cung. Hôm nay cả tòa điện cung Yên Vưu đã biến thành một cung hoang vu, gần đây còn có rất nhiều thợ thủ công vội vàng trùng tu lại cung điện lần nữa.
Trên tay phải người trông ngục cầm một chuỗi chìa khóa, dẫn mọi người vào Thiên lao.
Bậc thang rất dài, trong lòng Tịch Tích Chi thầm đếm, cho đến khi An Hoằng Hàn cất bước chân đi được 47 bước, bọn họ mới bắt đầu đi đường bằng.
Hai bên ngọn đèn dầu hắt ra ánh sáng yếu ớt, màu vàng nhạt của ánh đèn chiếu sáng con đường phía trước. Tịch Tích Chi được An Hoằng Hàn ôm suốt trên đường đi vào, nàng xem thấy ven đường để không ít dụng cụ tra tấm, có dụng cụ vẫn còn dính trên đó máu tươi của con người.
Cả Thiên lao tràn ngập một mùi tanh của máu tươi, Tịch Tích Chi nghe thấy không khỏi buồn nôn, phải che lỗ mũi.
"Nhịn một chút liên đi qua." An Hoằng Hàn thuận lông cho con chồn nhỏ, cố gắng làm nàng thoải mái hơn.
Trên tường trên đất, khắp nơi đều có thể thấy vết máu khô lại sau đó đông tụ thành những vệt màu đen thẫm. Hai móng vuốt Tịch Tích Chi che lỗ mũi, cách một lúc lại lấy hơi để thở.
‘Lạch cạch’ một tiếng, người trông ngục cắm chìa khóa vào ổ, sau đó đẩy cửa sắt ra.
"Bệ hạ, Lục Công Chúa cùng Tiểu Tuân Tử đều ở bên trong này, tuân theo mệnh lệnh của ngài, mỗi ngày đều quất roi bọn họ một trận." Người trông ngục nói đầu đuôi gốc ngọn(2), e sợ khiến An Hoằng Hàn trách tội bọn họ làm việc sơ suất.
(2) Đầu đuôi gốc ngọn: ý chỉ nói rõ, kể hết mọi chuyện
Tịch Tích Chi thò đầu ra, móng vuốt túm lấy cánh tay An Hoằng Hàn, lập tức nhìn thấy An Nhược Yên cùng Tiểu Tuân Tử bị chia ra trói tại trên giá gỗ. Hai tay của bọn họ duỗi thẳng, cổ tay và khuỷu tay đều bị trói vài vòng dây thừng. Y phục mặc trên người sớm đã rách tả tơi, từng vết roi hiện rõ bề ngoài, có vết roi là vết thương mới, máu chảy đầm đìa, rất dọa người.
An Nhược Yên mất đi vẻ xinh đẹp kiều diễm ngày thường, gương mặt trắng bệch không có chút máu, cánh môi vốn đỏ thắm đã trở nên khô nứt không chịu nổi.
"Hoàng. . . . . . Hoàng huynh. . . . . . Tha mạng." An Nhược Yên như nhìn thấy hi vọng, cặp mắt vốn mất đi thần thái, nhất thời phụt ra ánh sáng.
Tiểu Tuân Tử không kích động như nàng ta, đầu vẫn cúi thấp không nâng lên, nhìn hắn ta có vẻ tình trạng thương tích nghiêm trọng hơn An Nhược Yên rất nhiều.
"Tha mạng? Trẫm vì sao phải tha ngươi?" An Hoằng Hàn đi từng bước một đến gần, âm thanh lạnh lẽo vô tình không chút biến đổi, "Trẫm đã từng cho ngươi một cơ hội, là ngươi không biết quý trọng. Nếu trước kia liền nghe lời của trẫm, lấy chồng xa ở nước Cưu thì đối với ngươi đối với trẫm đều tốt, mà ngươi lại lần nữa khiêu khích điểm mấu chốt của trẫm."
Nhà từ yên tĩnh, thật lâu không có ai lên tiếng.
Tịch Tích Chi vẫn còn đang do dự, bởi vì lúc trước đi trên đường, lời An Hoằng Hàn nói, không thể nghi ngờ là ám hiệu cho nàng. . . . . . Nhổ cỏ tận gốc. Nhưng tay Tịch Tích Chi nàng chưa từng dính qua máu tươi, để cho nàng ngoan độc có lòng giết người, vẫn có mấy phần khó khăn.
"Hoàng huynh, Yên Nhi là muội muội ruột của ngươi a! Về sau hoàng huynh gọi Yên Nhi làm cái gì, Yên Nhi nhất định làm theo. Cho dù gả đi nước Cưu, Yên Nhi cũng nguyện ý!" An Nhược Yên vội vàng hô, hai ngày này đau khổ do roi mang lại đã hành hạ thần chí nàng trở nên mơ hồ.
Nàng chỉ biết, chỉ cần có thể không ở tại nơi này, chuyện gì nàng cũng tự nguyện đồng ý làm. Nơi này không chỉ có rắn bò loạn, hơn nữa mỗi ngày những tên trông ngục đều rat a ác độc quất roi nàng, bây giờ trên người nàng không có chỗ nào lành lặn. An Nhược Yên vốn là tiểu thư cành vàng lá ngọc sống trong nhung lụa, nào có nếm qua nỗi đau khổ về da thịt, ngày thứ nhất liền chịu không được. Thế nhưng tên trông ngục căn bản không chú ý tới sống chết của nàng, vẫn cứ đánh đến 50 roi mới dừng lại.
Nàng ta khóc đến hoa lê đẫm mưa, hết sức đáng thương.
Tịch Tích Chi không nâng nổi chút xíu lòng thương cảm, nàng đâu chỉ phải chịu nỗi đau khổ ngoài da mà thiếu chút nữa liền chôn thân trong biển lửa rồi!
Phẫn nộ chưa từng có trước nay ở trong lòng xông ra, Tịch Tích Chi vung múa móng vuốt lên, đập thật mạnh.
"Cầu xin trẫm không bằng cầu xin nó. . . . . ." An Hoằng Hàn chỉ vào con chồn nhỏ trong ngực, không để ý ánh mắt khiếp sợ của mọi người, nói: "Nếu như Vân chồn tự nguyện đồng ý bỏ qua cho ngươi, trẫm lập tức thả người. Nhưng nếu như. . . . . . Nó muốn tính mạng các ngươi, trẫm cũng sẽ không nhúng tay."
Ánh mắt An Nhược Yên chuyển sang con chồn nhỏ, rõ ràng hận đối phương tới tận xương, thế nhưng lúc này nàng vì muốn sống, giống như con chó hèn mọn hạ thấp tư thế mình, cúi đầu khuất phục nhần sai khóc lóc nói: "Cầu xin. . . . . . Cầu xin ngươi tha bổn cung, bổn cung về sau không bao giờ gây sự với ngươi nữa."
Lục Công Chúa lại nói xin lỗi với một con chồn? Người trông ngục đứng bên cạnh kinh ngạc không nói ra lời.
Chẳng lẽ Lục Công Chúa vẫn còn thua kém một con chồn sao? Bọn họ vốn tưởng rằng bệ hạ chỉ vì muốn dạy dỗ Lục Công Chúa một hồi, mới đưa nàng nhốt vào đại lao. Mà bây giờ đến nhất định là vì đón Lục Công Chúa trở về.
Dù sao ở trong mắt bọn họ, Lục Công Chúa chính là hoàng muội được bệ hạ sủng ái nhất. Mặc dù nàng ta phạm vào lỗi lớn hơn nữa thì mối quan hệ máu mủ giữa nàng ta và bệ hạ vẫn tồn tại. Mà con chồn kia cũng chỉ là một sủng vật mà thôi.
Nhưng. . . . . . Bệ hạ lại lạnh lùng đem sự sống còn của Lục Công Chúa giao cho một con chồn quyết định.
Trong nháy mắt Tịch Tích Chi có chút mềm lòng, nhưng nghe được tiếng ‘ Bổn cung ’ kia thì suy nghĩ vừa rôi trong lòng không còn tồn tại. Đều nói chó không bỏ được ăn cứt, nếu như An Nhược Yên thật sự có thể thay đổi tính tình, dàn xếp ổn thỏa, vậy thì không còn là nàng ta rồi!
Không cẩn thận trong cuộc sống sau này, bất cứ lúc nào nàng ta đềi có thể đâm ngươi một đao!
Trong lòng Tịch Tích Chi cảnh cáo mình, nơi này là hoàng cung, không phải những địa phương khác, người ở đây đã sớm từ bỏ lương tri, mỗi ngày mang theo một tấm mặt nạ mà sống.
"Nghĩ kĩ chưa?" Thật lâu không thấy trả lời, An Hoằng Hàn nắm lấy móng vuốt con chồn nhỏ, vuốt qua vuốt lại.
Tịch Tích Chi theo thói quen nghĩ rụt về, lại bị vị Đế Vương nào đó túm chặt.
"Tha Bổn cung, cái gì Bổn cung cũng có thể cho ngươi, ngươi muốn cái gì cũng có thể!" An Nhược Yên sợ hãi la lớn nói, từng giọt nước mắt không ngừng rơi. Nàng không muốn chết, không cần chết. . . . . . Nàng là công chúa xuất chúng nhất trong đám người, xinh đẹp lại tài trí song toàn. Tại sao nàng phải chết, tại sao!
Tịch Tích Chi không chút nào bị mê hoặc, bởi vì An Nhược Yên có thể cho nàng, An Hoằng Hàn cũng có thể cho. Mà An Hoằng Hàn cấp cho thứ gì đó, chưa chắc An Nhược Yên lấy ra được.
Tịch Tích Chi nâng móng vuốt lên, hướng về phái cổ của mình gạch ngang một cái. Động tác này cùng với động tác lúc ‘ giết người diệt khẩu ’ gần như giống nhau.
An Hoằng Hàn là người trước tiên liền hiểu rõ quyết định của con chồn nhỏ, tựa như khen ngợi vỗ vỗ đầu của nàng, "Không khiến trẫm thất vọng."
An Nhược Yên điên cuồng lắc đầu, mắc chứng điên loạn hô lớn: "Không. . . . . . Không. . . . . . Bổn cung không muốn chết! Tại sao! Bổn cung rốt cuộc nào sai điểm nào? Tại sao hoàng huynh ngươi luôn nghiêng về con súc sinh kia, Bổn cung cũng cúi đầu hướng nó cầu xin tha thứ, tại sao còn không chịu bỏ qua cho Bổn cung!"
Nghe từng tiếng thét chói tai, Tịch Tích Chi chận lại lỗ tai lông lá của mình. Quả nhiên vẫn không biết hối cải, may nhờ mới vừa rồi mình không có nhân từ nương tay. Nếu không cuối cùng sẽ có một ngày, An Nhược Yên nhất định sẽ bởi vì thù hận mà tìm nàng trả thù.
"Ngươi tự thân động thủ, hay là trẫm thay ngươi giải quyết?" An Hoằng Hàn không có chút tình cảm nói, giống như đó là cái người sắp chết, chứ không phải muội muội có quan hệ ruột thịt với hắn.
Tịch Tích Chi suy tư một hồi, giương mắt xem xét An Nhược Yên. Mặc dù nàng rất căm hận An Nhược Yên , nhưng nàng vẫn muốn cho nàng ta được chết một cách sảng khoái một chút. Nếu như đến trong tay An Hoằng Hàn thì chỉ sợ không hành hạ nàng ta tróc một lớp da, An Nhược Yên chắc chưa chết được.
Chít chít. . . . . . [Ta tới].
Quyết định này nghĩa là móng vuốt Tịch Tích Chi sẽ dính máu tanh. Chuyện này đối với con đường tu tiên của nàng rất bất lợi. Bởi vì tội lỗi của nàng càng sâu nặng thì uy lực của lôi kiếp sẽ càng lớn.
An Hoằng Hàn theo bản năng cau mày, bởi vì hắn cũng biết chuyện con chồn nhỏ tu luyện. Mặc dù hắn không hiểu rõ ràng Yêu Tinh tu luyện thế nào, nhưng hắn lại biết được, nếu con chồn nhỏ dính vào máu tươi thì nhất định sẽ tạo cản trở với chuyên tu luyện.
Trong đầu lại một lần hiện lên dáng dấp con chồn nhỏ biến ảo thành con người, An Hoằng Hàn thật sự không muốn bởi vì chuyện này mà khiến tiến độ tu luyện của con chồn nhỏ chậm lại.
"Chuyện này vẫn nên do trẫm an bài." An Hoằng Hàn cũng không muốn cho An Nhược Yên chết quá dễ dàng, lại không muốn làm cho móng vuốt con chồn nhỏ dính máu.
Tịch Tích Chi buồn bực ngẩng đầu lên, không phải mới vừa rồi An Hoằng Hàn hỏi nàng muốn tự thân động thủ hay không sao? Thế nào lại nói một đằng làm một nẻo rồi?
Chít chít. . . . . . [Làm An Nhược Yên được chết thoonngs khoái chút].
An Hoằng Hàn làm như không có nghe thấy, hướng về phía người trông ngục phân phó nói: "Dùng hình hoả(3)."
(3)Hình hỏa: hình phạt thiêu sống, đốt chết. Chỉ nghe hai chữ này, cả người Tịch Tích Chi run rẩy hai cái.
An Hoằng Hàn nheo lại mắt, lạnh lùng nói: "Ngươi không truy cứu, không có nghĩa là trẫm không truy cứu. Trẫm làm việc, từ trước đến giờ thích tăng gấp bội hoàn trả."
Nếu trước đó An Nhược Yên nghĩ làm Vân chồn chết cháy thì An Hoằng Hàn hắn sẽ dùng dạng phương thức như vậy đưa nàng ta về trời.
An Nhược Yên sợ hãi mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân phát run, "Không, không thể như vậy, hoàng huynh. . . . . . Yên Nhi van cầu ngươi, Yên Nhi về sau không dám gây sự nữa."
Âm thanh An Nhược Yên khóc lóc rối rít vang vọng trong cả ngục tù.
An Hoằng Hàn giống như không nghe thấy, ôm con chồn nhỏ chuyển sang hướng Tiểu Tuân Tử, "Từ lúc ngươi vừa vào điện Bàn Long, trẫm liền biết ngươi là người Lục Công Chúa cắm vào. Đã sớm nghĩ diệt trừ ngươi, chỉ tiếc bị con chồn ngu xuẩn nào đó cản lại. Ngươi lại không những không cảm kích, ngược lại giúp đỡ Lục Công Chúa lấy ân báo oán."
"Trẫm nghe nói. . . . . . Khi đó các ngươi tính toán chiên dầu Vân chồn?" An Hoằng Hàn nhíu mày, không giận tự uy, mỗi một động tác xoay người đều vô cùng khí phách.
Cả người Tiểu Tuân Tử đều là vết thương, cắn miệng, không còn hơi sức nói: "Nô tài. . . . . . Chỉ nghe theo lệnh làm việc, xin bệ hạ tha mạng a."
Tịch Tích Chi gặm móng vuốt, ánh mắt đảo qua đảo lại nhìn Tiểu Tuân Tử phía xa. Nếu như nói An Nhược Yên có thể làm cho nàng tức giận thì Tiểu Tuân Tử như thế lại khiến lòng nàng băng giá. Từ trước đến giờ nàng đều tin tưởng người tốt có sẽ được báo đáp, ngươi đối với người khác thật lòng, người khác cũng sẽ đối xử thật lòng như vậy đối đãi ngươi.
Nhưng hành động việc làm của Tiểu Tuân Tử đã phá vỡ nhận thức của nàng.
"Các ngươi đã thích chiên dầu, vậy trẫm cũng làm cho ngươi nếm thử một chút mùi vị đó. Người tới, chuẩn bị chảo dầu." An Hoằng Hàn ra lệnh một tiếng, lập tức có hai người trông ngục cởi sợi dây trói Tiểu Tuân Tử ra, áp giải hắn