Cái đuôi chính là nơi yếu ớt nhất của động vật, Tịch Tích Chi cũng không ngoại lệ. Khi bàn tay An Hoằng Hàn níu lại cái đuôi nàng một lát, nàng lập tức cứng đơ người ở trong ngực An Hoằng Hàn, lại không dám giãy giụa kịch liệt lần nữa.
"Thần thiếp tham kiến bệ hạ." Hai nữ nhân hành lễ.
Ánh mắt Tịch Tích Chi chuyển xuống trên người hai người, nhớ lại trận tranh cãi ầm ĩ vừa rồi, không phải do bọn họ gây ra sao? Quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác, đó là tội không thể tha. Tịch Tích Chi cắn chặt răng, trong lòng nghĩ thầm như vậy.
Đột nhiên hai chữ chui vào lỗ tai Tịch Tích Chi, thần thiếp. . . . . .
Khiếp sợ trợn to mắt, Tịch Tích Chi lần này hoàn toàn tỉnh táo. Hai nữ nhân này là phi tử của An Hoằng Hàn?
"Tìm. . . . . . Tìm được người rồi." Ấp úng nói xong, Tịch Tích Chi như ngồi trên bàn chông, liền muốn đứng lên, thậm chí quên cả cái đuôi của nàng còn đang bị người khác nắm.
Cho nên khi nàng đột nhiên đứng lên, cái đuôi lông lá bị xiết chặt, làm nàng đau đến hít vào một hơi, lại ngã vào lòng An Hoằng Hàn.
Phản ứng của Tịch Tích Chi lấy lòng An Hoằng Hàn. Sợ Tịch Tích Chi thật sự bị thương, liền nhẹ nhàng vuốt vuốt cái đuôi của nàng, sau đó buông ra.
"Lanh chanh láu táu làm cái gì." Tùy ý nói bừa một câu, ánh mắt An Hoằng Hàn nhìn về phía nữ nhân quỳ trong đại điện, chậm chạp không nói bình thân, chỉ nói: "Nếu như hai người các ngươi muốn biện hộ xin tha cho bốn tên hỗn đản kia thì chuyện đó không còn gì phải nói, lời trẫm nói ra, từ trước đến giờ sẽ không thu hồi."
Hoa phi, Ninh phi trong nháy mắt khó chịu, họ còn chưa kịp mở miệng, bệ hạ lại nhét một câu như vậy vào miệng các nàng. Nếu như các nàng còn thay đệ đệ nhà mình cầu cạnh thì liền có vẻ tự làm xấu mặt.
Nhưng cho dù như thế , họ cũng phải đánh cược một lần. Huống hồ, Lưu gia chỉ có một đứa con trai là Lưu Phỉ.
"Bệ hạ, chuyện đêm qua là do Lưu Phỉ không đúng, nhưng bọn họ cũng biết sai lầm rồi, cầu xin bệ hạ tha thứ cho bọn họ một lần." Hoa phi mở miệng nói, thuận tay kéo kéo tay áo Ninh phi, ý bảo nàng ta cũng thêm chút sức.
Ninh phi có bộ dáng thanh tú, nhưng điều đó không có nghĩa nàng ta là người hiền lành, "Bệ hạ, Phạm Vu Vĩ là đệ đệ ruột với thần thiếp. Mặc dù nó không có tiền đồ, cả ngày lại chơi bời lêu lổng, nhưng cũng là máu mủ tình thân. Muốn trách thì trách thần thiếp làm tỷ tỷ không để ý dạy bảo nó, nếu không nó đã không làm ra chuyện tình hoang đường vừa rồi."
Hai nữ nhân kẻ xướng người họa, cho dù Tịch Tích Chi không hiểu Lưu Phỉ với Phạm Vu Vĩ trong miệng bọn họ là ai, nhưng nghe giọng điệu này, cũng biết là cầu tình chuyện tối hôm qua!
Ba Yêu Tinh gặp nguy hiểm bị bọn họ phi lễ, chuyện này sao có thể nói như vậy liền tính xong rồi hả? Tính tình Tịch Tích Chi có vẻ thẳng thắn, hơn nữa trong lòng còn tức giận, mở miệng liền nói: "Hành vi vô lễ vốn là lỗi của bọn họ. Thân là mệnh quan triều đình, hiểu luật pháp mà còn phạm luật, tội càng tăng thêm một bậc."
Hai nữ nhân từ đầu đã nhìn thấy tiểu nữ hài này, nhưng thấy bộ mặt ngu ngơ của nàng, giống như chưa tỉnh ngủ, căn bản không để nàng vào mắt. Lần này đối phương khiêu khích các nàng trước, trong lòng các nàng vốn đã tức giận, nhưng lại không dám phát tiết trước mặt bệ hạ nên chỉ có thể nhịn.
"Bọn họ chỉ do còn trẻ nên làm bậy thôi, làm ra một chút chuyện do xúc động là rất bình thường. Có câu nói biết sai có thể sửa, là chuyện rất tốt. Khẩn cầu bệ hạ cho bọn họ một cơ hội, sau này bọn họ nhất định sẽ không tái phạm."
Tịch Tích Chi tức giận răng nanh run cầm cập, "Chỉ cần là người, sẽ vì chuyện mình làm sai mà phụ trách. Chẳng lẽ dựa vào dăm ba lời nói của ngươi liền muốn bỏ qua cho bọn họ, cho bọn họ một cơ hội? Ngươi cũng không phải bọn họ, sao có thể biết bọn họ có nguyện ý thay đổi hay không? Bọn họ gây tổn thương cho người, lại nên bù đắp như thế nào?"
Tịch Tích Chi nói chuyện như tiếng pháo bắn liên tục, thẳng hướng tới hai người quỳ phía dưới.
Hoa phi không ngờ tiểu hài tử này miệng lưỡi sắc nhọn như vậy, nhất thời giận đến nói không ra lời.
An Hoằng Hàn từ nãy vẫn không có mở miệng, đưa tay liền vỗ vỗ sau lưng Tịch Tích Chi, ý bảo nàng đừng tức giận hại thân mình.
"Đã muộn rồi. . . . . . Cho dù trẫm tha cho bốn người bọn họ, bọn họ cũng không còn là nam nhân."
Những lời này quanh quẩn trong đại điện, sắc mặt hai nữ nhân tái nhợt như tờ giấy.
Không là nam nhân vậy thì là thái giám bất nam bất nữ.
Lâm Ân nghe nói thế thì trên mặt thoáng qua chút mất tự nhiên, ngay sau đó thu lại tâm trạng của mình. Từ khắc tiến cung làm nô đó, thái giám bọn họ đã sớm mất đi dấu hiệu của nam nhân.
Hoa phi rơi lệ ngay tại chỗ, nâng khăn lụa lên lau nước mắt, "Bệ hạ...Nhà họ Lưu chúng thiếp chỉ có một mình nó là nam đinh, người định để gia tộc bọn thiếp tuyệt hậu ư?"
Lưu Thượng thư tới năm năm mươi tuổi mới có con, từ đó về sau liền nâng nhi tử trong lòng bàn tay, cưng chiều hắn mọi đường. Điều này cũng tại cho hắn cái tính tình kiêu căng ngạo mạn.
Phản ứng của Ninh phi lạnh nhạt hơn Hoa phi nhiều. Ngoài kinh ngạc lúc đầu thì không lộ ra vẻ gì khác. Nhưng nhìn Hoa phi vì đệ đệ mà khóc bù lu bù loa, nàng đương nhiên cũng không thể không có biểu hiện gì. Nếu không bị truyền ra, người ta nói nàng không tim không phổi, vậy thì thật khó nghe. Ninh phi che mặt khẽ khóc thút thút, điệu bộ giả vờ có vẻ có vài phần hư tình giả ý.
Nữ nhân hậu cung như mãnh thú, câu này Tịch Tích Chi không dám quên một khắc nào.
Cũng không biết hôm nay xảy ra chuyện gì, hai nữ nhân này chưa từng đắc tội nàng, nàng lại nhìn không vừa mắt. Hơn nữa tâm trạng này lại còn như thể không có lửa thì làm sao có khói...
Chẳng lẽ là vì các nàng cầu xin tha thứ cho bốn người này?
Nhưng tỷ tỷ cầu xin cho đệ đệ cũng là lẽ thường.
Tịch Tích Chi quay sang nhìn An Hoằng Hàn, nhìn khuôn mặt tuấn tú có vẻ lãnh khốc, cảm thấy không có sự d\'đ\'l\'q\'đ dễ chịu trước kia, trong lòng vô duyên vô cớ bùng lên một ngọn lửa nhỏ, rất lâu không dập tắt được. Nàng không biết thế này là sao. Tóm lại, nàng phát hiện lúc không khống chế được tâm trạng thì ngọn lửa nhỏ này càng ngày càng lớn, tới cuối cùng thành tình trạng không thể vãn hồi.
"Bệ hạ, người phạt cũng đã phạt, sau này bốn người bọn nó không bao giờ có thể bắt nạt nữ nhân nhà lành nữa, không bằng tha cho bọn nó một mạng, cho bọn nó cơ hội sửa sai một lần nữa?" Hoa phi không ngừng cố gắng.
Cho dù phương diện kia của đệ đệ mình không được nhưng nếu có thể giữ lại một cái mạng mà trở về, nàng cũng coi như dễ ăn nói với phụ thân hơn. Nhưng nếu Lưu Phỉ gặp chuyện không may trong hoàng cung, vậy nhất định phụ thân sẽ trách mắng nàng không bảo vệ được đệ đệ.
Ninh phi cũng phụ họa mà nói mong An Hoằng Hàn có thể thả lưới một lần.
Nghe tiếng khóc sướt mướt, An Hoằng Hàn cảm thấy vô cùng khó chịu, đặc biệt là hắn để ý thấy sắc mặt tiểu nhân nhi trong lòng rất khó coi. Mấy tháng này hắn luôn tránh để Tịch Tích Chi tiếp xú với phi tần. Lúc hai nữ nhân này tìm tới cửa, trong lòng hắn cũng là ngũ vị tạp trần, hận không thể bảo hai nữ nhân này biến đi, đỡ phải thấy các nàng quỳ nhìn mà chướng mắt ở đây.
An Hoằng Hàn cũng làm như vậy thật, "Cút hết ra ngoài cho trẫm. Cầu xin trẫm, không bằng phân phó nô tài đi chuẩn bị cho bọn họ một cỗ quan tài thượng hạng."
Giọng điệu An Hoằng Hàn cực lạnh, tựa như một cơn gió lạnh buốt thổi qua khiến trong lòng người ta rét run.
Hoa phi và Ninh phi đều là nữ nhân, hơn nữa trong lòng bọn họ cũng biết, dù các nàng phong sinh thủy khởi* trong cung, chỉ cần An Hoằng Hàn nói mọt câu, quyền thế và địa vị của ác nàng sẽ biến mất tất cả ngay lập tức. Hai người bọn họ bị dọa sợ tới mức dừng tiếng khóc ngay, tiếng nức nở quanh quẩn trong đại điện.
*Phong Sinh Thủy Khởi tức là gió đi khắp nơi để mọi vật sinh ra , nước đến đâu thì mọi vật ở đó đâm chồi nảy lộc .
"Bệ hạ..." Hoa phi còn định nói gì đó.
"Biến, đừng để trẫm nói lại lần thứ ba." An Hoằng Hàn liếc nàng đầy lạnh lẽo. Đôi mắt như bao phủ băng tuyết, tỏa ánh sáng tàn nhẫn.
Hai nữ nhân chạy trối chết.
Tịch Tích Chi nhìn hai bóng dáng từ từ biến mất khỏi tầm mắt, ngọn lửa trong lòng cuối cùng cũng mất không chế. Bàn tay nho nhỏ vừa nâng lên, "bốp" một tiếng, tiếng động vang dội truyền khắp từng ngóc ngách trong đại điện.
Tất cả cung nữ thái giám nhìn dấu tay đỏ ửng trên mu bàn tay bệ hạ...
Lá gan của tiểu cô nương này cũng quá lớn nhỉ? Dám đánh cả vua của một nước.
Tự dưng không biết gì mà lại bị đòn khiến An Hoằng Hàn hơi ngu ngơ, sau đó ánh mắt càng lạnh hơn, "Ngay cả trẫm cũng dám đánh?"
Trước kia lúc Tịch Tích Chi còn là con chồn nhỏ, không ít lần tát An Hoằng Hàn. Nhưng hắn chưa từng lqđ tức giận. Bởi vì một cái tát của con hồn nhỏ chẳng qua chỉ là gãi ngứa với hắn. Nhưng lần bị đánh này hơi khó hiểu cho nên hắn mới phản ứng theo bản năng, nhanh chóng làm mặt lạnh.
Thật ra thì không chỉ An Hoằng Hàn cảm thấy khó hiểu mà Tịch Tích Chi cũng thấy thế.
Tóm lại, nhìn hắn nói chuyện với hai nữ nhân kia, trong lòng nàng như bị gai đâm. Một cái tát kia liền vung ra ngoài rất tự nhiên. Kiếp trước nàng sống với lão đầu sư phụ kia trong rừng sâu núi thẳm. Mà sư phụ của nàng là một đại lão gia, đâu có chuyện quan tâm tới vấn đề giáo dục Tịch Tích Chi về cảm nhận.
Cho nên, vào giờ phút này nàng cũng mờ mịt. Đôi mắt kia như thể con dê con lạc đường khiến người ta vừa nhìn là thấy thương hại ngay.
"Ta không cố ý." Tuy không phải là lần đầu tiên nhìn thấy An Hoằng Hàn làm mặt lạnh, nhưng lần này, nàng lại sợ hắn sẽ trở mặt thật, "Cùng lắm thì huynh đánh lại là được."
Tịch Tích Chi dứt lời, vươn bàn tay mập mạp mũm mĩm ra, đưa tới trước mặt An Hoằng Hàn, để hắn có thể trả thù.
An Hoằng Hàn vừa tức vừa không biết phải làm sao, nâng mu bàn tay lên trước mặt nàng, nói: "Nếu trẫm đánh nàng, tay này của nàng sẽ bị phế đi. Nói lý do xem nào."
Lý do? Hàng mi dài của Tịch Tích Chi chớp chớp, đồng tử xanh thẳm trong veo sáng sủa.
Nói theo tình hình thực tế: "Ta không biết."
Nàng không biết gì thật.
Đánh ra cái tát kia, tâm trạng nàng lại khá hơn nhiều.
Tất cả mọi người có kích động muốn ngất. Vậy bàn tay nàng hạ thủ với bệ hạ là gì? Nói đánh là đánh.
Khóe môi Lâm Ân hơi giật giật.
An Hoằng Hàn không biết phải làm sao với chuyện này...Chỉ đành coi như không có gì.
Trong khoảnh khắc hắn định thu tay lại thì Tịch Tích Chi nói tiếp.
"Ta có thể đánh thêm lần nữa không?" Đôi mắt chớp chớp đầy vô tội như thể đây chỉ là một yêu cầu vô cùng đơn giản.
Mà suy nghĩ trong lòng Tịch Tích Chi đã sớm chệch khỏi đường ray. Nếu đánh An Hoằng Hàn mà tâm trạng nàng có thể chùng xuống vậy thì đánh thêm lần nữa không chừng tâm trạng có thể khôi phục như cũ.
Cho nên nói, có lúc Tịch Tích Chi đơn giản như một tờ giấy trắng.
Cung nữ thái giám bị kinh hoàng tới mức mở to mắt. Chẳng lẽ đầu óc hài tử này có vấn đề? Đánh bệ hạ một lần còn chưa đủ, vậy mà còn dám nói đánh thêm lần nữa.
An Hoằng Hàn khác với những người khác. Thấy hành động của con chồn nhỏ khác thường thì nhìn ra d;đ;l;q;đ chút đầu mối. Hắn nhớ lại tâm trạng mình lúc đối mặt với Hoa phi và Ninh phi thì bỗng có một giả thuyết to gan. Mà giả thuyết này vô cùng ăn khớp với tình trạng của hắn bây giờ.