úng, ở trong cuộc sống, chưa có ai có thể làm được.”
“Nhưng em làm được.”
Lý Lộc lắc đầu, trả lời: “Có thể làm được thì phải trả giá cao khổng lồ. Tập trung lực lượng như thế quá mức mạnh mẽ, mạnh mẽ đến vượt ra khỏi cực hạn của thân thể con người. Cho dù mạnh nhưng cũng rất dễ dàng dẫn đến hậu quả đứt gân gãy xương. Cho nên hệ thống thần kinh của người bình thường sẽ phán hành động này là tuyệt đối không được phép.”
Brad không hỏi nữa, nói tới chỗ này, tất cả nhân tố đều có thể liên hệ tới. Ma túy tổn thương hệ thống thần kinh lực lượng mạnh mẽ.
“Cho nên những tên khùng kia thật ra phải trả giá lớn bằng cách tự tổn thương mới có thể có lực lượng đó.” Anh nói, “Như vậy em thì sao?”
“Mở cửa, cho tôi vào xem một chút.”
Đối mặt Lý Lộc như vậy, cho dù Brad cũng không có biện pháp phản đối, anh không thể không từ bỏ vấn đề vừa hỏi, mở khóa cửa.
Trong phòng không có treo rèm cửa sổ, bên ngoài vách tường thủy tinh là cây cối rậm rạp. Mặc dù là hoàn cảnh kín mít, nhưng cũng có thể cảm nhận được không khí lưu động tự do bên ngoài.
Một chiếc giường bằng inox kê sát vách tường, phía trên dùng da trâu trói buộc một người – nếu như còn có thể xưng là người.
Lý Lộc, Dương và Brad cùng đi đến trước mặt hắn rồi nhìn xuống.
Đó là một người đàn ông da đen cao hơn hai thước, cơ bắp trên người vạm vỡ, cả bả vai và cơ cổ cũng to như gạch, gần như có thể sánh ngang người mẫu thể hình.
“Cậu đã nói mấy người này có vẻ như người bình thường, cậu nói láo.” Dương nói.
Brad nhăn mày lại, anh không thích bị người ta nói mình không nói thật.
“Đây là người cường tráng nhất trong đó, cho nên tôi mới mang hắn về giày vò. Lý Lộc nói đúng, sau khi những kẻ điên kia sử dụng lực lượng kinh người, sẽ hoàn toàn ỉu xìu đi giống như củ cải bị nhổ khỏi đất. Rất nhanh sẽ bị võ trang địa phương ở Đa Duy Cống giết chết. Về phần tên này, là củ to còn lại.”
Nhưng có thể nhìn thấy, tình trạng hôm nay của hắn cũng không tốt, nước mắt ứa ra, khóe miệng chảy một đống nước bọt, rên rỉ thê thảm. Bởi vì gào thét lâu dài, nên giọng nói đã yếu đến cơ hồ không nghe được, nhưng hắn vẫn cố gắng muốn dùng hành động này để giảm bớt khổ sở.
“Có lúc trái tim sẽ ngưng đập một hai phút, tôi không biết hắn có thể chống được bao lâu. Tôi trở lại đã nửa tháng, vết thương trên chân đã tốt rồi, nhưng triệu chứng của hắn ta còn chưa giảm.”
Lý Lộc nói: “Sẽ không giảm bớt, cho đến khi hắn chết. Thần kinh não của hắn đã hư. Như vậy đi, tôi lấy chút mẫu máu trở về, còn người này, anh xử lý thế nào cũng được.”
Trên đường trở về, Lý Lộc trầm ổn lái xe, Dương ngồi ở ghế cạnh tài xế cẩn thận từng li từng tí nhìn lén vẻ mặt của cô.
Qua gần mười lăm phút Lý Lộc vẫn không nói một lời, Dương rốt cuộc không nhịn được trầm muộn, buồn khổ đến mức đưa hai tay bứt tóc của mình.
Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng cười của Lý Lộc.
“Cười cái gì mà cười!” Dương buồn bực nói.
“Tôi cười động tác của anh giống như tinh tinh, còn là tinh tinh lớn chưa thỏa mãn dục vọng.”
“Oa a a! Đồ không có lương tâm, tôi đang lo cho em đó!”
“Lo lắng? Có cái gì mà lo lắng…”
Dương dừng miệng, không biết nên biểu đạt trầm muộn trong lòng thế nào. Triệu chứng của Lý Lộc năm năm trước chỉ có nặng hơn không có nhẹ hơn. Ngay cả Z cũng nói, cô ấy lần đầu tiên nhìn thấy tình trạng này, cô ấy kết luận đó là một cơn nghiện không cách nào bỏ hẳn. Hell Drop – dòng suối địa ngục. Người từng hưởng mùi vị của nó, đều sẽ quên sự sung sướng của thế tục, chỉ không ngừng tiếp xúc vết tích thần thánh của nó, mới có thể sống khoái cảm hơn, nếu không chỉ có thể sống không bằng chết.
“Z nói em vốn phải chết.”
“Đúng vậy.” Lý Lộc cảm khái rất sâu nói, “Nhưng không có chết được.”
“Còn nói dù em còn sống, cũng không thể bỏ hẳn cơn nghiện của chất thuốc thí nghiệm nguyên thủy. Một khi thần kinh não bị loại thuốc kia độc hại, thì sẽ không thể rời bỏ nó.”
“…”
“Bây giờ nhìn thấy em khỏe vậy, tôi cảm thấy rất may mắn. Thật may là Z không phải vạn năng, ừ, thần thánh cũng có lúc đoán sai.”
Lý Lộc trầm mặc gần hai phút. Trong khoảng thời gian này, Dương buông lỏng tâm tình nằm ở trên ghế ngồi, so với cảm giác đè nén lúc ở trong biệt thự của Brad, bây giờ đã thấy tốt hơn nhiều vì có một Lý Lộc còn sống ở bên cạnh.
“Thật ra thì…” Lý Lộc do dự mở miệng.
“Thật ra thì cái gì?”
“Z nói cũng không sai, xin đừng mất lòng tin với nguồn gốc tình báo của chúng ta.”
Dương tháo miếng lót sau cổ tay ra, ngồi dậy nhìn cô. Lý Lộc chuyên chú nhìn đường, đôi tay giữ chặt trên tay lái, vẻ mặt tuyệt không tầm thường.
“Em nói vậy có ý gì?” Dương cảm thấy rợn cả tóc gáy.
“Dược tính của chất thuốc thí nghiệm nguyên thủy còn thuần túy hơn chất thuốc cải tiến nhiều, vốn là thuốc giết người. Cho dù may mắn không có chết, theo lý luận mà nói, cơn ghiền cũng sẽ rất mãnh liệt. – đến bây giờ tôi lúc nào cũng có thể cảm nhận được lực hút của chất thuốc với tôi, dù lúc chế luyện ma túy có thể dùng thuốc khác thay thế, nhưng theo bản năng đều muốn mình chế tạo ra được chất lỏng thí nghiệm thuần túy nguyên thủy.”