dùng hoa hồng cùng hoa bách hợp nhưng lại sợ em không thích ứng được. Nghĩ đi nghĩ lại mới quyết định dùng hoa tương tư này. Trong hơn 2000 loài, nó là loại duy nhất khiến em không bị kích ứng.” Louis Thương Nghiêu dịu dàng lên tiếng, lại thấy đôi mắt đẹp của Lạc Tranh sáng lên khiến hắn cũng cảm thấy cực kỳ hạnh phúc.
“Thật ra em đã có thể thích ứng với phấn hoa rồi, nhưng mà không thể không tán thưởng sự thiết kế cực kỳ đơn giản mà tinh tế này.” Lạc Tranh chậm rãi vịn vào lan can cầu thang đi xuống. Ngay cả dưới chân nàng, từng bậc thang đều được rắc những cánh hoa tím sẫm.
“Lạc Tranh, anh trai còn có một món quà tặng chị. Chị có muốn xem trước hay không?” Liệt mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh bên trong một cái áo len mỏng cổ chữ V khiến cơ ngực vạm vỡ của cậu ta nổi lên rất rõ ràng. Liệt nghiêng người dựa vào sofa, vẻ mặt toát lên nụ cười tà khiến Louis Thương Nghiêu trừng mắt liếc cậu ta một cái.
Lạc Tranh ngạc nhiên quay lại nhìn người đàn ông phía sau mình. Hắn cũng không chút kiêng kỵ gì liền kéo nàng đến chỗ cây thông Noel, “Tranh, anh đã tỉ mỉ chuẩn bị một món quà đặc biệt cho em, nhưng em phải tìm ra nó mới được.”
“Đúng vậy! Nhưng Lạc Tranh à, đừng bất cẩn mà mở nhầm quà của tôi đấy nhé!” Kỳ Ưng Diêm cũng nhiều chuyện nói chen vào.
Louis Thương Nghiêu liền trừng mắt liếc anh ta…
“Cậu còn làm loạn gì đó? Đâu còn là trẻ con nữa, còn muốn đòi quà sao?”
Kỳ Ưng Diêm lười biếng nở nụ cười tà nhưng ánh mắt lại không chút giấu diếm mà nhìn về phía Lưu Ly.
Lạc Tranh nghiêng đầu cẩn thận tìm kiếm. Các món quà được đặt ở đây rất nhiều, đều không được viết tên. Nàng nhìn một hồi liền thấy một hộp quà nhỏ màu tím được ghép bằng những cánh hoa liền mỉm cười cầm lấy đưa về phía Louis Thương Nghiêu, “Nhất định là cái này, nó rất hài hòa với màu sắc chủ đạo của đêm nay.”
“Thông minh!” Louis Thương Nghiêu đầy sủng ái véo nhẹ cái mũi xinh của nàng, “Em mở ra xem có thích không?” Nhìn chiếc hộp nhỏ trong tay, tâm tình Lạc Tranh bỗng trở nên cực kỳ khẩn trương, những người khác cũng bước tới gần với bộ dạng thích xem náo nhiệt.
“Chị mau mở ra đi! Nếu không anh trai sẽ phát điên lên mất!” Liệt khẽ huých nhẹ Lạc Tranh một cái, cười hì hì đầy thần bí.
Tim Lạc Tranh bất giác đập loạn lên, nàng nhìn thoáng về phía Louis Thương Nghiêu, bắt gặp ánh mắt nóng rực của hắn lại khiến nàng càng run rẩy, khẽ cắn nhẹ làn môi rồi chầm chậm mở hộp quà tinh xảo…
Một chiếc nhẫn kim cương cực lớn tỏa ra những ánh sáng lấp lánh cơ hồ làm lóa mắt Lạc Tranh…
“Oa, sư phụ, hệt trứng bồ câu nha.” Vi Như kinh hãi tròn mắt nhìn viên kim cương lớn hệt quả trứng bồ câu trên chiếc nhẫn. Viên kim cương này được cắt gọt cực kỳ tinh tế với trên 130 nhát cắt càng khiến cho độ lấp lánh của nó được tăng cường. Trên thế giới, chẳng có được mấy viên kim cương được gia công tinh xảo như vậy.
Một linh cảm rõ ràng theo từng ánh lấp lánh của viên kim cương lan toả khiến tim Lạc Tranh đập càng lúc càng mạnh. Nàng và hắn đã là vợ chồng tuy vẫn chưa cử hành nghi lễ chính thức, chẳng lẽ hắn muốn…
Nhẫn kim cương vẫn luôn được dùng để cầu hôn, không phải sao?
Còn mải nghĩ ngợi, nàng đã thấy Louis Thương Nghiêu ưu nhã quỳ một gối trên sàn, nhẹ nhàng nâng bàn tay nhỏ bé của nàng lên…
“Đồng ý lấy anh nhé!” Giọng nói dịu dàng của hắn vang lên cực kỳ nghiêm túc.
Tất cả mọi người đều chăm chú nhìn khung cảnh trước mặt.
Lạc Tranh xấu hổ đỏ bừng mặt, “Anh mau đứng lên đã!”
“Em nhận lời thì anh mới đứng lên!” Louis Thương Nghiêu mang trong mình nửa dòng máu Pháp nên đương nhiên có sự lãng mạn của người Pháp. Hắn chẳng những không cảm thấy mất mặt mà còn kiên trì hơn.
Tận đáy lòng, Lạc Tranh vừa xấu hổ vừa cảm động, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, vừa muốn trả lời thì lại cảm thấy nơi dạ dày cuộn lên một cảm giác khó chịu. Không đợi hắn kịp đeo nhẫn lên ngón tay nàng, Lạc Tranh vội vàng chạy thẳng vào toilet.
Mọi người đều bị một màn này làm cho kinh ngạc, không ngờ lúc này lại phát sinh chuyện như vậy.
“Tranh…” Louis Thương Nghiêu cảm thấy cực kỳ ảo não. Sớm biết nàng vẫn còn trong giai đoạn ốm nghén, hắn đã đeo luôn nhẫn vào tay nàng lúc nàng còn ngủ mê man rồi. Cục cưng thật là biết chọn thời điểm mà!
Trong phòng vệ sinh, Lạc Tranh ói đến run rẩy cả người. Louis Thương Nghiêu vẫn luôn ở sau lưng nàng, vỗ về nàng, đợi nàng dễ chịu hơn chút rồi lại tiếp tục cầu hôn. Nhưng đáng tiếc, Lạc Tranh chỉ có thể vô lực xua tay, “Anh chờ em một chút được không?” Nói đến đây, dạ dày nàng lại cuộn lên khiến Lạc Tranh cực kỳ khó chịu.
Tất cả mọi người đều kéo tới xem khiến Louis Thương Nghiêu tức giận đem cửa phòng đóng sầm lại nhưng tiếng cười của mọi người bên ngoài vẫn vọng vào tai hắn. Màn cầu hôn đặc sắc thế này, nếu được chứng kiến nhất định sẽ cảm thấy rất khôi hài…
Đêm Giáng sinh an lành tràn ngập hương vị hạnh phúc…
Hạnh phúc thực ra rất đơn giản nhưng để có được nó, mỗi người trong chúng ta sẽ phải trải qua rất nhiều đau khổ. Hạnh phúc sẽ mãi thuộc về những người biết trân trọng, biết nỗ lực theo đuổi để đạt được điều mình muốn. Sau đó mỗi ngày sẽ đều là đêm Giáng sinh hạnh phúc. Hạnh phúc vốn ẩn sâu trong trái tim bạn, theo niềm hy vọng của bản thân mà bén rễ rồi nảy nở, trở thành niềm hạnh phúc vĩnh hằng… Hết hồi 9, ThichTruyen sẽ tiếp tục update hồi 10 sớm nhất...Cảm ơn các bạn!