Người này xương gầy lởm chởm, sống mũi thật cao, hốc mắt có vẻ càng hãm sâu đáng sợ, ông ta mặc áo chống đạn, cánh tay mặc áo sơ mi trắng có đeo bản lề để móc khóa màu trắng. Nhìn thấy Brando, hết sức cung kính, nửa cúi đầu, khẽ vái một cái.
“Thiếu gia Brando.”
“Nhớ người vừa rồi chưa?”
“Nhớ.”
“Cho hắn ta nửa năm hưởng thụ cuộc sống thật tốt, thưởng mười vạn đô-la để hắn ta mang cho người nhà.”
“Vâng”
“Nửa năm sau, trong vòng một năm, tùy tiện tìm thời gian xử lý hắn ta.”
“Vâng”
Quản gia nói xong, lui trở về, ông không có hỏi thăm Brando vì sao làm vậy, chức trách của ông chính là nghe theo, và tiến hành nhắc nhở khi cần. Chẳng qua chỉ là một người lính đánh thuê, còn chưa tới trình độ đủ để coi trọng.
Brando kéo rèm che cửa sổ dầy cộm nặng nề ra, ánh trăng bên ngoài chiếu vào. Rèm cửa sổ rơi xuống, hắn ngồi ở trên bệ cửa sổ, ánh đèn trong phòng họp bị ngăn cản hết, ở trong ánh trăng này, giống như trở lại trong ngực người kia, hơi lạnh lẽo nhưng rất thoải mái an tĩnh, không có người khác quấy rầy.
Hắn thưởng cho người lính đánh thuê kia, bởi vì hắn ta dùng sai đạn, cô không có mất mạng.
Hắn trừng phạt tên lính đánh thuê kia, bởi vì hắn ta đã nổ súng, hắn không thể tha thứ chuyện như vậy xảy ra ngay trước mắt, mỗi lần nhớ tới đều như có một cây gai đâm vào tim. Cây gai kia luôn sôi trào ở trong trí nhớ, không được an bình.
Hắn căn bản không nhớ tên người lính đánh thuê đó, vì không cần thiết phải nhớ một người lính thuê bằng tiền. Ở trong quốc gia Akis xây dựng, bọn họ cũng chỉ cần giúp đỡ nhau sống sót thôi, hắn tiêu tiền đổi mạng, bọn họ lấy mạng đổi tiền, tất cả đều có một cái giá của nó.
Nhưng phải dựa vào cái gì giữ lại Lý Lộc đây, trao đổi đồng giá giữa họ phải dựa vào cái gì để thực hiện? Ai có thể cho hắn một đáp án?
***
Iris và Keith rốt cuộc đã đến nhà trọ Dương ở tạm tại Las Vegas. Hai người tự lái xe từ đường cao tốc tới, suốt đường long đong mệt mỏi, diện mạo của Keith càng thêm nguội lạnh, cả người phát ra sát ý, Iris cảm thấy mình quả thật sắp gỉ sét.
Anh và Keith mặc áo gió cùng màu, súng bắn tỉa của Iris giấu ở trong hộp đàn vi-ô-lông-xen, công cụ của Keith cũng giấu ở trong hộp đàn. Hai người giống như là một tổ hợp diễn tấu âm nhạc.
Từ bãi đậu xe dưới đất đi lên, nhân viên trong nhà trọ nhìn thấy bọn họ lập tức tiến lên đón, muốn xách hành lý giùm họ.
Iris đưa tay ngăn trở, anh mỉm cười nói: “Không cần, mấy thứ này để tôi tự xách yên tâm hơn.” – tao nhã lễ độ, có thể nói là điển phạm của thân sĩ phong độ.
Iris cao lớn chân dài, hộp đàn vi-ô-lông-xen bị anh đeo sau lưng giống như đang vác súng, có vẻ hết sức nhẹ nhõm. Áo gió màu nâu sẫm bao chặt lấy vóc người xuất chúng, vòng trên mở ra ba cái nút áo, lộ ra áo len cao cổ màu đen, eo hơi bó sát.
Nghe nói khi mỗi người qua lại với bạn đều giữ một khoảng cách an toàn trong lòng, mà khi đối mặt nhân vật xuất chúng thì khoảng cách an toàn này càng dài ra, giống như mị lực của bọn họ chính là một loại độc tố truyền khắp trong không khí, sẽ xâm nhiễm vào phạm vi khống chế của bản thân.
Người phục vụ không tự chủ được nuốt khô ngụm nước miếng, từ bỏ việc ân cần phục vụ, lễ phép dẫn hai người vào giữa thang máy.
Dương ở lầu gần tầng chót, tiến có thể công lui có thể thủ, vị trí hay lắm. Chuông cửa vừa vang, hai người ngoan ngoãn đứng cách ra một bước, để người bên trong có thể nhìn rõ qua mắt mèo. Cũng không lâu lắm, cửa mở ra rồi, Dương mang vớ lông dê đứng ở trên sàn nhà bằng gỗ cạnh cửa. Đã vệ sinh cá nhân rất tốt, nhưng sắc mặt hơi kém.
Ánh mắt của anh dừng lại mấy giây ở trên mặt Keith trước, sau đó quét qua Iris, rồi mới lui ra hai bước cho bọn họ đi vào.
Iris thân thiện vỗ bả vai anh nói: “Mới bao lâu không gặp đã tiến bộ nhiều như vậy, có thể cho phép người ngoài vào hang ổ của anh rồi, không sợ chúng tôi làm bẩn?”
Dương xoa sống mũi, có phần mệt mỏi: “Đây là nhà thuê, chưa tính là hang ổ của tôi.”
Mặt lạnh âm trầm của Keith dần dần thay đổi, anh kinh ngạc nhìn Dương.
“Hiện tại tâm trạng của tôi vô cùng không tốt.” Dương không vui nói, “Anh tốt nhất đừng phóng sát khí ra khắp địa bàn của tôi, tôi sẽ không nhịn được mà ra tay.”
“Hình như tôi biết anh?”
Dương không để ý tới anh nữa, nói với Iris: “Móc áo khoác trong phòng chứa quần áo, đừng mang vào.”
Iris là một người phóng khoáng cầu an, anh vừa cởi áo, vừa nói với Keith: “Anh đang giỡn à, anh ta chính là Dương đó, là người bị bắt làm con tin ở trường học kỵ binh nhẹ, cuối cùng là do anh cứu ra. Còn nữa, lần đó thật khiến chúng tôi ca tụng, đều nói là anh hùng cứu mỹ nhân.”
“Iris!”
“Được được, tôi không nói nữa được chưa? Nói anh là mỹ nhân, cũng không phải nói anh là dã thú, gấp gáp cái gì.”
Keith nửa tin nửa ngờ, cảm thấy bỏ sót cái gì. Anh đặc biệt hết sức không mẫn cảm đối với gương mặt người phương Đông, nhưng vẫn có thể cảm thấy trừ lần đó ra đã tiếp xúc ở đâu đó nữa.
“Anh có phải từng làm người pha rượu trong một quán rượu ở Los Angeles gần đây không?” Anh hỏi.
Iris nói: “Đúng vậy, thì ra mấy năm qua các anh cũng đã từng tiếp xúc.”
“Iris, cậu đừng nhúng tay vào chuyện phụ trách quan hệ xã hội ngoại giao, rất dễ dàng nói ra những điều không nên nói.” Dương nói.
“Ah? Có sao? Miệng của tôi rất nghiêm, năm đó ở trường học kỵ binh nhẹ anh cũng ở bên tôi mà, những hình phạt mạnh mẽ phục vụ cũng không thể khiến tôi mở miệng.” Iris biện giải cho mình, nhưng nhìn qua cũng chẳng hề để ý, Dương đồng ý quan điểm của anh cũng tốt, không đồng ý cũng được.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1] Đạn Dumdum: Dumđum là tên nhà máy sản xuất vũ khí của Anh ở Ấn Độ lần đầu tiên sản xuất ra loại đạn này, đầu đạn này sau khi đi vào cơ thể mới phát nổ, làm bị thương nặng. Công ước quốc tế cấm sử dụng