ng nguyên chất thứ thiệt, cứng rắn và có lực xuyên thấu mạnh. Trải qua trở lực vài trăm mét không khí, sau khi bắn vào cơ thể con người sẽ bởi vì chất môi giới biến hóa mà sinh ra vận động bất quy tắc, tạo thành thương tổn nghiêm trọng. May mắn chỉ là trúng vào bàn tay, chất môi giới mỏng vậy, không đủ khiến nó bị lộn. Nhưng cũng đủ đánh nát xương.
Bay tốc độ cao sinh ra sóng trùng kích, đầu đạn đánh xuyên hai cây xương cốt trong lòng bàn tay, trước khi hoàn toàn thoát khỏi bàn tay, Lý Lộc dùng ba ngón tay có thể động còn lại vững vàng kẹp chặt nó.
Đây là đánh lén nhằm vào cô.
Nhằm vào cô, lại còn phát ra công kích vào lúc cô ở một mình. Lúc nãy là may mắn, thật may là chặn lại… Đầu đạn nóng cháy sinh ra cảm giác nóng bỏng, hoàn toàn kích thích đầu óc của cô, máu đỏ tươi nhỏ xuống ở trong tuyết, cả tầm nhìn trở nên hoàn toàn mơ hồ.
Mặc kệ đây có phải là lực lượng không giống người không, có quy công vào cơ thể đã bị biến đổi này không, Lý Lộc vẫn cảm ơn Brando.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn ngó nghiêng hai phía hiện trường, sau đó Keith thấy được ánh mắt của cô.
Trước kia, Keith rất ưa thích nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, đôi tròng mắt đen phiếm ánh sáng nâu bóng, thỉnh thoảng sẽ lóe lên ánh sáng sắc bén. Cái loại sắc bén đó hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của anh.
Bây giờ đang ở khoảng cách gần như thế, hô hấp của hai người chạm vào nhau, anh cảm thấy, trong con mắt Lý Lộc phiêu tán tia lửa khát máu. Anh tận mắt thấy bộ phận trắng noãn trong đôi mắt này nhanh chóng lan tràn tia máu, không khí quanh người cũng thay đổi, không khí căng thẳng, bốn phía an tĩnh, mặt trời từ sau tầng mây lộ ra, cả khối tuyết đọng đều phản xạ ánh trắng chói mắt, giống như ma vật khát máu sắp xuất hiện ở ban ngày.
Keith ôm bả vai của cô nói: “Em cần băng bó.”
“Bây giờ còn chưa cần.”
“Chúng ta cần tìm bác sĩ.” Keith giống như rất tỉnh táo, anh tỉnh táo đến mức quên người trước mắt chính là bác sĩ.
Lý Lộc ngẩng đầu lên, cô quay đầu lại nhìn Keith: “Anh thật tỉnh táo, anh thiếu chút nữa đã chết rồi.”
“Em cần băng bó.” Keith kiên nhẫn nói. Trên thực tế anh cũng chỉ có thể nói thế, thân thể rét run, rồi lại nóng lên, anh tin hai tròng trắng của mình nhất định cũng đang trải rộng tia máu. Đây không phải là trạng thái một chiến sĩ cần có, đối mặt tập kích, đối mặt bất kỳ tình trạng nào cũng nhất định phải tỉnh táo, đưa mình nằm ngoài mọi việc, như vậy mới có thể bảo đảm tỉ lệ sống sót cao hơn.
Thế này không đau, cũng không phải rất đau. Cô biết cái đau chân chính. Trước khi hô hấp trở nên nặng nề, cô liền bắt đầu hành động.
Keith cảm thấy ngực truyền đến một lực lượng mạnh mẽ, muốn kéo Lý Lộc đã không còn kịp nữa. Brad và Iris tìm kiếm thứ che chắn để ẩn núp thân thể của mình, súng ống của bọn họ còn để lại ở trong tuyết. Keith thấy Lý Lộc hành động, cô lướt qua đất trống gần năm thước, nhặt lên Ellis M21 từ trên mặt đất, sau đó liền lao đến đỉnh núi cao như cơn gió mạnh.
Eyrie thông qua điện thoại gọi máy bay trực thăng trợ giúp, âm thanh kia cũng biến thành rất xa xôi, sau khi dòng suy nghĩ ngừng nửa giây, Keith rút ra súng lục cắm ở sau thắt lưng, xông tới theo Lý Lộc.
Anh không biết tốc độ của con người có thể nhanh như vậy, mặc dù đã toàn lực, cũng chỉ miễn cưỡng không có bị kéo ra khoảng cách. Dọc đường có chất lỏng đỏ tươi nhỏ xuống trong đống tuyết, hòa tan một phần băng tuyết.
Đại não trở nên trống rỗng, cảnh tượng trong tầm nhìn đang nhanh chóng lui về phía sau, lỗ tai nghe được tiếng hít thở của mình, sau đó anh nghĩ tới chuyện không nên nghĩ tới.
Keith biết đó là âm thanh phát ra từ súng gì, đó là một cây súng bắn tỉa, dùng đạn đạn chuyên nghiệp, giá ước chừng khoảng 25 dollar 1 viên. Anh có thể cảm thụ được sóng xung kích nó mang theo, biết được điểm rơi của nó. Nếu như anh không có nhào tới, vậy khẳng định sẽ lấy mạng Lý Lộc. Nhưng anh đã nhào qua, ôm lấy Lý Lộc, cho nên theo lý mà nói, anh hẳn không có lý do hoàn hảo không bị thương.
Lý Lộc lấy tay chặn lại đạn? Đầu đạn phát ra từ súng bắn tỉa chuyên nghiệp?
Đó là chuyện không thể nào, sư phụ Keith luôn dạy anh đang trên chiến trường phải cẩn thận súng bắn tỉa, cũng là bởi vì không có ai có thể lấy da thịt ngăn cản đầu đạn có thể xuyên thủng thép.
Tốc độ của Lý Lộc rất nhanh, cự ly chừng ba trăm thước, giống như chớp mắt một cái đã đến.
Cô đứng ở đỉnh núi quét mắt một lần, không hề do dự liền phóng tới chân núi bên kia. Máu của cô một mực chảy, còn một tay cầm một thanh M21, tốc độ không giảm. Giống như cái máy không biết mệt mỏi.
Hô hấp của Keith dồn dập. Từ góc độ này nhìn qua, Lý Lộc thật không giống người bình thường. Nhưng tại sao cô lại có năng lực này, Keith còn đang suy nghĩ tay của cô rốt cuộc ra sao, đầu đạn mang theo sóng trùng kích như vậy… Tay của cô sau này vẫn còn có thể sử dụng bình thường sao?
Ý nghĩ này tràn ngập đầu óc của anh, tức giận từ địa phương thật sâu dâng lên, mắt của anh hoàn toàn đỏ ngầu.
Sau lưng đài chỉ huy nơi xa truyền đến âm thanh cánh quạt của máy bay trực thăng.
Trên đường lại có đạn bay thét lên rơi xuống, nhưng trong lúc vội vàng hiển nhiên không cách nào nhắm ngay, quỹ tích của đạn mặc dù gần sát, nhưng mà cũng chỉ sượt qua sợi tóc Lý Lộc thôi.
Trong đôi mắt Lý Lộc lộ ra ánh sáng tàn nhẫn, đối phương là một người chuyên nghiệp. Sau đợt công kích thứ nhất, nhìn thấy bọn họ đã trốn vào sau chỗ che chắn liền bỏ qua công kích, khi đó có lẽ là đã biết không có khả năng thành công nên chuẩn bị rút lui. Mà bây giờ, thấy cô đến gần lại quyết định tiến hành đợt công kích thứ hai.