lần cuối cùng ta thi lễ với binh sĩ Ô y kỵ. Nói đi, sau này ngươi trở thành thuộc hạ hay sư đệ của ta?”.
“Ám Dạ chính là Ám Dạ, Ô y kỵ trước sau vẫn là Ô y kỵ, sinh tử đều không thể xa rời”. Ám Dạ trang nghiêm nói. “Nếu ngươi muốn...”.
Ám Dạ ngắt lời chàng: “Chúa thượng không muốn hỏi tình hình vương cung?”.
“Tình hình vương cung thế nào?”. Lưu Giác hạ giọng hỏi. Ám Dạ rõ ràng hiểu ý chàng, nhưng lại không muốn rời bỏ Ô y kỵ, từ bỏ thân phận Ám Dạ, sống cuộc sống hoàn toàn dưới ánh mặt trời. Mắt tràn ngập quyết tâm trung thành với vương phủ. Nỗi xúc động dâng trào trong lồng ngực Lưu Giác, đây là thuộc hạ, cũng là huynh đệ của chàng!
“Vương Yến Hồi và Lưu Phi có minh ước, chính là lý do vương cung không đánh cũng hàng. Nhưng Lưu Phi rõ ràng không thể thực hiện minh ước, Vương Yến Hồi tự vẫn, có lẽ muốn cầu khẩn Lưu Phi khai ân cho họ Vương thoát nạn tru di, đúng là một kỳ nữ. Nhưng nàng ta dùng tam tiểu thư để ép... Lưu Phi”.
Ám Dạ liếc nhanh Lưu Giác: “Theo thuộc hạ cảm thấy, Lưu Phi tâm địa khó dò, nhưng với tam tiểu thư thì tình cảm sâu nặng. Còn nữa, sau khi chúa thượng đi Hoàng Thủy không lâu, Cáp tổ hồi báo, hơn hai vạn tinh binh của Vương Yến Hồi đã lọt vào tay Lưu Phi”.
Lưu Giác và An Thanh vương ngồi nghe, trầm ngâm rất lâu. Tử Ly và Vương Yến Hồi có minh ước, điều này thực sự nằm ngoài dự liệu của họ. Lưu Giác đột nhiên cười: “Con phải đi thăm A La, cha à, sau khi Tử Ly đăng cơ, vương phủ chúng ta cũng nên tổ chức hỷ sự thôi. Cha có muốn bế cháu không?”.
An Thanh vương cười ha hả: “Phải lắm, cưới A La về, bế cháu, ha ha!”. Ông mỉm cười nghĩ đến nha đầu đó, tâm trạng cũng vui lên.
Ám Dạ cúi chào: “Thuộc hạ cáo lui!”. Nói đoạn nhún người bay vọt ra.
Sau khi Ám Dạ đi khỏi, Lưu Giác bĩu môi với An Thanh vương: “Cứ tưởng cái gì tốt là dành cho con, không ngờ cha còn giữ riêng một bảo bối lợi hại như thế”.
An Thanh vương trừng mắt: “Bảo bối à? Nếu là con, một hạt trân châu rơi trước mặt, con có nhặt không. Lúc nhặt được Ám Dạ nó đang cướp đồ bố thí, người bé tý như vậy mà chen chúc rất hăng trong đám ăn xin đông đúc, vừa may có bọc bánh, bọc thịt gì đó ném ra. Hầy, nó nhảy cao nhất! Khi nó quay đầu lại ta đã nhìn thấy mắt nó, chà chà, một đôi mắt sáng quắc, vừa kiên cường vừa không biết sợ. Hừ, giống hệt con khi cướp A La!”.
Lưu Giác tức mình, cười: “A La là miếng thịt sao? Con nhớ rồi, nàng ấy sẽ thù cha cho coi!”.
An Thanh vương giơ tay, cốc một cái rõ mạnh vào đầu chàng: “Nghe ta nói hết đã! Lúc đó nó thấy cha nhìn nó, liền ngây ra, mồm cắn miếng thịt, thỏa mãn vô cùng, cha không kìm nổi, bảo thị vệ đưa nó đến. Cha hỏi tuổi, nó giơ ngón tay, ra hiệu năm tuổi. Ta sai thị vệ mua mấy cái bánh cho nó, tiện thể hỏi chuyện gia cảnh, mắt nó ngấn nước, nhưng không khóc, lát sau bỗng nó quỳ xuống cầu xin ta, hỏi có thể bán thân cho ta không, chỉ cần một lượng bạc. Ta hỏi dùng bạc làm gì nó nói, muốn mua đồ ăn cho cha nó, cha hiếu kỳ theo nó về nhà...”.
An Thanh vương đột nhiên dừng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, rất lâu không nói. Lưu Giác muốn hỏi, há miệng lại thôi. Chắc chắn là cảnh ngộ khiến An Thanh vương chấn động. Là cảnh ngộ gì không quan trọng, quan trọng câu nói tiếp theo của An Thanh vương: “Sau này khi điều kiện chín muồi, Ám Dạ sẽ tự mất tích, như chưa bao giờ tồn tại”. Rồi đột nhiên chuyển chủ đề: “Nhìn hai đứa, ta cảm thấy nó còn tốt hơn con, tính cách cũng tốt, lại hiếu thuận đâu có như con?”.
“Hừ, con còn chưa nói ra đấy, làm gì có người cha nào như cha? Rắp tâm để con trai lo lắng! Cha nói đi, bây giờ con không vội, con sẽ cưới A La về để nàng ấy đấu với cha!”. Lưu Giác nói, cười một hồi rồi nhảy ra khỏi nhà hóng mát, lòng đã vô cùng sốt ruột, chàng muốn gặp A La thật nhanh.
Tử Ly bồi hồi đi lại trong Ngọc Long cung. Mọi thứ ở đây chàng đều quen thuộc, nhưng lại thấy xa lạ. Chàng không ngừng nói thầm trong lòng: Phụ hoàng, Tử Ly đã làm được rồi! Phụ hoàng, phụ hoàng sẽ yên tâm chứ? Phụ hoàng đã gặp được mẫu hậu chưa? Mẫu hậu đã chờ đợi người lâu lắm rồi. Nghĩ tới đó chàng lấy ra cây ngọc tiêu, lặng lẽ thổi một khúc. Tiếng tiêu phiêu diêu, tựa như lòng chàng lơ lửng trên không, trên không tới trời, dưới không chạm đất, không bến đỗ, không tìm được chốn quay về.
Cuối cùng đã trở thành chủ nhân của Ngọc Long cung, nhưng lòng chàng bỗng trống rỗng, chơi vơi như trên đời chỉ còn lại đơn độc một mình. Tiếng tiêu nghẹn dần, chàng dừng tay, khẽ vuốt mặt, những ngón tay ươn ướt, là nước mắt sao? Ngừng lại tiếng tiêu, ngừng lại lòng mình, nỗi niềm miên man cùng tình thân ấm áp hòa trong nước mắt rơi xuống long bào. Chàng lặng lẽ đứng, đợi giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống, nhưng nó lại ngưng trong mắt, rồi khô dần, không còn sức rơi xuống nữa.
Tử Ly giơ tay quệt khô nước mắt, trước mắt không còn nhập nhòe bóng nước, mọi vật trở nên rõ ràng, đến mức có thể nhìn rõ những sợi màng nhện trên xà nhà. Chàng nhẹ nhàng vọt lên, ngón tay chạm vào sợi tơ nhện đó, chàng nhảy xuống đưa ra ánh sáng nhìn, những sợi tơ mảnh mà dai, nhẹ bẫng. Tơ tình cũng thế, bắt đầu chỉ là một sợi mắc trong lòng, chú ý đến rồi giơ tay chạm vào, thổi nhẹ một cái, có thể lập tức tan biến vô hình vô ảnh. Nhưng lâu dần, tơ tình mới giăng mắc lan man chằng chịt, trái tim vừa vùng vẫy, cựa động đã không còn sức lực, đành để mặc cho tơ tình cùng lớn dần, đến cuối cùng đã không còn nhận rõ đâu là tim đâu là tơ nữa.
Tử Ly phủi màng nhện trên tay, dưới khuôn mặt trầm tĩnh ấy suy nghĩ của chàng đang như sóng trào từng lớp. Chàng bất giác nhắm mắt, lòng không ngừng gọi tên phụ hoàng và mẫu hậu, hít thật sâu hết hơi này đến hơi khác, nét mặt càng kiên định. “Hãy tin tưởng nhi thần, mỉm cười nhìn nhi thần trị vì Ninh quốc cường thịnh thế nào!”. Tử Ly thầm thì.
Chàng chậm rãi đi vào đại điện, ngồi trên ngai vàng. Làn gió mát thổi vào trong điện, ánh mặt trời dừng lại bên ngoài, Tử Ly nhìn ra, dưới ánh mặt trời vương cung lộng lẫy biết bao. Đây là cuộc đời chàng sao? Ngồi một chỗ sâu hút giữa tầng tầng lớp lớp trướng rủ màn che nắm trong tay thế giới bên ngoài chói lòa ánh nắng. Tất cả mọi người đều sống dưới ánh mặt trời, cho dù một lúc không có ánh nắng, chỉ cần bước hai bước là có thể tự do cho thể xác và tâm hồn tắm trong ánh nắng. Chỉ có chàng ở trên ngai vàng không thể di dời là mãi mãi trầm luân, bọc chặt trái tim máu thịt trong giáp sắt, quẳng trong lửa thiêu, ném vào nước lạnh, đến khi luyện thành tấm giáp cứng như thép, mà mọi mưu đồ toan tính, mọi công kích đả phá không thể nào chọc thủng.
Ánh mắt chàng dần dần trầm lắng, nhìn xuyên qua tường cung, từ từ nhắm lại, bản đồ bốn bề Ninh quốc hiện lên trước mắt, chàng đột nhiên cảm thấy coi thường thiên hạ. Thế lực hắc ám mạnh hơn quang minh nhiều, bởi vì nhìn không xuyên, sờ không thấu; thế lực hắc ám an toàn nhất, bởi vì không biết ra tay từ đâu. Đó chính là đế vương!
Chàng nghĩ tới Vương Yến Hối, khóe miệng hiện lên nụ cười giễu cợt. Minh ước ư? Có một nội ứng để dễ nắm binh quyền, sao không thể? Vương Yến Hồi cũng như cha nàng ta, chưa từng chinh chiến, tinh thông trận pháp thì sao? Chiến trường thiên biến vạn hóa, sao có thể chỉ dựa vào một cái đầu rỗng là có thể thắng trận? Thật nực cười, đó chỉ là trò đánh trận trên giấy không hơn!
Nàng ta còn không bằng Lưu Giác và Cố Thiên Tường, dựa vào mấy cuốn binh thư là đã muốn khai thiên lập địa, muốn thay đổi thân phận, còn muốn ngồi sánh ngang với mình, cùng xuất chinh bốn bể, e là nàng ta điên rồi! Sao mình có thể để nàng ta toại nguyện, chỉ dựa vào công trạng làm nội ứng cho mình là có thể thành hoàng quý phi của mình! Đưa chính phi thái tử đến bên hoàng huynh làm gian tế, một minh quân thánh chúa sao có thể liên quan tới những chuyện bỉ ổi như vậy? Nàng ta muốn trở thành kỳ tài thiên hạ, chỉ có điều hiểu biết quá ít về lòng người.
Dù có ôm mộng bá chủ, thống nhất năm nước, chàng cũng sẽ không tùy tiện xuất binh. Vô cớ xuất binh sẽ khiến các nước lân bang phẫn nộ, muốn tiêu diệt quân đội có sĩ khí cao ngạo được thống lĩnh bởi những tướng soái có chung mục đích chống phi nghĩa, cho dù cuối cùng giành được thắng lợi cũng làm tổn thương nặng nề nguyên khí của Ninh quốc.
Điều đáng tiếc duy nhất là, một nữ nhi có hùng tâm tráng chí như thế quả thật hiếm hoi, vậy mà đã chết.
Bản thân chàng không thích nàng ư? Thích, nhưng không phải bởi vì nàng mạnh mẽ, nàng có thể sánh ngang với chàng là có thể trao nàng trái tim. Chàng đã trao trái tim cho người khác, đối với nàng, chàng chỉ có thể thở dài.
Lúc bước vào đại điện Đông cung, chàng đã cảm thấy nàng đã sớm nghĩ ra, cho nên đã thông minh dùng hai vạn Bắc quân cộng với tính mạng bản thân để bảo vệ cả họ Vương. Tử Ly mỉm cười, chàng đương nhiên không tru di chín họ họ Vương, càng không truy cứu bất kỳ viên quan từng theo thái tử. Thái tử, lương đệ, tiểu công chúa, chàng sẽ đối đãi tử tế, để họ phải tạ ơn, để thái tử khâm phục, trong thiên hạ còn gì được lòng người hơn thế? Chỉ có điều việc đầu tiên phải làm sau lễ đăng cơ là hạ một đạo thánh chỉ, mọi nữ tử họ Vương vĩnh viễn không được vào cung làm phi tần, nam tử vĩnh viễn không được làm quan.