mấy người theo đuổi. Nhưng không có một người nào có thể kiên trì đến cuối cùng, bọn họ không được vì lịch sự, sạch sẽ, gia thế trong sạch, tóm lại là không cùng ý kiến thì không cùng làm việc, Lý Lộc lạnh nhạt và giễu cợt ép hết họ đi.
Thứ người như Keith, là người có công việc, sự nghiệp, bạn bè, anh ta có đủ thể diện ở trong cuộc sống. Bọn họ không phải là bạn cùng đường. Nên nhanh chóng né anh ta, để tránh mình bị cuốn vào trong hỗn loạn sắp bộc phát.
Keith cố gắng nói giỡn: “Tôi vốn cho rằng em rất biết chăm sóc mình, kết quả lại gặp một bác sĩ không biết trị bệnh cho mình.”
Lý Lộc ý nghĩa không rõ nhìn chòng chọc anh một hồi, cho đến khi Keith rợn cả tóc gáy mới nói: “Bệnh nhẹ này không cần trị liệu, ngủ mấy ngày là có thể khỏi hẳn. Mua mấy viên Vitamin C liền đủ.”
“Vitamin làm sao đủ!”
Lý Lộc đưa một ngón tay ra lắc lắc: “NONONO, tin tưởng thuốc quá độ không tốt, đây là một sai lầm. Phải tin tưởng sức miễn dịch của con người.”
Vào lúc này đèn đỏ kết thúc, Keith nổ máy xe hơi, tiếp tục chạy đến tiệm thuốc gần đó.
Lý Lộc vẫn tiếp tục nói: “Có người vốn chỉ mắc bệnh lao phổi, loại bệnh này thật ra thì cũng không khó trị, chỉ cần uống đúng thuốc kháng sinh là đủ rồi…”
Lại gặp phải một cây đèn đỏ, nhưng đã sắp chuyển xanh lá, máy chỉ thị giao thông dưới đèn đang tiến hành đếm ngược mấy giây cuối cùng. Keith không thể làm gì khác hơn là dừng lại chờ đợi.
“… Nhưng lúc nhỏ bọn họ dùng thuốc tùm lum, bệnh cảm nhẹ cũng muốn dùng nhiều thuốc kháng sinh, khi chân chính bị bệnh nặng, thuốc kháng sinh lại không có tác dụng.”
Keith nhẫn nại nghe lý luận của cô, người khác nhau có bệnh khác nhau, có lẽ tật xấu của cô gái này chính là lúc ngã bệnh sẽ nói nhiều hơn.
Đèn xanh rồi!
Anh nhanh chóng chạy đến đầu đường đối diện. Dừng xe. Xoay người. Đối diện với vị bác sĩ còn đang lảm nhảm rồi nắm lấy tay cô.
Vào giờ khắc này, trong óc anh Keith Williams vang lên toàn là lời của Sofia, có liên quan đến vừa gặp đã yêu….
Anh nghiêm túc trịnh trọng nói: “Xin cho anh chăm sóc em cả đời!”
Lý Lộc trừng mắt đến mức sắp rớt ra. Cô cảm thấy mình giống như xuất hiện ảo giác, thấy HELLO KITTY trắng bay múa đầy trời.
“Xin nhất định phải nghiêm túc trả lời anh!” Anh nói.
Tôi hình như nghe được kênh dự báo thời tiết nói về giải phẫu thi thể… Lý Lộc nghĩ.
Keith cho rằng cô bởi vì bị cảm sốt mà không muốn quan tâm người ta, rất thông cảm không có tiếp tục phiền cô, buông hai tay của cô ra, thâm tình nhìn chăm chú vào hai mắt của cô, thỉnh cầu lần nữa: “Xin nhất định phải nghiêm túc suy tính đề nghị của anh.”
Lý Lộc ngồi trên chỗ ngồi trước mềm mại, không nhúc nhích.
Keith tâm thần thấp thỏm, nhưng anh nắm chắc bảy tám phần, bởi vì anh hoàn toàn noi theo kinh nghiệm của người trước.
Nghe nói Sofia và Squall chính là vừa gặp đã yêu, khi Squall cầu hôn Sofia thì anh ta đã chuẩn bị “Nhìn chăm chú thâm tú”, “Giọng nói ghiêm túc”, “Dáng vẻ lịch sự” và “Quà tặng ấm cúng”, cho nên được Sofia đồng ý ngay. Mới vừa rồi, thái độ của Keith khẳng định hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn, thiếu sót cũng chỉ có “quà tặng ấm cúng” thôi. Như vậy, chỉ cần giúp Lý Lộc mua thuốc men, hơn nữa còn tự trả tiền, thì quả là mọi chuyện sẵn sàng rồi.
Keith tràn đầy lòng tin, khóe miệng không khỏi lộ ra mỉm cười say mê cuồng nhiệt, tiếp tục chuyên tâm lái xe.
Đến tiệm thuốc gần đó, anh thấy Lý Lộc đã ngủ, cũng may còn nhớ loại thuốc cần mua, nên rón rén xuống xe đóng cửa đi mua. Động tác của anh trong tiệm thuốc rất nhanh chóng, mua thuốc cần theo châm ngôn ba chữ “mau chuẩn mạnh”, rất nhanh tiện tay cầm mấy hộp thuốc trở lại trong xe. Để tỏ lòng trân quý, trừ Vitamin C Lý Lộc chỉ rõ, cả A D và aspirin anh cũng mua hết.
Không ngờ Lý Lộc đã tỉnh táo nằm trên ghế lái phụ.
“Em đã tỉnh?” Keith hỏi, “Thuốc đã mua xong, em còn cần cái gì không?”
“Về sau anh đừng tới chỗ của tôi nữa.” Lý Lộc nói.
Cô ấy bảo mình đừng đến chỗ cô ấy? Đầu óc của Keith tắt máy.
“Như vậy vừa lãng phí thời giờ của anh, cũng lãng phí thời gian của tôi.” Lý Lộc nói tiếp.
Keith cảm thấy lúc nãy mình nói muốn chăm sóc Lý Lộc thì rõ ràng cô đã giao động, nhưng bây giờ lại lạnh nhạt cự tuyệt. Trong hỗn loạn anh hoàn toàn không biết nên phản ứng như thế nào, không biết làm sao liền bỏ hộp thuốc xuống, nắm chặt tay Lý Lộc hỏi: “Có thể nói cho anh biết vì sao không? Nếu như cảm thấy chúng ta không đủ hiểu rõ nhau, tối thiểu phải cho anh một cơ hội!” Anh vốn không phải người thích quấn quýt, hiện tại thật sự là hoàn toàn rối loạn chân ngựa.