ổi ngân phiếu là 1%, cho nên tổng số ngân phiếu ở đây là 445 vạn năm ngàn hai. Mời cô nương nhận lấy."
Người làm cung kính đưa ngân phiếu cho Tịch Tích Chi. Nàng vươn tay nhận lấy, chỉ cảm thấy bỗng nhiên giàu có khiến nàng thấy không thật.
"Thời gian không còn sớm, chúng ta phải trở về." An Hoằng Hàn từ từ đứng lên. Trong hoàng cung còn nhiều chính vụ chờ hắn phê duyệt, nếu không trở về thật e rằng tối nay phải thức trắng đêm thẩm tra xử lý tấu chương rồi.
Ra ngoài hơn nửa ngày, hôm nay Tịch Tích Chi cũng đã chơi đủ. Hơn nữa hôm nay kiếm được bạc, cho nên nàng không phản kháng chút nào, vô cùn nghe lời mà đi theo hắn cùng trở về.
Nửa ngày không ở trong hoàng cung, tấu chương tích lũy khá nhiều rồi. An Hoằng Hàn bước vào hoàng cung liền lqđ đi thẳng tới ngự thư phòng. Tịch Tích Chi là cung nữ \'thiếp thân\' đương nhiên cũng bị lôi đi cùng. Trong ngực nàng cất mấy trăm vạn lượng ngân phiếu, lúc bước đi đều cảm thấy lâng lâng.
An Hoằng Hàn ngồi sau án thư, chấp bút viết. Mà Tịch Tích Chi thì ăn một đĩa bánh ngọt, vừa đếm ngân phiếu của mình, trong đầu suy nghĩ lát nữa nên giấu ở chỗ nào.
Cuối cùng, nàng vẫn quyết định giấu ở trong chậu Phượng Minh bằng ngọc lưu ly. Vừa về tới điện Bàn Long nàng lập tức định chui vào gầm giường giấu đồ.
Nhưng bây giờ có một chuyện đau đầu là chui gầm giường hơi bất tiện. Nàng thò đầu xem xét bốn phía điện Bàn Long đang không có cung nữ thái giám. Nàng thúc giục linh lực, biến thành con chồn nhỏ lần nữa. Lập tức quần áo trên người như quả bóng cao su xì hơi, rơi xuống trong nháy mắt.
Trong vạt áo xốc xếch là một cục tròn tròn mập mạp nho nhỏ.
Con chồn nhỏ màu trắng bạc mập hơn tháng trước một vòng, người cũng hơi lớn lên. Đẩy chồng ngân phiếu, nàng giấu từng tờ một vào chậu Phượng Minh bằng ngọc lưu ly.
Nàng rũ lông. Mấy ngày nay làm người đã quen, bỗng lại biến trở về động vật bốn chân nên hơi không quen, lúc đi thì đông lay tây lệch.
Đang định biến thân về thì ngoài cửa bỗng truyền tới một loạt tiếng bước chân. Nàng lập tức bất động, thò đầu nhìn ra ngoài, chỉ thấy Lâm Ân và Ngô Kiến Phong và tất cả nô tài đều vào.
An Hoằng Hàn đi phía trước, long bào màu vàng kim vô cùng chói mắt.
Vừa vào tới không lâu hắn liền nhìn thấy quần áo tán loạn trên đất. Sắc mặt hắn khẽ thay đổi, cau mày, thầm nghĩ chẳng lẽ con chồn nhỏ lại đột nhiên biến trở về? Nghĩ tới tiểu nhân nhi đáng yêu kia, hắn vẫn vô cùng không nỡ.
Nhưng dù biến trở về thì hình thú của Tịch Tích Chi cũng vô cùng khiến người yêu mến.
Lâm Ân là người đầu tiên nhìn thấy con chồn nhỏ dưới gầm giường, kinh ngạc mà hô to gọi nhỏ: "Bệ hạ...Con chồn Phượng...Phượng...Vân trở về! Người nhìn đi, ở dưới gầm giường."
Ánh mắt mọi người đều chuyển về phía gầm giường, chỉ nhìn thấy một cục màu trắng lớn cỡ bàn tay, ôm chặt cột đầu giường, đôi đồng tử màu xanh da trời đang nhìn về phía bên này.
Dáng vẻ đáng yêu khiến mọi người nghiêng ngả.
Biểu hiện của Lâm Ân là cao hứng chân thành nhất, nụ cười nơi khóe môi chưa từng ngừng. Mà ánh mắt bọn họ nhìn thấy một đống quần áo trên mặt đất thì hơi buồn bực. Rõ ràng quần áo này là của hài tử kia, sao bỗng cởi ra ném ở đây?
Nhưng không ai quan tâm tới vấn đề này, bởi vì con chồn Phượng Vân bệ hạ cưng chiều nhất đã trở về!
Vốn Lâm Ân còn đang suy nghĩ, nếu con chồn Phượng Vân không về nữa thì có nên kêu người đi tìm không. Mà hôm nay, con chồn Phượng Vân bình an trở về điện Bàn Long, bọn họ cũng yên tâm.
Tịch Tích Chi bước từng bước nhỏ ra khỏi gầm giường.
Trên khuôn mặt lạnh lùng của An Hoằng Hàn không có chút cảm xúc, chỉ ôm lấy con chồn nhỏ, nâng trong lòng bàn tay, vuốt vuốt trán nó đầy cưng chiều.
"Đợi lát nữa trẫm mới hỏi nàng nguyên nhân, bây giờ ăn tối trước."
Giọng lãnh khốc của An Hoằng Hàn bay bổng, tất cả mọi người tự giác cúi đầu.
Tịch Tích Chi nằm trong lòng hắn, tự hỏi, sao lúc mình là hình người thì chỉ cần hắn làm ra một động tác thân mật nhỏ xíu nào thì trái tim đã đập thình thịch? Mà khi là hình thú thì tất cả động tác thân mật của hắn lại có vẻ tự nhiên như vậy?
Nàng suy nghĩ thật lâu nhưng từ đầu tới cuối không nghĩ ra huyền cơ trong đó.