nh phi tử của Tử Ly, tình chàng đối với nàng sâu nặng như thế... A La thở dài, thật khó khăn cho chàng.
Bây giờ đã ở đây mười ba ngày, Tử Ly biết nàng có võ công, những cận vệ bên ngoài đều là cao thủ, họ đứng vững như đá, đẩy cũng không lay, hoàn toàn không thể bỏ trốn. Cho dù chạy ra khỏi nơi này thì bên ngoài vẫn còn tầng tầng lớp lớp cấm quân và tường cung cao vút.
Nàng nghĩ đến đêm đó, nghĩ kỹ những lời Tử Ly nói, lần này chàng không buông tay thật, thà giam nàng cả đời cũng sẽ không để nàng đi.
Trong mười ngày Tử Ly đến hai lần, nàng đều quay lưng lại phía chàng, Tử Ly thở dài, quay ra rồi không đến nữa. A La không có người trút giận, quay sang đập đồ, vừa quăng ném vừa la mắng, chưa đập hết đồ của điện Ngọc Hoa thì chưa chịu buông tay, đương nhiên lấy cớ đang luyện công. Tử Ly vẫn không lộ mặt, đập hết lại thay mới, mặc cho nàng phá phách.
Lúc đó nàng nghe thấy cung nữ hô: “Hoàng hậu giá đáo!”.
Ồ, Cố Thiên Lâm cũng đến xem trò hay? Nàng ta đến làm gì? A La tò mò.
“Thanh La, muội có khỏe không?”. Cố Thiên Lâm lệnh cho tả hữu lui hết, thướt tha đến bên cửa sổ.
A La gục đầu xuống bàn, đầu không ngoảnh lại: “Tỷ nhìn thấy rồi, có thể khỏe được sao? Nói đi, là tỷ hiếu kỳ đến xem muội hay là đến chuyển lời của vương thượng?”.
Cố Thiên Lâm cười, không chấp thái độ của A La: “Là ta hiếu kỳ, không hiểu là chuyện gì. Cha muội, Lý tướng... cũng rất lo lắng”.
Lý tướng? Ông ta cũng lo lắng? Lưu Giác thoái hôn, bây giờ hình như cũng chưa thấy Tử Ly ban cho mình danh phận gì, ông ta lo sợ cả hai đều xôi hỏng bỏng không, không bán con gái được giá! A La cười khẩy, không muốn nói cho Cố Thiên Lâm chuyện giữa ba người. Tử Ly là phu quân của nàng ta, mình tuyệt đối không tranh giành một người đàn ông với nàng ta hoặc bất cứ người đàn bà quen biết hay không quen biết nào.
Cố Thiên Lâm thấy nàng không lên tiếng, lại nói: “Muội đã biết ta vốn thích muội, nhưng ghen tuông là bản tính đàn bà. Nghe trước đây nàng đã định hôn với Bình Nam vương, lòng ta cả mừng, bây giờ Bình Nam vương lại thoái hôn, vương thượng một lòng giữ muội ở đây... nhìn bố trí của chàng ở điện Ngọc Hoa, rõ ràng là giam lỏng muội?”.
A La ngoái đầu nhìn Cố Thiên Lâm: “Hãy dừng sự hiếu kỳ của tỷ ở đây. Thiên Lâm, muội không ghét tỷ, cũng không muốn ghét tỷ. Muội biết tâm tư của tỷ, muội không muốn ở lại đây chút nào, định thăm dò thái độ của muội chi bằng tỷ hãy tìm cách lấy lòng Tử Ly”.
A La dở khóc dở cười: “Đó là trước đây đánh lừa thái tử, không có chuyện đó, muội đã nói với tỷ,Tử Ly là đại ca của muội”.
Cố Thiên Lâm vỡ lẽ, lòng nhẹ nhõm như cất được gánh nặng, tỏ vẻ thân thiện: “Nhưng, vương thượng...”.
A La cúi đầu: “Có lẽ huynh ấy không cam lòng, thực ra muội quen huynh ấy trước”.
“A La ta thấy không phải như vậy đâu. Nghe nói ở Biên thành chàng có thói quen, ngày nào cũng sai người đi rất xa lấy cải trắng mang về. Chàng ăn canh cải ba năm, điều này chẳng lẽ không liên quan đến muội?”.
Ăn canh cải trắng? A La kinh ngạc, ba năm? Bỗng dưng không biết nói thế nào. Tử Ly huynh hà tất phải làm vậy! Ăn canh ba năm, ngắm tranh ba năm, nàng thấy mình không có ma lực đó. Là huynh đã tưởng tượng muội quá đẹp phải không? Muội cũng không đối tốt với huynh bao nhiêu, huynh như thế này, muội biết làm sao đền đáp!
Cố Thiên Lâm nhìn mặt A La đột nhiên tối sầm, nàng thở dài: “Vương thượng hào hoa tuấn kiệt, lại là hoàng đế một nước, tốt với muội như vậy, tại sao muội không ưng chàng, một người đàn ông như vậy tìm đâu ra?”.
Đúng, Tử Ly rất đẹp trai, lại dịu dàng tinh tế, đối với nàng tình sâu nghĩa nặng, không có lý do gì từ chối chàng. Nhưng, muộn rồi! Trái tim nàng đã bị Lưu Giác chiếm trọn, chàng sôi nổi nồng nhiệt. Khi ở bên Tử Ly nàng luôn cảm thấy một nỗi buồn thấm thía không thể nói ra, nhưng ở bên Lưu Giác lại thoải mái vui vẻ. Nếu Tử Ly quyến rũ như sao đêm, thì Lưu Giác nồng cháy như mặt trời, có thể xua đi mọi u tối. Thì ra trong thế giới cổ đại lạ lùng này, lòng nàng và Tử Ly đều u uẩn, đều không ngừng cổ vũ bản thân theo đuổi cuộc sống tốt đẹp hơn, chỉ có ánh mặt trời chói lọi và sức sống sôi nổi mãnh liệt mới có thể giúp nàng trụ được trong thế giới kỳ lạ này.
A La mỉm cười: “Thiên Lâm, con người với nhau khó có thể so sánh, có câu “mỗi người mỗi vẻ” không liên quan đến quyền lực, ngoại hình, không liên quan huynh ấy đối với muội thế nào, duyên phận là thế!”.
Cố Thiên Lâm nghe vậy không nói gì thêm. Nàng cũng từng không muốn dành tình yêu cho Tử Ly, trong ba năm mỗi lần viết thư nàng đều cố ý chừng mực không để lộ nỗi lòng. Sau ba năm Tử Ly quay về, khi nhìn thấy chàng, một lần nữa nàng lại chìm trong đau khổ. Nàng không có gì để hỏi, không có gì để nói, quay người rời đi, trong lòng cười đau khổ. Có lẽ, đến thăm A La thế này, mục đích cũng là để cho Tử Ly đến hỏi tình hình, nàng lại có thêm chút thời gian được ở bên chàng.