súng nhắm ngay Brando lần nữa. A Nặc hoảng hốt, vội vàng chắn trước người Brando. Một tiếng keng vang lớn, đạn bắn vào phần che tay[1] của mã tấu. Nếu như không phải A Nặc mà là người nào khác, lúc này tất nhiên mã tấu rời tay, thậm chí còn bị thương.
Lý Lộc đứng ở trong vườn anh túc không ra, bắn từng phát đạn.
“Thiếu gia, ngài mau đi vào!” A Nặc gần như thê thảm cầu khẩn.
Brando vẫn duy trì tư thế ngồi sững sờ nhìn Lý Lộc. Silva dùng sức lôi hắn lên, muốn hộ tống hắn đến tầng hầm dưới nhà lớn, Brando chỉ là lắc đầu: “Để cho tôi ở lại chỗ này.”
“Ngài phải rời đi, đừng quên nài phải gánh vác trách nhiệm của gia tộc.” Silva lạnh lùng nói.
“Được rồi, cứ như vậy đi, đừng động tới tôi cũng đừng nói trách nhiệm gì. Để tôi ở chỗ này là được, về phần gia tộc, tự mấy người chọn ra một người khác là được rồi. Dù sao cũng có khối người muốn làm gia trưởng, còn tôi chỉ muốn ở lại chỗ này.”
Thừa dịp Silva đẩy Brando ra, A Nặc rốt cuộc có thể không có buồn phiền đối phó người trước mắt. Lý Lộc giơ súng lên nhắm ngay Brando sau lưng cô lần nữa. A Nặc bị tức đến gần chết. Cô mượn ưu thế của chủ nhân, thể lực còn giữ vững ở trạng thái tột cùng, mà Lý Lộc đã quậy long trời lở đất ở Đa Duy Cống, cho tới bây giờ đã hết sức mệt mỏi rồi. A Nặc thấy thắng lợi trong tầm mắt, chỉ cần cô có thể đến gần trong năm thước, tùy tiện như thế nào đều có thể giết chết cô ấy. Nhưng sự mặt dầy vô sỉ của Lý Lộc hiển nhiên đã lên cấp bậc, chẳng những nhiễu loạn lòng người, nói A Nặc thành tay sai của nhà Druos, làm hại cô bị người mình đuổi đánh, hiện tại lại lấy Brando làm con tin, họng súng không nhắm ngay A Nặc, mà cứ nhắm ngay đầu Brando.
“Người phụ nữ này rốt cuộc có xấu hổ hay không!” A Nặc giận đến kêu to, Lý Lộc nhún nhún vai, động tác kế tiếp là liếc về phía Brando.
Phần che tay của mã tấu trong tay A Nặc cực kỳ dầy cộm nặng nề, nhưng bị bắn trúng mấy phát, cũng gần như bể tan tành rồi. Trong lòng cô nóng nảy, chỉ mong chờ quản gia có thể mau đưa thiếu gia đi. Đang ở trong khốn cảnh bể dầu sứt trán, động tác của Lý Lộc dừng một chốc.
A Nặc thấy rõ, lò xo của cây súng ngắn kia bị kẹt chắc rồi. Lý Lộc dừng một lát, trên mặt liền xuất hiện vẻ hoang mang sợ hãi. Đối với A Nặc gần như hỏng mất mà nói, đây thật là cơ hội tốt ngàn năm có một, cô ta tức lâu rồi, càng thêm phẫn hận vì sát khí
không hề che giấu của Lý Lộc dành cho Brando. Có lẽ đây là lần tấn công dùng tốc độ nhanh nhất từ khi cô ta chào đời tới nay, khi cô ta đứng lại thì mã tấu đã xuyên qua thân thể Lý Lộc.
A Nặc cười, cô ta thắng lợi, trở thành kẻ thắng cuối cùng.
“Tôi rốt cuộc vượt qua cô. Cô tuyệt không thích hợp với thiếu gia.” A Nặc nói.
Nhưng còn chưa đợi cô ta quay đầu lại nhìn nét mặt của Brando, trên ngực liền bị một vật thể bén nhọn đâm rách. A Nặc không thể tin nhìn về phía ngực mình, nơi đó thủng một lỗ to, dòng máu từ tim phun ra ngoài.
Cô ta không rõ chân tướng ngẩng đầu lên nhìn về phía Lý Lộc vẫn đứng vững không ngã. Chỉ thấy tay trái cô cầm một cây súng trường. Cô ta mang loại vũ khí này tới từ khi nào? A Nặc nghĩ như vậy, đã không đỡ được sự hôn mê vì mất máu, ầm ầm đổ xuống trong vườn anh túc.
Lý Lộc đã tới, A Nặc cho rằng cô chỉ có một cây súng ngắn, trên thực tế cô ấy dán dính súng trường vào sau lưng mới tới tìm Brando. Đầu tiên là làm khó Brando khắp nơi, sau đó súng ngắn bị kẹt lò xò, A Nặc giận dữ rồi mừng rỡ, căn bản không để ý tới việc phòng bị chiêu sau của cô.
Thể năng của A Nặc rất lợi hại, nghỉ ngơi cũng đủ, nhưng nhược điểm của cô ta quá rõ, chẳng những rõ ràng còn bạo lộ ở dưới họng súng của cô. Quan trọng nhất là, A Nặc còn quá non, không biết chiến đấu cũng nhất định phải vô liêm sỉ, không phải lòng dạ độc ác là có thể đạt được thắng lợi, người lòng dạ độc ác cộng thêm vô liêm sỉ mới tài.
Nhưng đây tất cả, Lý Lộc không có ý định giải thích với A Nặc, người đến lúc sắp chết, nói gì cũng vô ích. Cô bỏ súng ngắn đi, rút dao dài giắt trên lưng xuống. Thất sách thứ hai của A Nặc chính là, cô ta không ngờ rằng Lý Lộc gầy vậy.
Lý Lộc vứt mã tấu ra ngoài mười mấy thước, dù A Nặc còn có dư lực, cũng không có vũ khí tái chiến, huống chi trái tim của cô ta mở rộng, bây giờ đã chết rồi.
Brando nhìn Lý Lộc từ từ đến gần hắn, suốt đoạn đường đã đuổi tận giết tuyệt hết đám lính đánh thuê xung quanh. Máu, lửa, và khói dầy đặc đang lẫn lộn, bầu trời trở nên đỏ ngầu, mặt trời đang từ từ lên. Silva nhìn thấy thế lớn đã qua, rốt cuộc không khuyên Brando nữa. Hắn từ bỏ vị gia trưởng này, vì quản gia cho tới bây giờ đều trung thành với gia tộc, mà không phải một gia trưởng không thèm tranh chấp.
Brando đã tiêu, từ tinh thần đến tâm tính đều tiêu rồi. Quản gia Silva lui về, rất nhanh chui vào trong bóng ma.
“Em đang nhìn cái gì?” Brando hỏi.
Lý Lộc đã đi tới trước mặt hắn, họng súng dính vào trên trán hắn. Giờ khắc này, Brando cư nhiên không cảm thấy sợ, hắn rốt cuộc biết tử vong cũng không phải chuyện kinh khủng, chết ở trong tay người mình truy tìm, ngược lại là một loại hạnh phúc.
Lý Lộc không nói gì, cô cũng không biết nói cái gì cho phải, là thống hận hắn hay là thương hại hắn, chuyện cho tới bây giờ không nói rõ được. Duy nhất xác định là, hành động việc làm của hắn đối với Keith khiến cô trong cơn giận dữ, thật muốn giết hắn trăm lần.
Nếu không cùng chí hướng, thì không thèm nói nhiều nửa câu, Lý Lộc hơi nhếch môi, ngón tay sắp dùng sức đè xuống cò súng.
Brando mở mắt thật to, không chút nào lo lắng vì đau đớn sắp tới. Hắn chỉ nói: “Anh không có đức tin, không tin thế giới sau khi chết. Nhưng bây giờ anh muốn tin tưởng, Lý Lộc, sau khi chúng ta chết còn có thể gặp lại, đúng không?”
Lý Lộc không nói gì, nhưng đã ngừng tay bóp cò.
Bầu trời Đa Duy Cống trở nên bụi mù lượn lờ không còn xanh thẳm, oanh tạc kéo dài một tiếng. Ở trong tiếng nổ ùng ùng như động đất, một tiếng súng vang nhỏ nhẹ không khiến ai chú ý.
Brando nghi ngờ nhìn về hòn đá bốc khói lên bên cạnh hắn, phát súng kia của Lý Lộc không hề bắn chết hắn.
“Tại sao, em giết anh rồi cũng không vui sao?” Hắn lắc đầu, “Anh từng giết em một lần, lần này em nên tự tay báo thù, em cũng có thể giết anh một lần.”
Lý Lộc thở dài mà nói: “Tôi không phải anh, Brando.” Cô ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, một máy bay trực thăng vũ trang từ rừng cây bên kia bay ra vẽ nên một vòng khói đỏ như hoa hồng. Trong tai nghe, một người phụ trách ở tổ hậu trường vẫn còn hết sức khuyên cô: “Giữ hắn ta lại sẽ có chỗ tốt cho mọi người, không phải hắn ta thích chế thuốc à, về sau để cho hắn ta phụ trách phối trí thuốc giải độc và cai nghiện. Chúng ta có thể để Terri phụ trách hắn ta, để hắn ta sống hết đời tại trụ sở ở miền tây châu Nam Mỹ, tuyệt đối sẽ không có sai lầm.”