anh cô và con thú lớn. Tay chúng cắm vào chân con thú, khiến con thú bộc phát ra tiếng gầm thét thê lương. Đám người máy leo dọc theo thân thể con thú nhanh chóng tiến đến gần cô.
Tất nhiên cô đã sức cùng lực kiệt, cho nên đại đa số cao thủ loài người ở đây đều có thể thấy rõ động tác của cô. Vậy mà không ai nghĩ đến, mặc dù tốc độ phản ứng đã giảm đi rất nhiều, nhưng trong nháy mắt này, cô lại bộc phát ra sức chiến đấu không ai ngờ nổi.
Cô không trốn không tránh, nghênh đón cú đấm của một gã người máy. Khi gã người máy đánh trúng lồng ngực của cô, cô vẫn không hề dừng lại một giây nào, giống như người mới vừa nhận lấy cú đấm kia không phải là cô.
Một giây sau, súng của một người máy đứng ở đằng sau bị cô vươn tay đoạt lấy, một tay dùng súng ngắm bắn ngay vào mi tâm gã. Móng vuốt bên kia thì vặn gãy cổ một người máy khác. Thân thể gã người máy giống như một con quay xoay tròn với tốc độ cao, nặng nề văng ra ngoài, ngã ầm xuống đất.
“Hay!” Có người không nhịn được hô lên.
Ba tên người máy khác không hề chần chừ nhảy xổ về phía cô, một tên bắt được cánh tay đang cầm súng của cô, tên còn lại đấm vào bụng cô, một tên đứng sau lưng cầm dao đâm vào cánh cô!
Xong rồi!
Vô số người ở đây hét lên trong lòng!
Nhưng cánh tay của cô giống như có sinh mạng độc lập, bất chấp sự kìm kẹp của đám người máy, mặc kệ thương tích thê thảm mà đâm thẳng lên xuyên thẳng qua đỉnh đầu một tên. Cùng lúc đó, đôi cánh khổng lồ đột ngột vỗ mạnh, tránh được đòn tấn công của người sau lưng, đồng thời quật ngã tên người máy còn lại xuống đất!
Không đợi người máy thứ ba phản ứng, cánh tay còn treo đầu một người máy của cô, đột nhiên lật lạị, khuỷu tay đánh mạnh vào đầu hắn! Thân thể hắn lập tức vỡ đôi!
Động tác của cô thuần thục như nước chảy mây trôi, lại mạnh mẽ như gió bay điện chớp. Mà cô đứng một mình trên đỉnh đầu thú lớn, ánh mắt ngạo nghễ nhìn quanh một vòng, bất kể là cặp vuốt sắc bén hay là đôi cánh dầy cộm nặng nề đều đã đầm đìa máu tươi, lộ ra xương trắng rùng rợn. Trên chiến trường tranh giành sống chết kịch liệt, tất cả tiếng động bỗng dưng lại ngừng bặt.
Cô gái đã chiến đấu kịch liệt mấy giờ, cô gái tuyệt vọng, cô gái sức cùng lực kiệt, ai cũng cho rằng cô không tránh khỏi sự truy đuổi của đám người máy màu đen, nhưng cô lại có thể dùng tay không giết sạch bọn chúng!
Các người thú trên chiến trường bùng lên như phát điên.
Từng con thú, đều há to miệng gào thét gì đó. Vẻ chết lặng mệt mỏi trong những đôi mắt thú vàng kim, xanh xám, đỏ đen đều biến mất chỉ còn lại ngọn lửa điên cuồng!
Hết gạo sạch đạn thì có sao đâu! Cơ thể máu thịt, chẳng là gì! Bọn họ như được tiêm một mũi thuốc kích thích, càng trở nên nhanh hơn, mạnh hơn!
Không khí toàn bộ chiến trường hoàn toàn thay đổi. Rõ ràng là thực lực cách xa, rõ ràng là mũi tên hết đà, nhưng lúc này, khí thế hai bên lại trở nên ngang bằng—— thậm chí có người thú cũng vây đánh một số người máy. . . . . .
“Lúc tôi đến nơi, ba ngàn người thú chỉ còn lại ba trăm.” Thôi tư lệnh chậm rãi nói, “Bọn họ gần như điên rồi, suýt nữa đánh cả quân ta. Mà trong miệng bọn họ đều lầm bầm ba chữ giống nhau ——
Hứa Mộ Triều!”
Lúc hội nghị kết thúc, tâm trạng tất cả những người tham dự đều kích động và bi thương khó tả. Thậm chí có sỹ quan nói, phải đi tạ tội với Hứa Mộ Triều, xin lỗi vì mình đã từng xem thường Thú Tộc. Nhưng nghe nói sáng sớm hôm nay cô trở lại doanh trại đến giờ còn chưa tỉnh dậy nên đành thôi.
Quan Duy Lăng và Tạ Mẫn Hồng xem video xong, cũng lộ vẻ xúc động. Hai người đi cách Nguyên soái tầm mười mét, trở lại phòng chỉ huy. Tạ Mẫn Hồng thấy sắc mặt Quan Duy Lăng nặng nề liền cười nói: “Lo cho cô ấy hả?”
Lúc trước anh trêu ghẹo như vậy, Quan Duy Lăng chỉ chau mày phản ứng nghiêm túc với anh. Nhưng hôm nay anh ta lại không hề phản bác chỉ lẳng lặng nói: “Nếu như A Lệ xem đoạn video hôm nay, có lẽ sẽ rất đau lòng.”
Tạ Mẫn Hồng hơi sững sờ, liếc mắt nhìn Nguyên soái cách đó không xa, lại nhìn Quan Duy Lăng, trừng mắt với anh.
Quan Duy Lăng hiểu ánh mắt của Tạ Mẫn Hồng, cự ly gần như vậy, Nguyên soái hoàn toàn có thể nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ. Họ đã thống nhất rằng sẽ không nhắc tới A Lệ nữa.
Sau đó, Quan Duy Lăng ngay thẳng chất phác luôn trung thành với Nguyên soái, bỗng dưng lại nhìn chằm chằm vào bóng dáng cao gầy phía trước, chậm rãi nói: “Anh nói xem, có phải chúng ta dùng Hứa Mộ Triều làm mồi, mới thành công dụ đại quân người máy tiến vào vòng vây của quân ta không?”
“Không, anh nói sai rồi.” Tạ Mẫn Hồng kiên định đáp. Anh ta nhớ tới đối thoại với nguyên soái trước cuộc chiến, trong lòng không khỏi hơi buồn bã, nhẹ giọng nói, “Nguyên soái đối với cô ấy, không phải như anh nghĩ đâu.”
Nguyên soái đang tiến vào phòng chỉ huy lại giống như không nghe thấy gì. Bao tay trắng như tuyết đặt lên nắm cửa kim loại trắng bạc, mái tóc đen ẩn dưới nón lính, khuôn mặt nghiêng điển trai lạnh lẽo không có biểu cảm gì.