không ngờ chân chính ra tay rồi thì, người phụ nữ kia lại khó giết thế, xuyên qua bồn hoa và tường ngăn, mượn bóng tối ban đêm ẩn dấu thân hình.
Mấy lần lắc mình, cô rốt cuộc đã đến bên cạnh hắn, chỉ cần xông phá tầng lá chắn chống đạn, là có thể dồn hắn vào chỗ chết.
Quán cà phê ngoài trời có hơn mười cái bàn có thắp đèn, ánh sáng như dạ minh châu, ánh đèn chiếu sáng người đối diện, đây là cự ly cả hai có thể nhìn thấy nhau.
Thật, đến gần như vậy, là cự ly có thể thấy được lẫn nhau.
Lý Lộc sửng sốt một chốc, mà Brando cũng không có bất kỳ cử động nào. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đại não Lý Lộc trống rỗng, giống như gặp gỡ người đi đường đột nhiên lao ra trên đường cao tốc. Mà Brando cũng làm đổ ly cà phê nóng bên tay nhưng hắn lại không cảm thấy nóng, chỉ cảm thấy lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh.
Lý Lộc biết cô như vậy là không đúng, tần số nguy hiểm kêu to ở trong đầu, ngẩn người trước mặt kẻ địch là hành vi ngu xuẩn, là một sai lầm trí mạng trong bất kỳ sổ tay hướng dẫn nào. Không thể dừng lại động tác, không thể bại lộ mình trong phạm vi hỏa lực của kẻ địch, không cho phép để tâm trạng làm chủ suy nghĩ của mình.
Cô đứng ở nơi đó giơ súng lên, đối diện trái tim của Brando.
“Đừng…” Brando nhỏ giọng nói, anh bị biến cố bất thình lình này làm sợ đến không biết như thế nào cho phải, không phải bởi vì súng trong tay Lý Lộc, mà bởi vì bản thân Lý Lộc. Ánh mắt tựa như đang ngừng ở trên người Lý Lộc, anh đột nhiên từ bên bàn đứng lên, hô ngừng với người phía sau Lý Lộc.
Nhưng không còn kịp nữa, trong lúc nhất thời ánh lửa từ ba chỗ bắn ra, trong đêm tối lóe ra hỏa lực sáng màu đỏ. Ba tiếng súng vang lên liên tục, cơ hồ nghe không ra.
Đạn mà Lý Lộc bắn về phía Brando bị lá chắn trước mặt hắn đỡ lại, nhưng hai viên đạn bắn về phía cô thì lại chính xác từ sau xuyên tới trước. Brando thấy ngực phải và bụng của cô bị mở ra hai lỗ máu.
Lý Lộc cắn răng lắc lư rồi gục xuống đất, dòng máu nhỏ chảy xuống từ khóe miệng. Sát ý không thuộc về cô tràn ngập bốn phía trở nên rõ ràng. Chiến đấu chính là như vậy, khi bản thân tràn đầy đấu chí, sẽ không để ý người khác có khí thế mãnh liệt hay không. Nhưng một khi xẹp xuống, những tâm trạng xấu liền như sức nước khổng lộ, có thể ép người tới hít thở không thông.
Lý trí và máu cùng nhau chạy mất, tốc độ rất nhanh. Chuyện duy nhất cô nhớ chính là tức giận và buồn bực, cô phạm vào sai lầm trí mạng.
Hi vọng Dương đừng vì vậy mà tức giận.
Hi vọng còn có mạng sống nữa.
Còn nữa, hy vọng có thể ăn một bữa ruột heo già xào. Người tuổi trẻ kia nói anh ta yêu cô, thật là một tên quái nhân, từ ngày đầu tiên quen biết đã cảm thấy anh rất quái lạ. Anh không có nhận ra cô, gặp lại ở Los Angeles mới xem như chân chính biết nhau, chỉ mới qua mấy tuần, gặp mặt cũng chỉ hai ba lần. Vừa quên mất “Lý”, vừa nói thích “Lý Lộc”, thật là một tên quái nhân.
Còn nữa, ruột heo già xào của anh ta thật có tài nghệ.
Trong tai nghe truyền đến tin tức đơn độc của Z, lo lắng bảo cô chịu đựng, nhưng cô cũng không có tâm tình trả lời.
Có lẽ qua 4-5 phút, một đôi giày da đen xuất hiện tại trước mắt, giọng nói của Brando vang lên trên đỉnh đầu, anh đang hỏi cô đến tột cùng là ai?
Cháu ngoan mau quên, bà là bà của cháu… Lý Lộc muốn trả lời như vậy, đáng tiếc không có hơi sức nói chuyện, máu chảy rất nhiều, triệu chứng mất máu như cơn nghiện phát tác bắt đầu hiện ra. Nhưng cũng không khổ sở như khi đó, chỉ hơi lạnh, không khống chế được thân thể run rẩy, chỉ như thế mà thôi.
Đạo đức tốt đẹp hai mươi mấy năm đều mất hết hiệu lực ở trước mặt người này, cô chỉ muốn lột da ăn thịt hắn.
- Để tôi ngủ một giấc ngon, nếu như vẫn chưa chết được, tôi sẽ tiếp tục chơi với anh.
- Tất cả mọi chuyện đều có giá cao, chỉ vì mơ ước của anh mà phá hủy cả cuộc sống của tôi, cho nên tôi muốn trở thành kẻ địch ngăn cản ước mơ của anh cả đời. Con người và cái mạng của tôi, cả đời này đều sống vì anh, vì đứng đối lập với anh mà sống.
Brando ngồi xổm xuống ở bên người cô, kéo cô vào trong ngực ôm ở trên đầu gối, kêu phải cấp cứu giữ người sống. Những thứ này lại đã không còn liên quan với cô, Lý Lộc ói máu trước vạt áo của Brando, hài lòng nhìn thấy sắc mặt hắn bởi vì tức giận mà càng trở nên tái nhợt.
Cô an tâm phun ra một hơi thật dài, cũng không quản Brando điên cuồng gào thét, không để ý hắn liên tục tát vào mặt mình, thõa mãn nhắm hai mắt lại.
Suy nghĩ cuối cùng, dừng lại ở nơi tràn đầy màu xanh tại Venezuela.
Nơi đó đã từng có một người trẻ tuổi, cõi lòng đầy mong đợi, tâm thần thấp thỏm hỏi: “Cậu là GAY sao?”
Anh thậm chí không biết rõ giới tính của cô.
Thật là một tên ngu ngốc không có thuốc nào cứu được nữa, nhưng ruột heo già làm ăn thật ngon.