ch Tích Chi dính quá nhiều bụi bẫm làm ô nhiễm nước trong ao.
Nhớ đến việc An Nhược Yên gây ra, Tịch Tích Chi đã cảm thấy tức giận không vui, vừa tắm vừa thì thầm. Nàng thỉnh thoảng nâng móng vuốt lên, chà xát vào bộ lông mình, cọ rửa vật bẩn trên thân.
Khó thấy được con chồn nhỏ phối hợp, An Hoằng Hàn ngồi xổm trên bờ ao, một tay nâng con chồn nhỏ, một tay khác múc hai gáo nước đổ dọc sống lưng nó.
"Trẫm sẽ đòi lại ngươi."
Tịch Tích Chi không hiểu rõ nguyên do chuyển sang nhìn An Hoằng Hàn, đòi cái gì?
An Hoằng Hàn không trả lời nó, múc một muỗng nước tiếp tục đổ xuống từ trên đầu con chồn nhỏ.
Có vài giọt nước giội vào mắt, Tịch Tích Chi đung đưa đầu, bộ lông rung lên, bọt nước nhất thời văng khắp nơi, toàn bộ hắt lên y phục An Hoằng Hàn.
Nhìn chằm chằm giọt nước đọng trên long bào, An Hoằng Hàn bất đắc dĩ lắc đầu, nghĩ thầm, lát nữa lại phải đổi một bộ long bào rồi.
Xoa bộ lông con chồn nhỏ cho đến khi không nhìn thấy vết bẩn nào nữa, An Hoằng Hàn mới lần nữa ôm lấy con chồn nhỏ.
Vừa xuống đất, Tịch Tích Chi lập tức lay động bộ lông làm văng nước còn đọng trên thân. Nàng lắc đầu nhiều quá có chút choáng váng, đầu óc hoảng loạn đi về trước vài bước, bịch một tiếng đụng vào bắp chân An Hoằng Hàn. Móng vuốt xoa xoa trán, Tịch Tích Chi nói thầm hai câu, chân sau bước lên mu bàn chân An Hoằng Hàn, sau đó lại nhảy ra cách xa hai bước.
Khóe miệng của tất cả đám cung nữ thái giám giật giật, trong lòng nói thầm, Vân chồn bị choáng váng sao? Chắc là choáng váng rồi? Đến bệ hạ cũng dám đạp.
"Lá gan càng ngày càng lớn rồi, mấy ngày nay trẫm thiếu giáo huấn ngươi nên đến đầu trẫm ngươi cũng dám cưỡi lên?" An Hoằng Hàn nói, nhận lấy khăn mà cung nữ đưa tới, sau đó nâng con chồn nhỏ lên đặt nó ngồi vào lòng.
Chờ sau khi Tịch Tích Chi làm xong một ít động tác mới ý thức được mình đã làm ra chuyện ngu xuẩn gì! Sau đó nàng bừng tỉnh hiểu ra, rụt lui đầu một cái. So với bắp chân nhà hắn, lưng bàn chân, cái trán của nàng mới thật sự là bị thương, cho tới giờ vẫn còn có chút cảm giác chóng mặt.
An Hoằng Hàn xòe bàn tay ra, liền vỗ một cái vào mông con chồn nhỏ, "Lần sau nếu còn tái phạm thì trẫm nhất định không tha cho ngươi."
Khăn đặt xuống đầu con chồn nhỏ, trong nháy mắt che kín toàn bộ con chồn.
An Hoằng Hàn dùng khăn xoa, lau khô bộ lông cho con chồn nhỏ.
"Tất cả các ngươi lui hết ra." An Hoằng Hàn đột nhiên nhớ tới cái gì, quay đầu nhìn về cung nữ thái giám nói.
Tất cả cung nữ thái giám nhận được lệnh, từ từ thối lui khỏi phòng.
Cửa chính điện Bàn Long khép lại, một tay An Hoằng Hàn nâng lên cằm con chồn nhỏ mang theo nét cảnh cáo nói: "Về sau nhìn thấy Đông Phương Vưu Dục xuất hiện thì phải trốn thật xa, hiểu không?"
Nhớ tới chuyện bắt bướm mà hắn phân phó thị vệ làm, Tịch Tích Chi rất chi là đồng ý gật đầu ——
Một con sói đội lốt cừu.
Con chồn nhỏ nhanh chóng gật đầu, lấy lòng An Hoằng Hàn thành công, "Ngoan, chí ít ngươi chưa đến nỗi bị sắc đẹp làm mê muội mất cả cái đầu suy đầu."
Tịch Tích Chi kêu ‘chít chít’ mắng lớn, ngươi mới bị mê muội. Tuy nàng rất ‘ trong sáng’, mặc dù hai chữ trong sáng phải để trong dấu ngoặc kép!
Trong đầu hiện lên khuôn mặt của Đông Phương Vưu Dục, Tịch Tích Chi âm thầm gật đầu, đích thực rất đẹp trai! Đang muốn mê mẩn, đột nhiên, trong đầu gương mặt đó từ từ biến hình, hóa thành gương mặt núi băng vạn năm không đổi của An Hoằng Hàn.
Tịch Tích Chi bị dọa sợ rùng mình một cái, vội vàng dùng móng vuốt vỗ thân mình.
Rõ là sợ gì chứ, có nghĩ gì đó thôi mà.
Chột dạ giương mắt nhìn An Hoằng Hàn, thật ra thì. . . . . . vẻ ngoài An Hoằng Hàn không thua kém với Đông Phương Vưu Dục. Chỉ do An Hoằng Hàn rất ít nở nụ cười khiến người ta có cảm giác lạnh lùng nên có rất ít người dám ở trước mặt khen hắn tuấn tú.
Nàng chưa từng nhìn thấy An Hoằng Hàn có bằng hữu, một người mà ngày ngày sống ở trong hoàng cung, không cảm thấy cô đơn sao?
Hai con mắt Tịch Tích Chi mở to lấp lánh có hồn nhìn chằm chằm An Hoằng Hàn, càng nhìn càng thấy tuấn tú. Một dòng máu nóng xông lên não, nếu Tịch Tích Chi còn có gương mặt của con người thì nhất định có thể nhìn ra nàng đang ngượng đỏ cả mặt.
Hơn nữa, hai tay An Hoằng Hàn liên tục chà xát bộ lông của Tịch Tích Chi nàng khiến thân thể nàng không thể an phận cứ xoay qua xoay lại. Từ khi ý nghĩ đó chợt xuất hiện, đến giờ vẫn không thể ngừng lại được, lúc này Tịch Tích Chi chỉ hận không thể đập đầu chết.
Trước kia nhìn thấy soái ca, không phải nàng đều hận không thể đến gần sàm sỡ hay sao? Thế nào hôm nay đổi thành đại soái ca là An Hoằng Hàn thì ngược lại nàng muốn cách xa rồi!
Càng nghĩ càng không thích hợp, Tịch Tích Chi né tránh bàn tay An Hoằng Hàn, nhảy vững vàng rơi xuống đất, con chồn nhỏ như một làn khói chạy về phía long sàng. Nàng leo lên đầu long sàng, vô cùng thuần thục chui vào chăn bông, trốn ở trong chăn bông không chịu ló mặt.
Nhìn khăn trong tay đã ướt một nửa, lông mày An Hoằng Hàn nhíu lại, không hiểu sao lúc lau khô bộ lông cho nó thì nó đột nhiên chạy đi.
Không yên tâm về sự bất thường của con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn xoa xoa bàn tay, để khăn xuống, nhấc chân từng bước một đi đến trên giường.
Trong cơ thể linh khí vọt lung tung tứ phía, Tịch Tích Chi cảm nhận được linh lực dao động, phản ứng đầu tiên chính là muốn điều chỉnh linh khí. Không đợi nàng kịp vận khởi linh lực, thân thể đã giống như bị thứ gì ghim cố định, cơ thể đột nhiên duỗi thẳng băng, bốn cái chân đạp chân bông một cái. Ánh sáng bạc lấp lánh vây xung quanh thân thể con chồn nhỏ trong nháy mắt, cảm giác nóng rực quen thuộc lại xuất hiện, Tịch Tích Chi giãy giụa xoay người, nhưng thân thể giống như muốn nứt ra .
Sớm không biến thân, muộn không biến thân, cố tình lúc này biến thân, ông trời ngươi muốn thế nào!
Cảm giác thân thể bắt đầu từ từ biến hóa thay đổi, trong lòng Tịch Tích Chi hận không thể mắng lớn thành tiếng. Càng ngày càng nghe rõ tiếng bước chân đến gần, Tịch Tích Chi không đếm xỉa gì nữa nhắm mắt lại.
Chết thì chết thôi. . . . . . Chỉ cầu mong An Hoằng Hàn cho chết thống khoái chút.
Giữa long sàng, chăn bông thêu hình rồng vàng không ngừng rung rung.
Tịch Tích Chi cự kì sợ hãi. . . . . .
An Hoằng Hàn theo dõi cảnh đó, trong lòng nổ ‘lộp bộp’, cho rằng con chồn nhỏ xảy ra vấn đề rồi, hắn bước nhanh hơn đi đến long sàng. Chẳng lẽ vừa rồi lúc mới kiểm tra thân thể nó không kiểm tra kĩ, vẫn bỏ sót chỗ nào? Nếu không sao con chồn nhỏ sẽ run rẩy mãnh liệt thế kia?
Hành động đồng thời đi kèm với suy nghĩ, An Hoằng Hàn vừa mới đến gần bên giường, không chút nghĩ ngợi gì nhấc lên chăn bông.
Chăn bông nặng trĩu ở trong tay An Hoằng Hàn dường như giống một tờ giấy mỏng, không cần tốn nhiều sức trong nháy mắt đã bị hắn nhấc lên.
Một nữ hài tử tầm bảy tám tuổi trần chuồng đang cuộn tròn người lại, hai cánh tay trắng trẻo bé nhỏ tinh tế ôm chặt lấy hai đầu gối, cả đầu lấp lánh ánh sáng bộ tóc màu bạch kim xõa tung cả trên vai. Mà trên đỉnh đầu nàng nhú lên một đôi tai đầy lông lá đang run rẩy. Một cái đuôi dài nửa mét dính vào sát thân thể của nàng.
"Nhỏ. . . . . . Con chồn nhỏ?" Âm thanh An Hoằng Hàn có chút run rẩy, từ trước đến này khuôn mặt chưa từng thay đổi của hắn thì giờ phút này trong mắt lại tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Bắt giữ được âm thanh của hắn có run rẩy, tâm tình Tịch Tích Chi lại xuống thấp một tầng.
Quả nhiên, người phàm trần có cường đại đến thế nào, nhìn thấy cảnh này vẫn sẽ lộ ra sợ hãi.
Như động vật nhỏ bị thương, nữ hài tử trần chuồng không ngừng run rẩy thân mình. Cánh tay trắng noãn như củ sen từ từ vươn ra, Tịch Tích Chi lôi kéo chăn bông chậm rãi khoác lên trên người mình để che kín thân thể của mình.
"Ta. . . . . . Ta đây. . . . . . Liền rời đi." Tiểu cô nương có vẻ không biết làm gì, thân thể hơi run rẩy, đôi tròng mắt màu xanh thẫm chứa ánh nước. Cánh mỗi xinh đẹp ướt át cắn chặt, lộ ra hai hàm răng trắng noãn.
Ôm chăn bông, Tịch Tích Chi đứng lên, một nửa phần dưới chân trắng như ngọc lộ trọn vẹn ra bên ngoài. Nàng nhấc chân lên, bước ra khỏi long sàng, chân nhỏ trắng noãn dẫm trên sàn nhà.
Chỉ cách một lúc, An Hoằng Hàn đã từ trong rung động hoàn hồn, lời nói lạnh lùng không có chút độ ấm, "Trẫm cho phép ngươi rời đi lúc nào? Khế ước bán thân của ngươi vẫn còn ở trên tay trẫm."
Toàn thân Tịch Tích Chi chấn động, hai mắt mở to, quay đầu nhìn lại, "Nhưng lúc ngươi vừa mới nhìn thấy ta . . . . ."
"Đó không phải là sợ hãi, mà là kích động." Bởi vì kích động, cho nên âm thanh An Hoằng Hàn mới có thể rung động.
Không ngờ biến đổi thành con người, con chồn nhỏ vẫn bộ dạng đần độn. An Hoằng Hàn ngưng mắt nhìn Tịch Tích Chi, mặc dù nàng đã hóa thành hình người, nhưng vẫn còn giữ lại một phần đặc điểm của loài thú, rất dễ nhận thấy tiến hóa chưa toàn diện.
Gò má của Tịch Tích Chi có nét phúng phính của trẻ con, khuôn mặt tròn nhỏ nhắn đáng yêu rất linh động hoạt bát. Kết hợp với hai lỗ tai mềm mại trên đỉnh đầu càng khiến trong lòng người cảm thấy mềm mại.
Bởi vì không có y phục để mặc nên Tịch Tích Chi bị nhìn chằm chằm đến nỗi xấu hổ, da mặt dày như nàng thế nhưng lại đỏ mặt. Sợ An Hoằng Hàn trêu đàu nàng, Tịch Tích Chi nhanh chóng dùng chăn bông che kín toàn thân mình.
"Xấu hổ? Từ trên xuống dưới của ngươi có chỗ nào chầm không có sờ qua chạm qua?" Thấy dáng điệu ngây ngô của tiểu cô nương, An Hoằng Hàn nổi lên suy nghĩ muốn trêu chọc nàng.
Lời này vừa nói ra, hai gò má Tịch Tích Chi nóng như lửa đốt.
Mới vừa rồi ngươi còn sờ soạng! Lúc nãy còn lau lông nữa!
Tịch Tích Chi hận không thể tìm được một cái lổ để chui xuống, Tịch Tích Chi chui trong chăn bông vừa kéo xuống từ trên giường, bên trong không gian bị thu hẹp, nàng cảm thấy có chút khó thở.
Đúng lúc nàng không nhịn được nghĩ muốn vén chăn bông lên hít thở, bên ngoài cơ thể toát ra một tầng ánh sáng rực rỡ.
Có kinh nghiệm từ hai lần trước, Tịch Tích Chi có vẻ bình tĩnh hơn nhiều. Thân thể đột nhiên thu nhỏ lại, chăn bông ‘bịch bịch’ một tiếng rơi xuống.
Một màn này khiến ánh mắt An Hoằng Hàn chớp chớp, sau đó hắn lần nữa vén lên chăn bông, tiểu cô nương trắng ngần vừa rồi đã biến mất, ngược lại bị thay thế bằng một con con vật nhỏ tròn vo màu trắng.
Con chồn nhỏ nằm trên mặt đất, mới một lúc như thế đã khiến nàng mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Nhớ tới lần trước con chồn nhỏ không có dấu hiệu gì đã ngủ mê man, một suy nghĩ lóe lên trong đầu An Hoằng Hàn rồi biến mất.
Thì ra là vậy sao?
Nhẹ nhàng nâng lên quả cầu mập mạp trắng muốt, An Hoằng Hàn đưa tay vuốt ve thuận lông cho nó, trong đầu lại rõ ràng in hình ảnh dáng vẻ một tiểu cô nương trần truồng nhỏ nhắn co người lại.
Chuyện càng ngày càng phát triển theo hướng thú vị.
An Hoằng Hàn cẩn thận đặt con chồn nhỏ lên trên giường, sau đó kéo chăn bông qua đắp cho nó.
Câu nói ‘một tháng’. . . . . . Lời lão nhân họ Từ kia nói quả thật không giả. Chỉ là, lúc này đồng thời dĩ nhiên cho hắn một niềm vui lớn như vậy.
Tiếng con chồn nhỏ hô hấp vững vàng phiêu đãng trong điện. An Hoằng Hàn vuốt vuốt trán của nó, sau đó kéo cửa ra đi ra ngoài.
Đúng lúc giữa trưa, ánh mặt trời bên ngoài đang chói chang.
An Hoằng Hàn mặc một bộ long bào màu vàng kim càng phát ra khí phách siêu nhiên quanh người hắ