Trong khi bọn họ đang giằng co, tình thế đã không cho Brando do dự nữa. Cả tòa nhà đột nhiên chấn động, ngay sau đó liền nghe được tiếng nổ, chỉ không biết nơi nào đã xảy ra chuyện.
Brando ngẩng đầu nhìn chăm chú về hướng âm thanh truyền đén, ánh mắt sắc bén, giống như có thể xuyên qua trần nhà lên thẳng tầng trên cùng. Hắn quay đầu nhìn chằm chằm Mary: “Trên lầu bị cháy sao?”
Không cần Mary trả lời, chính hắn đã tin chắc phán đoán này. Thiết bị dập lửa trên lầu đang phun nước, Lý Lộc vẫn còn nằm ở tầng bảy, cô ấy rất nguy hiểm.
Không cần dài dòng với Mary nữa, dù cô ta là người đã nhìn hắn lớn lên.
Brando buông tay ra, không cố gắng kéo cửa nữa. Hắn buông tha tựa vào người Mary sau lưng nói: “Cô nói đúng, bên ngoài rất nguy hiểm, tôi ở lại đây tốt hơn.”
Mary vui mừng: “Ngài…”
Không đợi Mary nói xong, trên cánh tay đột nhiên đau xót, bị một cây kim lạnh như băng châm vào. Miệng cô ta há hốc không kịp khép lại, cả người cứng đờ té xuống đất.
“ Hợp chất Morphine… Hiệu quả không tệ.” Brando nói. Hắn cũng không thèm xác nhận Mary có còn sống hay không, nắm chắc hai khẩu súng tìm được trên người Mary, kéo cửa xông ra ngoài.
***
Lý Lộc cũng không biết đồng đội của cô đang ở ngay cạnh mình. Hy vọng là một thứ rất tuyệt vời, nó có thể để giúp người ta không tuyệt vọng trong những hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, cho nên cô tin tưởng các đồng đội sẽ không bỏ rơi cô. Nhưng mỗi thành viên Pandora đều biết hi vọng không phải từ trên trời rơi xuống, được cứu viện chỉ là một loại may mắn như trúng số độc đắc. Gặp phải tình huống nguy hiểm thì thứ đáng tin cậy nhất vẫn luôn là quả đấm của mình.
Vết thương trên bụng bắt đầu đau nhức, động tác nhảy từ tầng bảy xuống đã làm toạc vết thương vừa phẫu thuật không lâu. Không phải cô không biết tình trạng của mình, chỉ là không thể không làm như vậy. Người đàn ông tóc bạc đó rất nguy hiểm, lúc đến gần hắn cô luôn cảm nhận được tính hiệu cảnh báo phát ra từ đại não. Cô tôn trọng trực giác được trui rèn qua những chiến dịch lớn nhỏ, ít nhất vào thời điểm hiện tại, cô sẽ không xung đột chính diện với nhân vật nguy hiểm đó.
Còn cách mặt đất bốn tầng, đôi tay nắm chặt một khẩu súng không biết tên tựa vào sau cây cột. Đạn không ngừng bắn vào cây cột sau lưng cô, có người đang gọi “Nộp vũ khí đầu hàng mau, nếu không giết không tha”.
Tâm tình của cô rất tệ, đầu hơi choáng váng, ánh đèn trong hành lang làm cô hoa mắt. Mới vừa rồi bị Bác sĩ John rút đi 800cc máu, mặc dù đã truyền về được một nữa, nhưng hôm nay vết thương bị hở, máu lại bắt đầu chảy ra, tác dụng phụ nhanh chóng lộ rõ.
Cô mở hộp đạn, bên trong chỉ còn năm viên. Trên đường đi cô cũng đổi súng nhiều lần nhưng rốt cuộc cũng hết đạn.
Kẻ địch đang đến gần, cô vòng tay bắn ra sau một phát. Một tiếng kêu đau vang lên. Cô dùng hết sức lực phóng tới hành lang trước mặt. Hai dãy phòng hai bên liên tục lướt qua tầm mắt, đột nhiên cô chú ý tới một căn phòng in ấn, sao chụp tài liệu.
Viên đạn thứ hai dùng để mở khóa cửa, cô chui vào. Những làn đạn vẫn gào thét bên tai, đúng là ngàn cân treo sợi tóc.
Trong phòng sao chụp chứa đầy tài liệu, còn có mấy cái bàn làm việc. Lý Lộc không kịp suy nghĩ nhiều, đẩy một cái bàn dài 1. 5m×1m chặn cửa phòng, bật đèn kiểm tra toàn bộ, tìm kiếm món đồ cô cần. Món đồ này cũng không quý hiếm gì, lúc cô vẫn còn ở đại học từng nghe một vị tiền bối nói về phòng in ấn, cô biết chắc chắn sẽ tìm được vì phàm là phòng in ấn đều có trang bị nó. Quả nhiên không bao lâu sau cô tìm được trong tủ sắt nguyên một hộp than phấn chuyên dụng*.
0
Kẻ địch đã đuổi đến ngoài cửa phòng, dùng sức đập cửa, tiếng đạp cửa liên tục vang lên, bàn làm việc chặn cửa cũng dần giãn ra. Động tĩnh lớn như vậy, có lẽ sẽ đưa gã đàn ông tóc bạc kia tới. Nhưng không cần lo lắng, Lý Lộc chỉ ước sao hắn ở trong đám người Bị dụ tới.
Cửa sổ cũng là thủy tinh chống đạn, chỉ có thể đẩy từ trong ra ngoài, vì lý do an toàn cũng không mở được quá rộng.
Lý Lộc tìm được cuộn băng dán trong suốt rộng cỡ bàn tay, khi đang lẩn trốn dùng vật này đúng là cực kỳ tiện lợi, sánh ngang vải xé từ rèm cửa sổ hoặc là ga giường. Cô dùng băng dán quấn mấy lớp trên ròng rọc và chân trụ ghế làm việc, băng dán và cái ghế sẽ biến thành cái móc hình móng ưng dùng khi leo trèo.
Khi tổ bốn người lập thành một nhóm hành động mở được cửa phòng in ấn thì bên trong tối đen như mực, trong không khí trộn lẫn một mùi vị kỳ quái. Mùi rất quen thuộc, nhưng không thể gọi tên được, căn bản không thể nghĩ ra đó là thứ gì. Bọn họ vội vàng kéo mặt nạ phòng độc than hoạt tính lên.
Một thành viên của đội hành động cúi người ngồi chồm hổm xuống, duỗi dài nòng súng ấn chốt mở bóng đèn. Từ chốt mở vang lên tiếng rắc rắc hơi nhỏ, ánh đèn cũng không sáng lên như bọn họ dự đoán.
Bọn họ là Lính Đánh Thuê kinh nghiệm phong phú, cũng thường phá hỏng thiết bị phát sáng để tiến hành kế hoạch tác chiến ẩn núp. Rất dễ nhận thấy, trong căn phòng đã bày sẵn bẫy, nhất là cái mùi quen thuộc này, khiến bọn họ cảm thấy quỷ dị không nói nên lời.
Từ lúc bắt đầu hỗn loạn đến nay, không có cấp trên ra lệnh, bọn họ chỉ tuân theo chức trách tiến hành phòng vệ. Thậm chí ngay cả dáng dấp kẻ địch như thế nào bọn họ cũng không thấy rõ. Phòng quan sát cũng không truyền chỉ thị như thường lệ, bọn họ biết, phiền toái lớn rồi.
Đội trưởng giơ tay ra hiệu, ba người còn lại yên lặng gật đầu, cùng nhau giơ súng lên. Cánh tay đội trưởng nâng giữa không trung quả quyết hạ xuống, đây là một tín hiệu, bọn họ đồng thời siết cò súng.
Ngọn lửa từ nòng súng phun ra chiếu sáng không gian u tối, tầm nhìn cực kỳ hạn chế, giống như được bao phủ bởi một đám mây đen đậm đặc. Rốt cuộc đội trưởng cũng biết mùi hương kỳ quái này đến từ đâu, phản ứng đầu tiên của hắn là gọi đội viên bỏ chạy, đáng tiếc đã muộn mất rồi. Cụm mây đen sẫm kia đã bị lửa bén vào, trong nháy mắt khiến dòng khí lưu nổ tung, tạo thành một vòng xoáy nóng rực, mặt nạ thủy tinh phòng độc bị nổ nát bấy. Đội trưởng nhắm chặt hai mắt lại, chỉ cảm thấy khuôn mặt bị miểng thủy tinh và lửa xé toạch, thân thể bị một áp lực cực mạnh đánh thẳng vào, vì vậy trước mắt tối xầm, bất tỉnh không biết nhân sự.