưng đã rạch một đường máu. Hắn quay người mắng, “Đồ chuột! Dám đâm lén”.
Ám Dạ cười gằn: “Chúa thượng có lệnh, chiến sự căng thẳng, sai thuộc hạ đến đưa công chúa về làm con tin”.
Sở Nam cười bí hiểm, đoản kiếm vừa vẫy như con rồng bay về phía Ám Dạ. Ám Dạ vội khua kiếm gạt, cả người vọt lên. Vừa giao đấu vài chiêu, chàng đã nhận ra công lực của Sở Nam hơn mình. Nhân lúc hai kiếm giao nhau, chàng lộn người vọt ra ngoài cách ba trượng, cười ngất: “Thuộc hạ không phải là đối thủ của điện hạ, nếu điện hạ đưa công chúa về, nhất định phải nhớ lời đại điện hạ, dùng công chúa làm con tin. Thuộc hạ cáo từ, quay về phụng mệnh!”.
Sở Nam đang lo cho A La, không dám đuổi theo, trong lòng từ lâu đã hận đại vương tử Sở An. Quan sát vết máu trên cổ A La, thấy chỉ rách lớp da, Sở Nam mới yên tâm, thận trọng ôm nàng trong tay, cảm thấy A La đã yếu đến mức gần như ngọc nát hương tan. Nỗi khao khát muốn bảo vệ, che chở mỹ nhân bất chợt bùng lên, chỉ muốn đặt nàng trong vòng tay nâng niu che chắn.
Trở về hang núi, Sở Nam vắt nước lá cây thuốc bón cho A La, sau đó mới xé vạt áo băng vết thương sau lưng mình. Lại ôm riết nàng vào lòng ngồi dựa vào vách hang, lòng hận vương huynh vô tình. Cảm giác mệt mỏi lại ập đến, hắn dần dần ngủ thiếp đi.
Còn lúc này Ám Dạ đã phát tín hiệu tập hợp Ô y kỵ từ An thành đến, bao vây khu vực hang núi. Ám Dạ vẫy tay, khi toán Ô y kỵ chuẩn bị tấn công vào hang, Sở Nam cõng A La trên lưng thét lên một tiếng, bất ngờ từ trong hang vọt ra. Tinh túy của nội công khiến hắn nhanh chóng khôi phục tinh lực, khí trường bất thường bên ngoài khiến hắn ta cảnh giác, lập tức phản ứng mau lẹ.
Ám Dạ lo lắng, A La bị buộc trên lưng Sở Nam nên chàng không dám dùng ám khí, cười khẩy: “Nhị điện hạ, chúng thuộc hạ đắc tội, chúa thượng có lệnh, nhất định bắt thuộc hạ đích thân đưa công chúa về!”.
Sở Nam nổi cơn thịnh nộ: “Sở An bức người quá đáng!”. Đoản kiếm lóe sáng, ra tay cực kỳ tàn bạo.
Ô y kỵ vốn hận Sở Nam giết huynh đệ của họ trong cung nên đều phẫn nộ xông lên.
Ám Dạ cười ranh ma, trường kiếm vừa vung lên lại nhằm vào người A La. Sở Nam lo lắng, quay người đỡ, cánh tay lại bị một nhát kiếm đả thương. Không dám tiếp tục, Sở Nam vừa đánh vừa rút, xông ra khỏi rừng, đứng trên bờ vực, dưới chân là dòng Hán Thủy cuồn cuộn, trước mặt là đám người bịt mặt ai nấy đều võ công cao cường.
Ám Dạ hét lên: “Nhị điện hạ, chúa thượng nhắn chỉ cần mang công chúa về là được, nếu không điện hạ hãy cùng thuộc hạ trở về đại bản danh ở Hoài thành! Thuộc hạ sẽ không làm khó điện hạ!”.
Sở Nam cười ngất: “Sở An luôn đố kỵ bản vương được phụ vương sủng ái, sợ ta cướp ngôi của hắn, hôm nay đối xử với ta như vậy, làm gì có chuyện ta trở về giúp hắn!”. Nói xong, hắn cõng A La nhảy xuống sông Hán Thủy.
Ám Dạ kinh ngạc ngó đầu nhìn. Sở Nam vừa nhảy xuống, đầu nhấp nhô trong dòng nước chảy xiết, lát sau đã theo dòng trôi ra xa mười trượng. Chàng thở dài: “Chúng ta đều không phải là đối thủ của hắn. Hôm nay cho dù hắn đem được công chúa trở về Hoài thành cũng sẽ không làm hại công chúa, ta quay về thôi!”.