Chớ động đậy, chân thiếp giẫm lên bẫy, dù chàng võ công cao cường, cũng không nhanh hơn ngàn mũi tên đang nhằm vào người nàng ta!”.
Tử Ly nhìn nàng, giọng mềm hẳn: “Nàng hà tất phải làm vậy? Ta đã hứa sẽ giữ lời, nàng còn muốn gì?”.
“Tử Ly, ngay từ đầu thiếp đã không nghĩ chàng sẽ giữ lời. Ngay từ đầu thiếp đã hiểu sẽ có ngày hôm nay. Thiếp đã sắp đặt xong mọi kế hoạch, nhưng bây giờ thiếp đổi ý, thiếp sẽ để chàng chứng kiến nàng ta chết thế nào”. Tay Vương Yến Hồi vừa động, từ trong ống tay trượt ra một lưỡi đoản kiếm, nhằm vào thân mình: “Khi thiếp ngã xuống là sẽ chạm vào chốt bẫy, nàng ta sẽ bị ngàn mũi tên cắm vào người như con nhím, không ai cứu được!”. Nói xong thúc kiếm sắc vào bụng, máu đỏ vọt ra.
Tử Ly sải hai bước đến ôm lấy nàng, mắt liếc về phía A La, mặt hốt hoảng.
“Phải... chàng chỉ có như thế, ôm như thế... cứ ôm thiếp như thế... một bước... một bước không rời... mới không chạm vào chốt bẫy”. Vương Yến Hồi nói nặng nhọc, ngắt quãng, sắc mặt tựa như cười, “Tử Ly, nếu chàng yêu thiếp... thiếp có thể giúp chàng... thống nhất thiên hạ, nhưng đáng tiếc...”.
Chính trong lúc đó, từ cửa gian mật đá một bóng người phi vào, bay vọt lên chém đứt sợi dấy thừng, ôm lấy A La nhảy xuống đất. Tử Ly và Vương Yến Hối sững sờ nhìn, người đó cúi chào: “Vương thượng, thần Thành Tư Duyệt cứu giá chậm trễ! Xin tha tội cho thần không thể hành lễ”.
Tử Ly thở phào, buông tay, Vương Yến Hồi rơi xuống, chỉ nghe tiếng gió “sì sì”, nhưng không thấy tên bắn ra, Vương Yến Hồi trợn mắt kinh ngạc nhìn Thành Tư Duyệt nói: “Ngươi... ngươi là...”. Nhưng mắt lại nhìn Tử Ly, trên môi nở nụ cười vô cùng bí hiểm, “Ninh... Ninh quốc... đại loạn...”. Giọng nàng đứt quãng, rồi tắt hẳn, Vương Yến Hồi cuối cùng tắt thở.
Tử Ly lùi hai bước, sững người, thở dài nhìn Thành Tư Duyệt: “Ngươi đến bao lâu rồi?”.
“Vương thượng tha tội, thần đã tìm thấy lối vào, nhưng loanh quanh không biết bao lâu mới tìm thấy gian phòng này, thấy thái tử phi mình đầy máu, Thanh La bị treo rút trên cao, không kịp thỉnh an Vương thượng, phải cứu muội ấy trước đã”. Thành Tư Duyệt cẩn thận đáp.
“Ngươi chẳng phải là thần tử trung thành của Đông cung sao?”. Tử Ly bình thản hỏi.
Thành Tư Duyệt nhìn chàng: “Thần chỉ trung thành với hoàng đế Ninh quốc”.
Tử Ly cười: “Lui ra đi!”.
“Xin vâng!”. Thành Tư Duyệt ôm A La đi trước dẫn đường, hai người ra khỏi địa cung.
Tử Ly không đón A La từ tay Thành Tư Duyệt. Thành thị lang là anh rể A La, còn chàng là hoàng đế Ninh quốc. Ra khỏi địa cung, Tử Ly khẽ ra lệnh: “Phá hủy!”. Chàng nhìn A La vẫn thiêm thiếp trong tay Thành Tư Duyệt, lòng lo lắng vô hạn, nhưng không dám thể hiện trước mặt thần tử, đành ra lệnh: “Tìm thái y khám, nếu không có gì nghiêm trọng đưa tam tiểu thư trở về tướng phủ điều dưỡng”.
Thành Tư Duyệt cúi đầu nhận lệnh. Chàng thầm nghĩ, con người này đã kìm chế mọi tình cảm trong lòng, người ta nói bụng vua khó dò, tâm thái ấy không phải tự nhiên mà có, mà từng chút được bồi nên trong cuộc sống luôn căng thẳng đề phòng. Thái y sau khi xem xét kỹ nói: “Tam tiểu thư chỉ do quá mất sức, không có trở ngại lớn, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi”. Thành Tư Duyệt thở phào, chàng đã bắt mạch cho nàng, biết là thế, lúc này nghe thái y chẩn đoán, nét mặt mừng rỡ. Nữ chủ này nếu có mệnh hệ gì chàng sẽ phiền phức to: “Ông đi bẩm báo Ly... vương thượng”. Thành Tư Duyệt chữa lại, thầm nhắc bản thân, Lưu Phi bây giờ không còn là Ly Thân vương, chàng đã là tân vương Ninh quốc, đại lễ đăng cơ hai ngày sau chỉ là nghi thức mà thôi.