lại, trong trí nhớ còn cất giấu khuôn mặt dữ tợn của Brando, đau khổ như đắm chìm trong nham thạch nóng chảy. Từng trải qua một đoạn thời gian, nhẫn nại, khổ sở, muốn sống không được cũng muốn chết không xong, khiến cô đến bây giờ đã không còn sợ đau đớn. Nếu như trên thế giới này còn có nỗi đau nào cô không thể nhìn, đó chính là tiên đoán được đồng bạn của mình sắp sửa bị tổn thương như thế mà không cứu được; nếu như trên thế giới này còn có người nào đáng cho cô bất chấp tất cả để bảo vệ, thì Keith nhất định là một người trong đó.
Lý Lộc chỉ ngồi chốc lát, liền không thể bình tĩnh. Cô quét mắt phòng khách trống rỗng một lần, cắn răng, đi trở về phòng của mình.
Trước đây không lâu, cô đã nghe Keith nói sư phụ nuôi lớn anh chính là Sử Uy Khắc, bây giờ những lời này biến thành mấu chốt phá vỡ cục diện bế tắc. Cô lấy điện thoại của mình ra, bấm số của Vincent.
Vẫn không có ai nghe. Lý Lộc liền gọi tiếp không biết bao nhiêu lần.
Lúc rạng sáng, điện thoại rốt cuộc được nghe, một âm thanh lạnh lùng nói: “Ai không lễ phép thế, không thấy khuya khoắt ư, gọi điện thoại gì?”
“Tôi là Lý Lộc, có một chuyện riêng muốn cầu xin anh” nghe được Vincent hình như ngáp một cái muốn cúp điện thoại, Lý Lộc liền nhỏ giọng uy hiếp, “Anh dám cúp điện thoại tôi sẽ làm nổ nhà anh!”
“Có chuyện gì cứ nói đi, đừng chậm trễ thời gian. Hai ngày qua tôi bận rộn chỉnh đốn và sắp đặt vũ khí cho các người đi Đa Duy Cống, mệt chết đi.”
“Anh có hứng thú biết chuyện về Sử Uy Khắc không?”
Bên kia dừng lại một giây, ngay sau đó Vincent không xác định nói: “Cô nói cái gì?”
“Một lão già háo sắc am hiểu làm món Trung Quốc.”
“Cô thấy ông ta ở đâu!”
“Anh có hứng thú biết ông ta đã nhận nuôi một bé trai không?”
“Ai?”
“Anh biết Keith Williams không?”
“Cô biết anh ta?”
“Xem ra chúng ta cần nói chuyện, hơn nữa, chuyện này cần anh giúp một tay.”
***
Sau khi liên lạc được với Vincent, Lý Lộc nghỉ ngơi suốt cả một ngày. Cô ngủ giống như người chết, nằm sấp ở trong chăn, còn mở máy điều hòa không khí. Ngay cả Brad đi vào nhìn cô mấy lần cũng không thể đánh thức cô.
Cô cần nghỉ ngơi thật tốt, ai có thể biết sắp sửa xảy ra cái gì chứ, hiện tại cô cần phải làm là nghỉ ngơi và chờ đợi. Rốt cuộc, khi màn đêm buông xuống, Vincent lái máy bay tới.
Âm thanh cánh quạt của máy bay trực thăng đánh thức người cả khu, bao gồm Brad. Anh từ trong phòng bếp lộ ra, chạy đến phòng khách tìm điện thoại hành động của mình. Đáng tiếc anh đến chậm, Lý Lộc đứng ở cửa phòng bếp, cản anh ở bên trong.
“Để tôi đi ra ngoài.” Brad nói.
Lý Lộc cười cười: “Lời này phải là tôi nói mới đúng.” Tay phải cô đang cầm điện thoại hành động của Brad, ngón tay xê dịch liền bóp vật thể kia vỡ nát.
“Em không thể rời khỏi lúc này, em đi một mình, sẽ chết.” Brad rất cứng rắn nói, anh không biết khuyên, nhưng nhìn ra anh rất lo âu.
“Tôi muốn đi, anh đánh không lại tôi, Z không giữ được tôi, Dương cũng không được.”
“Em đi một mình, sẽ chết. Vật thí nghiệm đó đã vượt qua em.”
Lý Lộc biết anh nói cái nào, theo tiến triển giải mã con chip, Z không ngừng bật ra tài liệu hình ảnh của số liệu thí nghiệm mới, sau đó Pandora cho ra cái kết luận này. Nghiên cứu của Brando tăng một bước. Nếu như thí nghiệm này có thể phát triển, thì hắn ta sắp xây dựng ra một đội võ trang tư nhân vô địch.
Lý Lộc nói: “Thật xin lỗi, bây giờ tôi không có thời gian hao phí với anh, nếu anh cảm thấy tức giận, chờ tôi trở lại thì phạt sao cũng được. Nếu như không về được, xin giúp tôi nói với Dương một tiếng thật xin lỗi.” Nói xong, trước khi Brad phản kháng, một tay đã bổ xuống.
Brad muốn phản ứng, nhưng không cách nào phản ứng. Lý Lộc rốt cuộc là Lý Lộc, trong tổ chức không ai có thể theo kịp tốc độ của cô. Bàn về bắn tỉa khoảng cách xa, Brad là không ai có thể địch, cho dù Iris cũng không dám khiêu chiến với anh. Nhưng bàn về cận chiến, ngay cả người bắn lén như Iris cũng có thể bóp dẹp vê tròn anh. Anh chỉ có thể trơ mắt cảm thấy mình mất đi quyền khống chế thân thể, lập tức lọt vào hôn mê.
Lý Lộc an trí Brad ở trên ghế sofa, nhặt ba lô rơi dưới đất, suy nghĩ một chút, lại trở về phòng bếp kéo cửa tủ lạnh ra. Trong nháy mắt Lý Lộc thật là cảm thấy dở khóc dở cười, vừa là vì sự cố chấp của Keith, cũng là vì mình lại có thể hiểu rõ phong cách của Keith. Không ngoài dự đoán, bên trong có một thùng giò heo lạnh, xem ra là khoảng 3-4 cân.
Cô khó được cười lên, chuyến đi này dù nguy hiểm, nhưng cũng rất đáng, chuyến đi này cho dù phải đối mặt Brando và vật thí nghiệm đó, thì cũng rất đáng. Bởi vì người luôn coi trọng cô, hơn nữa rốt cuộc lại khiến cô coi trọng đang ở đó đợi cô.
Máy bay trực thăng của Vincent càng ngày càng đến gần, Lý Lộc ôm lương thực dự trữ – thùng giò heo, nhìn biệt thự này một lần cuối cùng, từ bệ cửa sổ phòng bếp lộn ra ngoài.
Sau khi gặp Keith, nhất định phải hung tợn nắm cổ áo của anh nói cho anh biết, cô không thích ăn giò heo, nhất định phải hung tợn nói cho anh biết, về sau còn dám làm giò heo liền ở riêng. Nhưng nếu như anh vẫn dạy mãi không sửa thì làm thế nào?… Ai, thật ra thì có thể có biện pháp gì đây?
Vincent đeo kính bảo hộ ngồi ở chỗ người lái, anh nhìn thấy Lý Lộc đi lên, trên lưng vác ba lô, trong tay ôm một thùng thức ăn, ăn mặc giống như là đi ra ngoài nấu cơm dã ngoại, không đợi Lý Lộc lên tiếng liền tăng độ cao của máy bay trực thăng.
Vincent nói: “Tôi hi vọng cô tốt nhất không nói láo với tôi, lần này vì giúp cô ra ngoài, tôi đã mất không ít công phu.”