, trở về đại doanh ở ngoại ô phía đông Phong thành. Phong thành đêm nay giới nghiêm hoàn toàn, trên đường khắp nơi đều có lính. Đuốc lốm đốm lập lòe vây chặt vương cung, cổng vương cung đóng chặt, trong đêm tối giống như con thú ngủ phục dưới chân dãy Ngọc Tượng. Mọi việc đã xử lý hoàn tất, Tử Ly cùng Cố tướng, Lý tướng và quần thần tâm phúc nghị bàn việc quân thâu đêm. Lưu Giác dìu An Thanh vương trở về vương phủ. An Thanh vương thở dài: “Đúng là ta già rồi, vô dụng mất rồi, bận rộn suốt ngày, chưa vào cuộc chiến đã mệt mỏi không trụ được nữa!”. Ông vừa nói, trọng lượng toàn thân đã chuyển dần lên vai con trai. Lưu Giác thận trọng dìu cha, vừa vào cửa đã thấy Thanh Ảnh và binh sĩ Thanh tổ quỳ sụp xuống. Chàng giật mình, bỗng có dự cảm không lành, miệng cười mắng: “Biết chủ nhân các ngươi thắng trận, cũng đâu cần long trọng như vậy!”. Thanh Ảnh cúi đầu khẽ nói: “Chúa thượng sao có chuyên thua!”. Lưu Giác đá anh ta một cái: “Vậy còn quỳ đó làm gì? Bản vương hôm nay mệt muôn chết, mau tìm người hầu hạ! Đi!”. Nói đoạn vừa cởi áo giáp vừa sải bước vào trong. Đi hai bước, thấy sau lưng vẫn không có động tĩnh, chàng ngoái đầu: “Nói! Rút cục có chuyện gì! Người đâu?”. “Tư Họa bị thương! Tiểu... tiểu...”. Thanh Ảnh dập đầu xuống đất, nghẹn ngào, “Thanh Ảnh bảo vệ không tốt, bọn họ không chỉ võ công cao cường, còn... còn phá được tuyến phòng ngự của Thanh tổ”. “Tiểu thư rút cục thế nào? Sao ngươi ấp úng thế! Nói ngay!”. Lưu Giác như bị rơi xuống hố băng, lạnh toát từ đầu xuống chân. Thanh Ảnh đã dập đầu đến chảy máu, vội trả lời: “Tiểu thư đã bị bắt đưa vào cung. Thanh Ảnh sẽ lấy cái chết để tạ tội!”. Lưu Giác bật cười, ánh mắt dữ tợn: “Giỏi lắm, Thanh tổ một trăm bảy ba nhân mạng, không bảo vệ được một người? Đối phương có mấy trăm người?”. “Sáu, bảy chục!”. Thanh Ảnh đầu càng cúi thấp. “Soạt”. Lưu Giác rút kiếm: “Thể diện vương phủ ta đã mất hết trong tay các ngươi! Sáu, bảy chục người, ha ha đối phương có đến sáu, bảy chục người!”. “Hơn nữa mọi bố trí của Thanh tổ cơ hồ không bị suy chuyển, cuối cùng đến khi bọn họ vào nội đường, mới phát hiện ra!”. Thanh Ảnh không biết sống chết lại tự nhận tội. Lưu Giác cau mày: “Gọi Huyền Y đến đây, các người ai làm việc nấy cho ta!”. “Tuân lệnh!”. Huyền Y quỳ trước mặt Lưu Giác, “Bẩm chúa thượng, Đông cung có thể biết bố trí của chúng ta, tìm được tam tiểu thư, thuộc hạ nghi ngờ là do Xích Phong”. “Hả?”. “Lúc vào Tố tâm trai, chỉ có anh ta không đi theo, chúa thượng vừa nói, thuộc hạ mới chú ý”. “Tại sao mãi không báo?”. Lưu Giác đấm tay vào bàn. “Là cha không cho hắn báo”. An Thanh vương không giấu được nữa, cảm thấy chuyện này nên nói cho con trai biết vẫn hơn, để Lưu Giác khỏi trách Ô y kỵ, “Là cha cố ý để Xích Phong đứng về phía Vương hoàng hậu tiết lộ tin tức, bao gồm... ai chà, lần này Thanh tổ thất thủ, bố trí của Tùng phong đường cũng là ta bảo hắn tiết lộ”. Nói xong quay đầu đi thẳng không dám nhìn con trai. “Tại sao? Cha? Tại sao phải đưa A La vào cung? Vương Yến Hồi sao có thể tha cho nàng ấy?”. Lưu Giác đau đớn nhìn An Thanh vương. Ông vẫy tay ra hiệu cho Thanh Ảnh và Huyền Y lui, “Cha nói rõ ra vậy, lúc đầu bày ra tấn trò con và Tử Ly vì A La trở mặt với nhau có thể khiến Đông cung bán tín bán nghi, nhưng mục đích thực sự là để cho họ biết tầm quan trọng của A La đối với con và Tử Ly. Chỉ có như thế, Vương Yến Hồi mới chú ý đến A La, mới coi A La là con bài có thể uy hiếp hai người. A La trong tay bọn họ, cô ta sẽ không tìm con bài khác. Phải biết, nếu chẳng may Vương Yến Hồi phá hủy hoàng lăng Ninh quốc, phá hủy vương cung chúng ta, dẫu cuối cùng có thể loại trừ được họ Vương, chúng ta cũng không còn mặt mũi nào đi gặp tổ tiên!”. An Thanh vương thở dài nói tiếp: “Để A La vào cung còn một mục đích nữa, ta muốn hai đứa bọn con dẫn dụ khiến Vương Yến Hồi phân tâm, kỳ binh của ta mới có thể giành được vương cung với thương vong nhỏ nhất! Cáp tổ đêm qua mật báo, trong cung có thêm năm nghìn binh mã, con có hiểu ý nghĩa của tin này không?”. Lưu Giác buột miệng: “Cô ta muốn tử thủ vương cung!”. “Đừng quên, nguồn nước sinh hoạt của dân chúng toàn thành, đa phần đều chảy từ thác Túy Ngọc, nếu mấy vạn dân Phong thành chen nhau ra sông Đô Ninh lấy nước, Phong thành chắc chắn đại loạn!”. “Nhưng, A La...”. “Yên tâm, không chết được đâu!”. An Thanh vương an ủi con trai. “Thế là thế nào? Thế nào là không chết được đâu? Nghĩa là A La có thể bị thương? Phải không?”. Lưu Giác lập tức giãy nảy. “Ôi dào... Cũng chỉ thế thôi, con lo lắng, lo thì ích gì? Chẳng lẽ con định giết lão phu?!”. An Thanh vương tức giận, hất tay áo đi thẳng. Lưu Giác trợn mắt nhìn ông, nghĩ một lát, vội đi đến phủ Ly Thân vương. Tử Ly đã thay đồ, vừa ngả lưng, đã thấy Lưu Giác mình vẫn mang chiến bào đầy vết máu, chàng cau mày: “Có chuyện gì gấp thế?”. “A La đang trong tay Vương Yến Hồi!”. Lưu Giác buồn bã, mắt nhìn chàng. Tay Tử Ly khẽ run: “Biết rồi. Vương thúc đã cho người báo tin, ngày mai chúng ta tấn công vào cửa cung, một bộ phận binh mã sẽ vào theo mật đạo”. Lưu Giác ngồi xuống: “Điện hạ bình tĩnh hơn đệ”. Tử Ly nhìn chàng, mắt sâu thẳm, bụng nghĩ, ta giả bộ bình tĩnh hơn đệ, vừa nghe tin đó ta đã hận đến muốn giết vương thúc, lão cáo già! Bên ngoài cửa sổ vẳng lại tiếng đàn, trong trẻo uyển chuyển, nhưng lại như hân hoan chúc mừng. Lưu Giác bất giác bật cười: “Muộn thế này vương phi vẫn đợi điện hạ, tiểu vương không làm phiền nữa, điện hạ cũng nên nói rõ cho vương phi hiểu, nếu không ngày mai cả Phong thành đều biết vương phi ghen...”. Lưu Giác cười ha hả cáo lui. Tử Ly bị nghẹn một hồi không nói được. Có phải Lưu Giác kia đang nhắc chàng lần nữa, chàng đã cưới Cố Thiên Lâm? Chàng hừ một tiếng, nét mặt lại chuyển sang tươi cười.