đi tới đây: “Cảm ơn trời đất, rốt cục cô cũng tới đây.” Không biết có phải ảo giác không, hốc mắt nam nhân ẩn ẩn phiếm lệ, vẻ mặt giống như người trông coi kho báu của vua, mười tám năm đau khổ.
“Jack? Nếu anh ở bên trong, sao em ấn chuông nửa ngày cũng không mở cửa cho em?” Người phụ nữ chất vấn, tiếp theo lại nhớ tới, trên tầng thượng cao nhất của tòa nhà có sân bay, “Kyne đã trở lại phải không?” Nói xong như muốn tiến vào văn phòng, Jack vội vàng ngăn trở người phụ nữ lại.
“Xin lỗi, Kyne còn chưa trở về, tôi là về trước lấy văn kiện quan trọng.” Đây là bài ca anh thường nói, Jack mãnh liệt nháy mắt với Nguyễn Yến Hi, nhưng cô lại ngây ngốc đứng ở trong thang máy.
“Em muốn đi vào chờ anh ấy trở về.” Người phụ nữ chưa từ bỏ ý định.
“Hôm nay Kyne sẽ không ở đây.” Nguyễn Yến Hi cực kỳ thất vọng, không nghĩ tới, cô thật vất vả mới thông suốt, lại không gặp được Hắc Thứ Khoan.
“Nguyễn tiểu thư, Kyne đang chờ cô ở bên trong”. Jack nói tiếng Trung một cách không lưu lóat.
Nguyễn Yến Hi kinh ngạc ngẩng đầu, anh ta vừa nói gì, không phải nói…
“Anh cùng cô ta nói gì vậy? Cô ta là gì của Kyne vậy?”
“Nguyễn tiểu thư, please, cô mau vào đi thôi. Hai tuần này chúng tôi giống như đang ở trong nước sôi vậy.” Tuy rằng ngòai mặt ông chủ rất hòa bình, không có bất đồng gì, nhưng lượng công việc hai tuần qua của bọn họ lại bị tăng lên gấp bội, ông chủ quả là giống ma vương lãnh huyết vô lệ, hết sức hà khắc cùng cuồng công việc, chính Jack cũng phải cuồng theo, và cùng kéo theo tất cả những người khác xuống nước.
Ý tứ của anh ta là nước sôi lửa bỏng sao? Nguyễn Yến Hi miễn cưỡng lý giải ý tứ của Jack, rốt cục đi ra thang máy, hương cửa lớn văn phòng đi tới.
“Cô ta muốn làm gì?” Nếu không phải Jack cố gắng lôi kéo cô gái kia, cô đã sớm đi vào rồi.
“Cô ấy chỉ tới quét dọn văn phòng thôi, hôm nay Kyne quả thực không ở đây…” Nguyễn Yến Hi nghe được Jack giải thích như vậy, nhịn không được mà cảm thấy buồn cười.
“Em không tin, người quét dọn sao lại có thẻ văn phòng kia? Kyne sao lại cấp cho cô ta thẻ? Chẳng phải các anh nói, cha mẹ Kyne chỉ có thể bắt ép Kyne, anh ấy mới đưa cho hay sao, không có khả năng cấp cho người ngoài?”Thấy Nguyễn Yến Hi dùng thẻ kia mở cửa văn phòng, người phụ nữ cơ hồ muốn cuồng nộ, Jack trực tiếp đẩy người phụ nữ này vào thang máy, tiếng thét chói tai của Jack cùng tiếng khóc thất thanh của người phụ nữ biến mất khi cửa thang máy khép lại.
Nguyễn Yến Hi lẳng lặng nhìn chiếc thẻ trong tay, cô không biết tầm quan trọng của chiếc thẻ này, mới nhớ tới người phụ nữ kia tuy tới đến đây nhưng mà không vào được cửa, vừa rồi cô không nên lùi bước.
Sau cánh cửa gỗ tử đàn, là văn phòng lớn chiếm nửa diện tích của tầng cao nhất, sàn nhà lạnh như băng giống như chiếc gương bằng thạch anh màu đen, hai bên là cửa sổ lớn sát đất cao mgười lăm thước, phía trước là một bức tường sách đồ sộ, khiến người khác phải kinh sợ cùng cung kính, phía trước bức tường sách là bàn công tác rất lớn được cẩn thận tỉ mỉ lựa chọn sắp xếp, phản ánh chủ nhân có tính cách bình tĩnh và luôn che đậy lợi hại, giống như đi vào Thánh điện của đế vương.
Hắc Thứ Khoan đứng trước bàn công tác, giống như bộ dáng anh xuất hiện trong cảnh mơ của cô, vĩnh viễn đều tao nhã thong dong, cơ hồ khi cô tiến vào nơi này, tầm mắt hai người liền gặp nhau ngay lập tức, không cần do dự, không cần tìm kiếm… anh một mực chờ cô.
“Anh hỏi em, nếu có thể lựa chọn, em muốn cuộc sống như thế nào?” Nguyễn Yến Hi cảm thấy được thanh âm của chính cô có chút run rẩy, so với lên bục báo cáo ở trường còn khẩn trương hơn, tuy tình hình thực tế của hai người có chút bất đồng, nhưng giống lần trước cô chỉ muốn trực tiếp lao vào trong lòng anh, cô hy vọng làm cho Hắc Thứ Khoan biết, lúc này đây cô sẽ không trốn tránh anh nữa.
Mặt Hắc Thứ Khoan không một chút thay đổi, khi cảm xúc lâm vào điểm giới hạn, anh liền biểu hiện vẻ lãnh khốc.
Khi máy giám thị quay được cô xuất hiện ở thang máy, anh phải gắng nhẫn nại, mỗi phút mỗi giây thật lâu như cả một thế kỷ, mà giờ phút này, khi cô ở trước mắt anh, anh vẫn cảm phải kìm nén..
Đừng nóng vội, không thể gấp, đây là Tiểu Yến Nhi của anh. Lại bay trở lại bên người anh, chỉ cần cô ấy từng bước từng bước đi về phía anh, giao ra hết thảy của cô… “Em biết anh rất tốt với em, cho em cơ hội lựa chọn cuộc sống mà em muốn, cho nên hiện tại em tới đây.” Tay cô xoắn lại một chỗ, hai gò má hồng thấu, trong ngực vừa ngọt lại đau, lại trướng nhiệt, rất nóng.
“Em muốn cùng anh ở một chỗ, nếu anh muốn tòan bộ của em, em sẽ giao cho anh.” Trong nháy mắt, vẻ mặt lãnh khốc của Hắc Thứ Khoan súyt nữa thì hỏng mất, hô hấp cứng lại, trong đầu anh xuất hiện ý tưởng trước kia, anh đã chạy một bước lớn tới bên cô, đem tiểu nữ nhân thẹn thùng giam vào trong ngực, như muốn cô ấy tham nhập vào trong người anh, đoạt lấy, hôn trụ cái miệng nhỏ nhắn đã nói những lời khiến tim anh đập nhanh không thể khống chế.
Nguyễn Yến Hi xụi lơ trong lòng anh, cái hôn kia rút hết khí lực của cô. Cô thật sự sợ chính mình đi không được, anh tạo ra trận gió cuồn cuộn nổi lên thổi bay cô, và anh lại giống cây đại thụ nghìn năm, sừng sững như tòa núi không hề dao động, cô mảnh mai yếu đuối chỉ có thể dựa vào người anh.
Đây là lần thứ mấy? Cô luôn ở trong lòng anh, cảm giác như mãi mãi có thể dựa vào anh, nhất định cô vốn thuộc về anh, cô vốn là đóa hoa nhỏ trên ngọn núi hiên ngang, nhưng lại bị gió thổi đến một vùng biển lớn ở một thế giới khác, mãi cho tới khi bọn họ gặp lại nhau lần nữa
Hai linh hồn nóng bỏng như dung nham, hôn môi là hình thức mà bọn họ an ủi lẫn nhau, mãnh liệt mà tình cảm sâu thẳm, không lời nào nói hết.
Hồi lâu, Hắc Thứ Khoan nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng thấu nóng bỏng của cô, đôi môi rời khỏi môi cô.
Anh cho em cơ hội rời khỏi anh.
Đầu ngón tay anh yêu thương mà khẽ vuốt ve má cô, vẻ mặt hồi phục lại sự ôn nhu.
“Yến Yến, “ Tiểu Yến Nhi của anh a… “Em có biết em đang hứa hẹn gì không?” Nguyễn Yến Hi vẫn dùng ánh mắt tín nhiệm nhìn anh khiến anh điên cuồng, thuận theo gật đầu
“Em biết.” Chỉ cần có thể cùng anh ở một chỗ, cái gì cô cũng không để ý. “Anh muốn gì, em đều cho anh, em chỉ muốn cùng anh ở một chỗ.” Suy nghĩ đuổi kịp nguyện ý của cô, trên mặt anh biểu lộ nụ cười ngọt ngào cùng thương tiếc.
Biển sâu lén lút sôi trào.
“Nhất định.” Hắc Thứ Khoan ôm chặt cô, ở sâu trong hắc đồng ma mị nhóm lên ngọn lửa khiến người khác run rẩy, tiếng nói lại rất ôn nhu: “Em thuộc về anh.” Không chỉ một đời, mà là vĩnh viễn.
Yến Yến, em biết không? Em trốn không thóat đâu.
***
Hôn lễ của hai người được cử hành ở một giáo đường nhỏ bên bờ biển.
Hiện thực, Nguyễn Yến Hi rất kinh ngạc, bởi vì cô chưa từng nói với bất kì ai, chỉ là mộng mơ trong đầu của cô, là một trong những nguyện vọng lãng mạn có chút dại khờ không thực tế.
Cô hy vọng hôn lễ của cô sẽ diễn ra ở một địa phương thuần phác yên bình, có biển rộng, có trời xanh, đương nhiên còn có người nhà và bằng hữu thân thiết của hai người, không cần quá nhiều người, bởi vì cô không muốn hôn lễ trở thành một yến hội xã giao.
Hắc Thứ Khoan không đề cập mọi việc, sáng sớm cô tỉnh lại, anh nói cho cô, bọn họ sẽ kết hôn, trực thăng đã đưa bọn họ đến nơi này, tiếp theo đó, giấc mộng thời hiện đại của cô liền trở thành sự thật.
Hắc Thứ Khoan đưa nguời nhà của anh đến, thúc thúc, thẩm thẩm không hề trách mắng cô, dù sao ngày đó không thành hôn với Lý Triết Kỳ, ngược lại lại gả cho Hắc Thứ Khoan, nếu đưa lên bàn tính tính tóan một chút, đều nói biết vứt đi mỏ vàng đổi lấy mỏ kim cương, còn có em họ Nguyễn Nhạc Ny cùng em chồng ngày trước Lý Mĩ Kỳ, làm cho cô ngạc nhiên hơn cả là Lý Lão thái gia cũng tới đây.
“Nha đầu, dù con có là con dâu của Lý gia hay không, ông đều là Lý ông nội của con.” Nguyễn Yến Hi cảm thấy đây là một khắc cực kì vui vẻ trong đời cô.
Về phần nhà trai, có Hắc cha mẹ cùng các vị truởng bối ngang hàng, đều đến đông đủ, cuối cùng cô nhìn thấy bảy em trai, em gái của Hắc Thứ Khoan, không ngòai ý muốn là bên trong có vài gương mặt cô đã gặp: lão bản của tiệm “Amore” là lão Tam (muanhobaybay: anh này xuất hiện ở chương 4.4 mà mọi người vẫn tò mò đó. ), biểu diễn thành Đại thiên sứ là lão út, không hề mặc nam trang, ánh mắt mê người là Lục em gái, bọn họ đều tự dẫn ban bè tới tham gia.
Trong giáo đường, một nhóm các bạn nhỏ xướng lên khúc nhạc hôn lễ như là lời ca từ trên trời vang vọng tới đây, lần này là Lý lão thái gia nắm tay dẫn vào giáo đường, trên người là váy lụa trắng, tuy không phải kiểu váy hoàng hậu, làn váy dài xòe rộng, nhưng lại thể hiện sự cao nhã xa hoa, chỉ bạc làm cho lụa trắng sáng lấp lánh- khiến chiếc váy tỏa sáng long lanh, đường may cắt thanh lịch làm tôn lên đường cong dịu dàng ở eo, làn váy giống như dòng nước chảy, đuôi máy thì như một đóa hoa đang nở rộ vậy.
Thánh đàn đã ở phía trước, Hắc Thứ Khoan vẫn mặc tây trang màu đen được cắt may rất vừa người, thể hiện khí chất mạnh mẽ mà nội liễm của anh, bóng dáng cao ngất đứng đó khiến tim cô đập thình thịch.
Không phải tiệc cưới xa hoa, cũng không sáng chói như ánh đèn huỳnh quang, khi tiếng chuông giáo đường vang lên, những thôn dân nhiệt tình rắc đầy cánh hoa cùng giấy màu, bên ngòai giáo đường, bầu trời trong xanh, còn nước biển thì xanh thẳm, từng đàn chim bồ câu bay qua đỉnh tháp.
Anh đã làm cho cô một hôn lễ tuyệt vời nhất và cũng khó quên nhất trong cuộc đời này.