Bởi vì có độc, cho nên cuối cùng nhất định phải cách xa.
Bởi vì làm cho người ta vui vẻ, cho nên có thể cho phép tạm thời đắm chìm.
Chỉ là tạm thời.
Lý Lộc chậm lại động tác, đưa viên thuốc tới bên miệng anh, hướng dẫn: “A -”
“A -” Keith theo nói, há mồm đón lấy viên thuốc đưa tới.
Chờ anh phát giác mình làm chuyện gì, liền bật ngồi dậy như trứng tôm.
Lý Lộc mỉm cười nhìn anh, nói: “Rất lâu chưa gặp người nào có thể ‘ a -’ với tôi.”
Mặt Keith đỏ lên, còn không ngừng lan tràn ra cổ. Thật may đây là ban đêm, ánh đèn LED vẫn hiện lên ánh xanh trắng, không đến nỗi thấy được màu sắc trên mặt anh, nếu không thật không biết nên đối mặt với Lý như thế nào.
“Ai ai, tôi nói anh xấu hổ cái gì… Được rồi, không chơi với anh nữa, chúng ta nghiên cứu xem làm sao đi ra khỏi địa phương quỷ quái này.”
Lý Lộc đưa bản đồ và đèn LED cho Keith, nói: “Năng lực định vị của tôi không phải rất mạnh, dễ dàng lạc đường, anh tới xem làm sao đi ra ngoài.”
Lựa chọn của cô cực kì chính xác, đối với người thường tiến hành dã chiến ở trong khu vưc mà nói, không có gì quan trọng hơn năng lực định vị và năng lực kiếm ăn. Mà Keith hoàn toàn là người giàu kinh nghiệm ở phương diện này, khi các chàng trai khác còn đang hớn hở vì nắm được tay của cô gái xinh đẹp, anh đã có thể một mình hoàn thành huấn luyện cầu sinh dài năm ngày trong sa mạc; trong khi các chàng trai khác đều rầu rĩ chọn mùi hương nào để ngăn mùi mồ hôi và có mùi đàn ông thì anh đã là dân pro trong 10 người đứng top về số lần sống sót sau khi tham chiến.
Mà hiện tại nhiệm vụ chính là thứ Keith cầu còn không được, anh cần phải làm một vài chuyện để dời đi lực chú ý, bất cứ chuyện gì cũng có thể, chỉ cần vận động, là có thể không chú ý Lý nữa, có thể nhanh chóng làm lạnh phần tình cảm đáng buồn này.
Anh chuyên chú định vị trên địa đồ, sau đó bắt đầu tìm kiếm con đường trở về. Vào buổi tối mà bọn họ bị bắt giữ, có lẽ có rất nhiều đồng chí gặp nạn, một khi Venezuela và các quốc gia quân đội biết được sự kiện lần này, sẽ phái ra đội ngũ cứu viện. Dù Sa Mạc Ưng Non có chiến tích huy hoàng hơn, nhưng cũng chỉ là võ trang dân gian, bọn họ sẽ hết sức phủi sạch quan hệ với chuyện này, không dám lộ diện trước quân đội của các quốc gia.
Cho nên trở về là an toàn nhất, nơi đó nhất định sẽ có viện binh cứu chữa.
Trong lúc này, Lý Lộc lại suy tính một chuyện khác.
Nếu như nói định vị và cầu sinh là bản năng của loại người như Keith, như vậy suy tư và âm mưu chính là sở trường của loại người như Lý Lộc và Dương.
Cô đang nhớ lại tất cả những gì nghe thấy đêm đó, toàn quá trình đều lộ ra vẻ quỷ dị.
Huấn luyện là chuyện rất nghiêm túc, quyết không đến nỗi bỏ thuốc ngủ vào trong nước người ta uống, huống chi còn bỏ thuốc quy mô lớn.
Bom nổ được quăng vào lều cũng không có uy lực quá mạnh, hơn nữa đối mặt với dao găm cô lấy ra, những người Sa Mạc Ưng Non đó lại không lập tức nổ súng đánh gục, mà lại sử dụng khí độc không gây chết người.
Giam cô và Keith chung một chỗ, thật lâu cũng không ai đến quấy rầy.
Cả đường đi ra thôn trang cũng không ai ngăn trở.
Sa Mạc Ưng Non, Phất Khải, thi thể tinh tinh trắng…
Có lẽ đây cũng là nội dung trong cuộc huấn luyện, nếu như suy đoán này là thật, không biết ở tại vòng này có bao nhiêu người té ngựa. Nhưng nếu như suy đoán này là thật… Không nghi ngờ chút nào, Lý Lộc tin tưởng hơn một nửa người đến huấn luyện sẽ không bỏ qua người ra đề.
Làm cho người ta lâm vào tuyệt cảnh, khiến người ta chọn lựa sát hại đồng bạn hay là chết chung, làm cho người ta vừa chịu được đau đớn vừa tìm kiếm bỏ phương pháp.bỏ chạy. Dù là trên sinh lý hành hạ hay là trên tâm lý, thì đều gặp phải thủ đoạn sắc bén ở trong cửa ải này, đầy đủ phô bày ra sự hèn hạ vô sỉ của người ra đề.
“Nhớ cho kĩ, lập tức có thể lên đường.” Keith tắt đèn, trả bản đồ lại cho Lý Lộc, giữ dao cứu sinh trong tay mình, “Đi bộ nhanh cũng cần nửa ngày, nói không chừng còn có truy kích, nên nhất định phải theo tốc độ của tôi.”
Trong tất cả loại hình rừng rậm trên thế giới, rừng mưa nhiệt đới đại biểu tàn khốc và cạnh tranh, ở chỗ này, thực vật thấp lùn không cách nào đạt được ánh mặt trời, nhưng thực vật dây leo lại có thể thông qua ký sinh đạt được chất dinh dưỡng bọn họ cần. Bọn chúng trèo quanh lá cây, lan tràn bốn phía, mở rộng lên trên, sau khi cầm chân ký chủ, đã tạo thành mạng lưới chắc chắn rỗng ruột, tiếp tục đứng nghiêm ở chỗ cũ.
Loài rắn thích leo trèo ở trên những căn nhà cao tầng phức tạp này.
Keith giao vị trí cần tiêu hao thể lực nhất cho mình, một đường vượt mọi chông gai, tránh né kẽ đất khe đá đột nhiên xuất hiện.
Ước chừng trời vừa rạng sáng, hai người lần lượt cảm thấy tay chân run rẩy, cũng không phải là bởi vì đói bụng. – đói bụng chỉ là khó khăn nhỏ có thể nhịn, bọn họ có thể dựa vào tiêu hao đường, mỡ, lòng trắng trứng trong cơ thể để chịu đựng đói bụng. Cho nên có lúc sau một cuộc huấn luyện đối bụng cực hạn, một người có thể gầy chừng mười cân.
Lý Lộc kêu ngừng, chính là tín hiệu nguy hiểm, bọn họ đều thiếu muối. Khí hậu trong rừng mưa ươn ướt ẩm thấp, y phục của hai người từ trong ra ngoài đều ướt đẫm, mồ hôi còn đang không ngừng chảy mất.
Mặc dù đích đến đã không xa, nhưng mà đèn đỏ cảnh cáo đã sáng lên lại không thể không hấp dẫn chú ý của bọn họ – thiếu hụt muối sẽ khiến chất điện phân rối loạn, dễ dàng chết trong rừng, bây giờ chỉ mệt nhọc không còn chút sức lực nào, tay chân run rẩy, có lẽ sau một khắc bắp thịt sẽ co rút, không cách nào nhúc nhích.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1] Thuốc ký ninh: còn gọi là Quinin, là thuốc đặc biệt để chống sốt cao đột ngột và nhất là sốt rét, là vật cần thiết ở khu nhiệt đới. Thuốc được mài thành từ vỏ cây canhkina.