/> Keith lo lắng liếc trộm Lý, thấy “Anh” đang đeo túi nặng đựng chì 20kg vào trên lưng, huấn luyện viên còn đang kêu: “Các vị đừng có cầu mong may mắn, ở điểm cuối sẽ có người kiểm lại sức nặng trong túi đựng chì.”
Lý Lộc đang ở trong một buổi sáng sớm tỉnh táo kích động, cảm thấy có ánh mắt quái dị quan sát mình, liền nhìn về.
Keith sợ hết hồn, ngượng ngùng dời ánh mắt. Chàng trai kia quá gầy, mắt có vẻ quá to, con ngươi đen thui đen thủi càng thêm khiếp người. Đây là lần đầu Keith cảm thấy có chuyện hấp dẫn sự chú ý của mình khác vật lộn súng ống đạn dược.
Con đường để chạy vượt đồng 50 cây số cũng có phương hướng tiêu chí, dọc đường đã sắp xếp sẵn vài điểm cung cấp nước, để tránh học viên mất nước té xỉu. Cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện tình huống tách đội, có thể thấy được các quốc gia phái ra đều là những người được tuyển chọn kỹ chịu đựng được sự điều khiển.
Lý Lộc vốn có thể chạy mau, nhưng thấy Dương giả bộ yếu đuối đến nghiện, vì vậy cười lạnh như yêu nghiệt, cũng theo anh.
Từ tinh thần đồng bạn, Iris cũng thụt ra sau chăm sóc Dương và Lý. Còn Keith, là do lòng từ bi quấy phá, cộng thêm sự hưng phấn khi vừa quen được bạn tốt, nên anh cũng rơi ra sau cả đoàn, cùng chạy tới với Iris.
Dọc theo đường đi, mặc dù Keith không đến nỗi liên tiếp quay đầu lại, nhưng đã đặt không ít lực chú ý ra sau lưng, cũng may hai người cuối cùng chậm thì chậm, nhưng kiên trì được cả đường. Càng ra ngoài dự liệu là Lý – người bị Iris nói là kẻ nghiện, đã độc lập hoàn thành tất cả lộ trình.
Trong rừng mưa nhiệt đới, tán cây đã che đậy ánh sáng hết sức kỹ càng. Mặt trời lên cao mới từ từ lộ ra ánh sáng mờ mờ. Sau bốn giờ đường dài vượt đồng, Keith, Iris, Lý Lộc, Dương, cơ hồ đều cùng tới điểm cuối.
- nghênh đón bọn họ là huấn luyện viên và ánh mắt thương hại của những học viên huấn luyện khác.
Huấn luyện viên nói: “Mặc dù cảm thấy hết sức tiếc nuối, nhưng rất đáng tiếc, bữa ăn sáng của các vị đã không còn.” Trên mặt hắn tràn ngập nụ cười ghê tởm, hắn ngồi máy bay trực thăng từ trong rừng đến điểm cuối, hoàn toàn không thấy mệt mỏi.
Mà những học viên lên đường cùng bọn họ, đều tỏ dáng vẻ cơm nước no nê.
Keith bén nhạy nghe thấy được mùi cơm chín thấp thoáng trong không khí. Lý Lộc bắt đầu đánh Dương: “Cho anh giả bộ, tôi cho anh giả bộ!”
Huấn luyện viên nói tiếp: “Về sau các vị đều phải quen với quy tắc ăn cơm này, chỉ có người hoàn thành quy định huấn luyện mới có thể ăn cơm, thức ăn để lại ở điểm cuối huấn luyện, tới trước được trước. Dĩ nhiên, vì bảo đảm huấn luyện cường độ cao ngày sau tiến hành thuận lợi, chúng tôi khích lệ mọi người ăn cả phần của những người khác.”
Dương trợn tròn mắt, trước kia chưa từng nghe nói quy tắc này, dù sao anh cũng tiếp nhận huấn luyện lần hai, mặc dù lần này dùng tên và hình tượng khác, nhưng anh thật sự đảm bảo đủ lượng cơm ăn ở những năm huấn luyện trước.
“Báo cáo huấn luyện viên” Dương không thể tin nói, “Tôi nghe nói trước kia không có quy định như vậy, huấn luyện chọn lựa của trường học kỵ binh nhẹ không phải luôn lấy công bằng cạnh tranh để nổi tiếng sao? Tất cả mọi người ăn no thì mới có thể thi đấu công bằng.”
Huấn luyện viên cơ hồ hả hê nói: “Chính việc ăn cơm đã là một loại cạnh tranh, thông qua cạnh tranh lấy được thức ăn, đây mới là trạng thái công bằng cuối cùng.”
Keith gật đầu liên tục: “Nói đúng, rất có đạo lý.”
Iris và Dương trợn to hai mắt, hết sức không hiểu việc anh phản bội – chẳng lẽ anh không tức giận sao? Chẳng lẽ anh không nên giơ chân sao? Huấn luyện viên không có nói rõ trước quy tắc này, căn bản là đùa giỡn người ta!
Keith nghe hiểu lời nói thầm của Dương, nhưng anh vẫn đứng trên lập trường của huấn luyện viên để nói: “Nhưng trên chiến trường luôn có ngàn vạn biến hóa, có ai đặt ra quy tắc trước rồi mới đọ sức sống chết với anh? Chưa dốc hết toàn lực là lỗi của tôi, nếu như tôi tới điểm cuối trước, ít nhất có thể giúp các bạn cướp được một chút thức ăn.”
Nghe đến đó, Lý Lộc cũng vỗ trán không nói, ánh mắt của Dương và cô chạm vào nhau, đều âm thầm hỏi thăm lẫn nhau – anh thánh mẫu này phiêu lưu tới từ hành tinh thánh mẫu nào vậy?
Huấn luyện viên cười gượng, hắn cũng bị nhân phẩm của Keith làm sợ đến ngây người, cũng không tiện hả hê tiếp. Nhìn đồng hồ một chút, rồi nói với tất cả học viên: “Nghỉ ngơi và hồi phục tại chỗ một tiếng, sau đó bắt đầu huấn luyện buổi trưa.” Suy nghĩ một lát, từ sự phúc hậu cuối cùng mà nói với Keith, “Nếu như mấy người có thể lấy được thức ăn gì thì mau lấy đi, lượng huấn luyện cả ngày không phải trò đùa đâu.” Nói là nói như vậy, nhưng lần này bọn họ ra ngoài trừ đeo túi chì ngang hông, thì không hề mang theo vũ khí khác. Không có súng ống dao găm, muốn săn đuổi ở trong rừng rậm là chuyện khó khăn dường nào.
Nhưng Keith lại móc ra một cuộn dây câu cá từ trong túi, không nói nhảm nhiều lời, liền đi vào trong khu rừng tối tăm, biến mất ở dưới bóng lá dương xỉ to lớn.
Các học viên bắt đầu đi lại chung quanh, buông lỏng tứ chi, chuẩn bị vì sắp tiến hành huấn luyện.
Lý Lộc vừa từ trong túi Dương móc ra hai cái bao tay và một sợi dây răng cưa, vừa nói: “Cho anh giả bộ, cho anh ba xạo, cơm cũng không được ăn.”
Dương lộ vẻ mặt đau khổ nói: “Tôi đi nhặt củi nổi lửa, ngài hãy bỏ qua cho tôi đi.”
Đang khi nói chuyện, một người da trắng cao hơn hai mét như một “tháp lớn màu trắng” đi tới sau lưng Dương khinh bỉ: “Đông Á bệnh phu[2], bản lãnh không có thì đừng tới nơi này cản trở.” Sau đó lại nhổ một ngụm vào hướng Keith biến mất, “Thật làm tôi thất vọng.”
Đó là người thuộc về lều không quốc tịch, bởi vì tứ chi phát triển, cổ tam giác da thịt mạnh mẽ, buổi tối ngày đầu tiên liền vinh dự lấy được danh hiệu tinh tinh trắng.
Đông Á bệnh phu… Rất lâu chưa nghe từ ngữ lịch sử lâu đời này rồi, Dương cảm động đến cơ hồ khóc lóc nức nở. Bởi vì, tinh tinh trắng cả gan này đã thành công hấp dẫn lực chú ý của Lý Lộc. Iris xúc động thật lâu, rất muốn nhiều chuyện châm chọc đồng chí tinh tinh trắng, chẳng lẽ hắn ta không phát hiện bọn họ chạy vượt đồng xong thì mặt vẫn không đổi sắc sao?
Dương xem xét nụ cười bất chính làm cho người ta rợn cả tóc gáy của Lý Lộc trong khoảng cách gần lần nữa.
“Tôi, tôi đi trước nhặt củi.” Dương nhượng bộ lui binh đúng lúc.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1] Dao tù binh: còn gọi là dao găm Tam Lăng, thân dao hình góc cạnh, ba mặt rãnh máu, là dùng để xử tử người chưa chết khi dọn dẹp chiến trường, cho nên được gọi dao tù binh.
[2] Đông Á bệnh phu: người bệnh Đông Á, mang đầy ý nghĩa chế nhạo lẫn khiêu khích các võ sĩ người Hoa khiến họ cảm thấy rất nhục nhã. Người hóa giải câu này là Hoắc Nguyên Giáp.