ng. Trái tim Minh Hoằng đột ngột chiếu hình ảnh ra ngay lúc này không nằm trong dự tính của cô. Nhưng khi cô nghe Minh Hoằng dịu dàng nói” Cho dù tao chết, mày cũng không thể giết được Hứa Mộ Triều.” thì đột nhiên cô lại cảm thấy đau buồn vô hạn.
Đại quân Tháp Nại bay giữa không trung và mấy vạn dân chúng đều khóc lóc thảm thiết. Tiếu Khắc bị thuộc hạ trói gô vứt dưới chân Hứa Mộ Triều. Tạ Mẫn Hoằng bắt đầu tuyên độc nguyên tắc cư xử hòa bình giữa hành tinh Sulfur và Carbon*, đề nghị người Tháp Nại chọn lựa quốc vương mới từ Vương tộc. Khảm Đặc và Lôi Lạp đứng cạnh phiên dịch.
Hứa Mộ Triều từ từ vỗ cánh, nhìn Tiếu Khắcđang giãy dụa trước mặt mình, lẳng lặng nói:” Anh vui lắm sao? Tiếu Khắc?
Giết cha hại anh, cô đơn một thân một mình chỉ vì tham vọng chinh phục, anh thật sự vui vẻ ư?
Lý do chinh phục đại lục nghe có vẻ vĩ đại, kỳ thật lại vô cùng ích kỷ.
Tiếu Khắc nhìn sâu vào mắt Mộ Triều, nhưng chỉ bình tĩnh cười cười lắc đầu.
” Cô chỉ là một con đàn bà, sao có thể hiểu lý tưởng của tôi?” Hắn ta hỏi ngược lại xong thì lao thẳng vào lưỡi đao sắt bén trên tay vệ binh Tháp Nại đứng cạnh. Máu tươi chảy ào như suối từ cổ Tiếu Khắc. Đôi mắt trợn tròn tựa như muốn nói cho thế nhân biết, hắn vĩnh viễn không hối hận vì lập trường của mình.
Ban đêm.
Khi Hứa Mộ Triều đứng trước phòng ngủ Cố Triệt lần nữa, tâm tình cô chìm ngập trong cảm xúc bình tĩnh mà ấm áp chưa bao giờ có.
Thẩm Mặc Sơ ở lại hành tinh Sulfur, cùng Tạ Mẫn Hoằng xử lý những việc còn lại. Mọi người đốc thúc cô mau chóng trở về, báo cáo với Nguyên soái về cuộc chiến. Cô vừa trở lại dinh thự, người hầu đã ra đón, buồn bã giải bày rằng vào đêm trước khi mọi người hợp lực, Nguyên soái đã tỉnh lại. Anh ta vô cùng tức giận.
Dường như cô vẫn chưa thấy Cố Triệt rất tức giận bao giờ. Hình như có một lần, cô hiểu lầm anh mang cô ra làm mồi nhử. Nhưng lần đó anh cũng chỉ bực bội, dùng giọng điệu hung ác giải thích mấy câu, quay đầu lại quan tâm đến thương thế của cô.
Vậy người hầu nói rất tức giận là sao?
Cuộc quyết chiến hôm nay, cô và mọi người đã hoàn thành rất tốt. Anh là thống lĩnh loài người, sao có thể để anh đến tiền tuyến mạo hiểm. Nhất định anh ấy sẽ hiểu.
Nhưng mà…có thể vì mình lại xung phong đi đầu nên anh ấy mới tức giận.
Mộ Triều lặng lẽ đẩy cửa đi vào, vừa bước vào phòng ngủ liền nghe thấy Cố Triệt khẽ quát:”Sao rồi? Thắng rồi hả?”
Ngữ điệu có vẻ không ổn lắm.
Cô từ từ đi qua:” Anh đừng tức giận. Sách lược cuộc chiến này do anh và Thẩm Mặc Sơ đặt ra, bọn em cũng chỉ thi hành thôi.”
Cố Triệt đứng trước của sổ, từ từ xoay người lại. Khuôn mặt tuấn mỹ như thiên thần lại lạnh lùng như băng tuyết. Hai tròng mắt đen thẫm không có chút độ ấm nào.
“Tôi nói rồi, tôi sẽ không cho phép em mạo hiểm một mình.” Cố Triệt gằn từng chữ.
“Anh nhìn em nè, không phải vẫn rất tốt đấy sao.” Hứa Mộ Triều ngang nhiên xông qua, muốn kéo tay anh, lại bị anh nghiêng người tránh đi.
Anh cúi đầu nhìn cô, nghiêm nghị nói:”Em không hiểu.”
Nói xong, Cố Triệt cũng không để ý tới Hứa Mộ Triều nữa, trực tiếp ra khỏi phòng.
Hứa Mộ Triều ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ, cảm thấy hơi buồn bực.
Được rồi, tuy là mọi người làm trái quân lệnh, không để anh ra tiền tuyến chỉ huy. Nhưng bây giờ kết quả vẫn rất tốt, anh lại còn tức giận gì vậy.
Mặc dù sau khi hai người hiểu tình cảm của nhau thì quan hệ vẫn vô cùng tốt đẹp. Nhưng Hứa Mộ Triều chưa từng bị anh nói nặng như vậy, trong lòng cũng hơi khổ sở. Không biết anh đã đi đâu, Mộ Triều mệt mỏi ủ rũ ra khỏi phòng ngủ.
Mới vừa đi tới hành lang, đã thấy người hầu đang khoanh tay nhìn mình, nhíu mày trầm tư.
” Nguyên soái xuống lầu rồi.” Người hầu nói,” Cô đi tìm ngài ấy sao?”
Hứa Mộ Triều bất động.
Thấy thần sắc của cô, người hầu thở dài. An ta đốt thuốc, nói với Mộ Triều: “Mộ Triều à, khi Nguyên soái mới vừa tỉnh lại, ngài rất giận dữ. Hành động lần này mặc dù chu toàn, nhưng chỉ cần có một chút sai lầm, một viên đạn năng lượng đã đủ để mọi ngươi chết không có chỗ chôn.”
“Tôi biết.” Lòng cô mềm đi.” Nhưng anh ấy phải hiểu, tôi không phảiloại phụ nữ cần dựa dẫm vào đàn ông.”
Người hầu nhả khói, nhìn ánh hoàng hôn dần tối ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nói:”Cô biết không, thật ra nguyên soái có thể tiêu diệt cả Tháp Nại mà không cần động đến ai.”
“Cái gì?” Hứa Mộ Triều không tin nổi.
Người hầu gật đầu: “Theo tôi được biết, viện sinh học từ lâu đã nghiên cứu gien trong cơ thể người hành tinh Sulfur, chế tạo ra virus có khả năng sát thương cực mạnh.”
Hứa Mộ Triều nhíu mày——virus? !
Người hầu nhìn cô: “Chỉ cần virus được truyền vào một người Tháp Nại đang bị thương, tất cả người có gien Tháp Nại đều bị lây nhiễm chết không toàn thây.” Anh ta cười, “Nhưng mà cô vừa tới đế đô không lâu, Nguyên soái sẽ đã sai người thiêu hủy toàn bộ tài liệu liên quan đến con {virus} này, không cho phép nhắc lại nữa.”
Hứa Mộ Triều chấn động.
Người hầu mỉm cười dịu dàng, mang theo sự yêu chiều của người anh đối với em nhỏ, anh ta nói với Mộ Triều: “Mộ Triều, nhất định phải bao dung với Nguyên soái một chút. Bởi vì Nguyên soái đã yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.”
Hứa Mộ Triều từ từ đi xuống lầu.
Những lời người hầu vừa nói…, giống như búa tạ đập vào ngực Hứa Mộ Triều.
Cô biết trong lòng Cố Triệt có cô; cô cũng biết hai người đều yêu nhau say đắm giống như duyên phận của họ do trời định sẵn. Thì ra từ sớm như thế, khi cô còn là một mối uy hiếp, thế cục đại lục còn chưa rõ rõ. Người vốn lạnh lùng quả cảm như anh, lại vì sự an nguy của một Hứa Mộ Triều nhỏ nhoi mà tiêu hủy loại virus có giá trị lớn như vậy.
Đã vậy còn tùy ý, ẩn nhẫn, mù quáng đến thế.
Mù quáng đến nỗi khiến người ta đau lòng.
Cố Triệt nói đúng, cô không hiểu, cô thật sự không hiểu hết tình yêu mà anh dành cho cô.
Cô đi từng bước về phía vườn hoa dưới lầu. Vườn hoa này có tên là Si viên, Nguyên soái không rõ chuyện yêu đương, khi tình yêu khó lòng kìm nén sẽ giống như cậu học sinh trung học ngây ngô dắt cô tới góc tối trong vườn hoa, ôm hôn nhau, vô cùng thỏa mãn.
Cô không bất ngờ lắm khi, thấy Cố Triệt đứng sừng sững đối diện mình bên cạnh hồ nước trong suốt. Tròng mắt đen như lấp lánh sao, dịu dàng như vậy, chăm chú như vậy . Có lẽ là vì mới lỡ lời, khuôn mặt anh hơi căng thẳng theo thói quen, lông mày khẽ cau lại. Anh vẫn đứng đó, cũng không biết tiến lên an ủi cô gái mình yêu.
Hứa Mộ Triều từ từ đi tới, vươn hai cánh tay ra, ôm lấy vòng eo săn chắc của anh. Anh không lên tiếng, nhưng cũng không nhịn được giơ tay lên, ôm cô vào lòng.
Cô tựa đầu lên ngực anh, khẽ nhắm mắt lại, giọng nói bất giác cũng trở nên dịu dàng chưa từng có: “Anh Triệt, em thật sự . . . . . . rất thích anh.”
Thân thể của anh cứng đờ, không nhúc nhích như pho tượng.
Anh không trả lời, chỉ dùng cặp môi nóng rực, nhiệt tình đáp lại lời thổ lộ của cô.
Anh ôm lấy cô nhẹ nhàng đặt cô lên cỏ. Hai tay anh giữ cô thật chặt, thân thể cao lớn tràn đầy dục vọng chiếm hữu phủ lên người cô. Anh dùng môi mở nút quân trang, men theo cần cổ trắng như tuyết hôn xuống dưới, mê mẩn đến gần như sùng bái, hôn khắp thân thể mềm mại của Mộ Triều.
Song khi anh nhận thấy dù nụ hôn này có sâu hơn nữa, cũng không cách nào biểu lộ lòng mình. Gương mặt tuấn tú của anh hơi ửng hồng trong bóng đêm , lẳng lặng dời đến bên tai cô.
Ngữ điệu của anh tựa như ban bố thông cáo chiến tranh tới toàn bộ đại lục. Giọng nói của anh bình tĩnh mà kiên định đến vậy.