br/> “Phải, là mong ước chân thành của tôi. Tôi thật sự cảm thấy may mắn vì có thể gặp được chị, cho nên, tôi hy vọng mỗi ngày của chị đều thật vui vẻ.” Lạc Tranh than nhẹ, đưa tay khẽ vỗ lên lưng cậu ta.
Liệt gật đầu, lại đem cả khuôn mặt vùi vào mái tóc của Lạc Tranh. Nếu nói cậu ta cam lòng từ bỏ tình yêu với nàng thì chỉ là nói dối mà thôi. Có lẽ chỉ mình Liệt mới biết, bốn năm trước trong cái đêm đó, trong mắt cậu ta đã chỉ có mình nàng. Sự xuất hiện của nàng đã đem tất cả tâm tư của cậu ta lấy đi sạch, một chút cũng không chừa…
"Lạc Tranh, chị thật sự rất yêu anh ấy sao?” Liệt cúi đầu thì thầm, tham lam hít lấy mùi hương của nàng. Có lẽ, cơ hội như hôm nay sẽ chẳng bao giờ có nữa.
Lạc Tranh khẽ gật đầu, không hề che dấu tâm sự của mình, “Đúng vậy, tôi yêu anh ấy, rất yêu anh ấy.”
"Cảm ơn chị đã không giấu diếm tôi.” Liệt nhẹ nhàng kéo Lạc Tranh ra một chút để có thể ngắm nhìn gương mặt nàng, “Tôi rất hiểu anh trai. Người phụ nữ được anh ấy yêu sẽ cực kỳ hạnh phúc. Mà ngoài chị ra, anh ấy chưa từng khẩn trương với bất cứ người phụ nữ nào như vậy. Lạc Tranh, mặc dù trong lòng tôi rất đau khổ, nhưng chỉ cần chị đã xác định rõ ràng, vậy tôi cũng không oán không hối. Hãy để tôi trở thành chỗ dựa của chị, bảo vệ chị, giúp đỡ chị…”
“Liệt…” Lạc Tranh cảm động đến rơi lệ, Nàng cho tới giờ cũng không dám nghĩ mình có thể gặp được người đầy bao dung, có thể tha thứ hết thảy những chuyện quá khứ như Liệt.
“Cảm ơn cậu!”
Liệt dịu dàng ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, đem tất cả sự bi thương che dấu vào trong lòng, nở nụ cười ấm áp, “Lạc Tranh, tôi…có thể thỉnh cầu một chuyện không?”
Lạc Tranh đau lòng nhìn cậu ta, gật đầu, "Đương nhiên!"
Liệt chậm rãi bước lại gần, ánh nắng mặt trời bên ngoài cửa sổ chiếu vào khiến thân hình cậu ta như sáng lên dưới một vầng hào quang rực rỡ, làm toát lên vẻ cao quý thanh nhã đầy khí phách…
“Xin chị, để cho tôi hôn chị…” Cậu ta khẽ thì thầm, “Tuy như vậy rất đường đột nhưng đó lại là tâm nguyện lớn nhất của tôi.”
Nếu như đổi lại là người đàn ông khác, Lạc Tranh nếu không cho hắn một bạt tai thì cũng xoay người rời đi. Nhưng vẻ mặt Liệt nghiêm túc như vậy, nếu không nhận lời cậu ta sẽ khiến sự tổn thương của Liệt càng nặng nề hơn. Hơn nữa, trong lòng Lạc Tranh trước giờ chỉ coi cậu ta như em trai, cho dù muốn cự tuyệt, lại có chút không đành lòng.
Nàng có chút giật mình, nhưng một lúc sau, đem nét khó xử trong ánh mắt thu lại, , khẽ chớp mắt rồi vô thức ngước lên, khóe môi nở nụ cười dịu dàng, “Được!”
Đôi mắt Liệt có chút rung động, mang theo thâm tình cúi đầu xuống, đôi môi bao trùm lấy cánh môi kiều diễm của nàng, cực kỳ lão luyện và nhiệt tình gặm cắn cánh môi mềm mại, từ thăm dò dần chuyển thành cuồng dã cắn mút.
Lạc Tranh cơ hồ bị nụ hôn thành thục của cậu ta làm cho hít thở không nổi, hô hấp của nàng lúc này tràn ngập mùi mộc hương thuộc về cậu ta, khiến nàng như có cảm giác đắm mình giữa thiên nhiên.
Trong mắt của Liệt không có cách nào che dấu đi sự thống khổ nhưng Lạc Tranh lại không hề hay biết bởi lúc này nàng bị hơi thở nóng hổi của cậu ta bao lấy, đôi môi bị cắn mút điên cuồng…
Cậu ta yêu nàng, yêu rất sâu đậm, lại vì không có được nàng nên càng cảm thấy thê lương. Nàng hoàn mỹ như vậy, hoàn mỹ tới mức cậu ta không thể rời đi, hoàn mỹ tới mức cậu ta không nỡ cưỡng bách nàng làm bất cứ cái gì…
Lạc Tranh không thể cự tuyệt, hai tay vô lực rũ xuống…
Đúng lúc này….
"Hai người đang làm cái gì? Một giọng nói lạnh lùng vang lên, đem bầu không khí yên tĩnh hoàn toàn đập tan tành…Giọng nói đó lộ rõ lửa giận bừng bừng, còn có chút kinh ngạc và không thể tin nổi.
Hồi 8: Yêu sâu đậm
Chương 3 - Phần 3: Sự theo đuổi đầy bá đạo
Bầu không khí lúc này khiến người ta có cảm giác như giữa vùng đất bằng phẳng chợt nhấc lên một hồi gió lốc, như tiếng sấm vang dội giữa bầu trời quang đãng, trong nháy mắt khiến mây đen giăng đầy…
Hai người họ thực sự bị dọa cho hết hồn!
Lạc Tranh còn chưa kịp nhìn lại đã cảm thấy toàn thân như bị một cơn cuồng phong cuốn lấy, sau đó, nàng bị một lực cực mạnh kéo ngược trở lại, rồi bị ghì chặt vào lồng ngực vạm vỡ mang theo mùi hoắc hương quen thuộc.
“Anh…” Liệt cười nhẹ một tiếng, cũng không buồn để ý tới sự tức giận của hắn, bình thản lên tiếng.
Lạc Tranh chỉ cảm thấy vòng tay đang siết lấy eo mình lại tăng thêm vài phần lực, không khó nhận ra hắn đang cực kỳ tức giận. Ngước mắt nhìn lên, nàng có thể thấy đôi mắt Louis Thương Nghiêu đang rừng rực ngọn lửa. Nhìn lại phía cửa, đã thấy rất nhiều ánh mắt tò mò của các đồng nghiệp tụ tập ở đó. Mặc dù bọn họ đang có vẻ rất bận rộn với công việc nhưng ánh mắt đều tràn ngập sự tò mò muốn biết rốt cục trong phòng đang xảy ra chuyện gì.
“Trước tiên đừng giận dữ như vậy.” Liệt hiểu tính tình của Louis Thương Nghiêu, lại thấy bộ dạng như muốn phát hỏa của hắn, lập tức lên tiếng xoa dịu rồi đi ra đóng cửa phòng làm việc lại, sau đó đem tất cả cửa chớp kéo xuống.
"Lạc Tranh, đã xảy ra chuyện gì?” Louis Thương Nghiêu biết rõ Lạc Tranh không bao giờ làm những chuyện quá đáng như vậy cho nên mặc dù tức giận, hắn cũng không đến nỗi đánh mất lý trí, hơn nữa, đối phương còn là em trai của hắn.
"Thương Nghiêu, em..."
“Anh, anh biết em yêu Lạc Tranh.” Liệt khẽ ngắt lời nàng, nhẹ nhàng lên tiếng, “Anh đừng hiểu lầm, vừa rồi chỉ là Lạc Tranh cho em cơ hội để bày tỏ lòng mình mà thôi.”
“Bày tỏ lòng mình?” Louis Thương Nghiêu vừa nghe thấy cái lý do này, cơn tức vừa lắng xuống lại lập tức dâng lên, giơ tay túm lấy cổ áo Liệt kéo ra một bên.
“Tỏ lòng cái chết tiệt gì? Cho em về tập đoàn là để làm việc chứ không phải để em đào góc tường của anh.”
“Thương Nghiêu, anh nói bậy gì thế. Mau buông ra, để đồng nghiệp bên ngoài nhìn thấy sẽ không hay.” Lạc Tranh quả thực sợ hết hồn, vội vàng kéo kéo tay Louis Thương Nghiêu. “Liệt là em trai anh, cho dù anh không tin em, cũng phải tin tưởng cậu ấy chứ?”
“Cũng vì anh biết rõ tiểu tử này đối với em có ý làm loạn nên anh mới tức giận như vậy.” Mặt mũi Louis Thương Nghiêu vẫn tràn ngập nộ khí, bàn tay cũng siết lại thành nắm đấm.
Lạc Tranh biết rõ nếu không phải vì Louis Thương Nghiêu rất yêu thương đứa em trai này thì nhất định hôm nay hắn sẽ một đấm giáng xuống.
“Anh, anh nói vậy cũng không đúng. Em đối với Lạc Tranh yêu thương còn không đủ, sao lại có thể làm loạn chứ.” Liệt vẫn không chút sợ hãi, bình thản tiếp tục lên tiếng, “Hơn nữa, là em chủ động hôn Lạc Tranh, bởi vì cô ấy nói cho em biết, cô ấy yêu anh, rất yêu anh, em ghen một chút cũng không được sao?”
Louis Thương Nghiêu nghe vậy, cơn giận thoáng dịu đi một chút. Hắn quay đầu nhìn thoáng qua phía Lạc Tranh, sau đó lại túm lấy Liệt ghì vào tường.
"Cô ấy thật sự nói như vậy?"
"Anh có thể hỏi cô ấy.” Liệt uể oải đáp lại, “Anh nghĩ em cần thiết phải nói dối sao? Em biết rõ anh luôn lo lắng cho Lạc Tranh, em chỉ là hôn cô ấy một chút mà thôi, cũng đâu có gì đâu, từ trước tới giờ, em không hề có ý tranh đoạt gì với anh hết.”
"Cái gì gọi là không có gì?" Louis Thương Nghiêu đột ngột cao giọng, “Anh cho em biết, từ nay về sau em xử sự cho đúng mực một chút. Cô ấy là vợ anh, cũng là trưởng bối của em. Sau này còn dám làm mấy chuyện quá phận, anh nhất định đánh cho em tỉnh lại.”
“Thương Nghiêu…” Lạc Tranh thật sự vừa tức vừa buồn cười. Xong rồi, hắn nói lớn như vậy, tất cả mọi người đều sẽ nghe được, cho dù cửa cách âm có tốt hơn nữa cũng không ngăn được giọng nói lớn tiếng của hắn.
Liệt kinh ngạc sững người nhìn Louis Thương Nghiêu hồi lâu, sau đó xoa xoa lỗ tai, “Anh, anh vừa nói gì đó? Hai người….cô ấy trở thành vợ anh từ khi nào vậy?”
“Tóm lại, em đừng có giả bộ không hiểu, nghe rõ chưa?” Louis Thương Nghiêu cũng không giải thích gì thêm, cảnh cáo một câu rồi mới buông cậu ta ra.
Liệt đưa tay sửa sang lại trang phục, cười cười, “Anh, anh nhớ vẫn nợ em một câu trả lời chứ?”
Louis Thương Nghiêu đang kéo tay Lạc Tranh, dừng bước nhìn lại phía Liệt, lạnh lùng nói.
“Vẫn nhớ, em từng nói với anh, em yêu Lạc Tranh. Cho nên, nếu như anh không yêu cô ấy thì hãy để cô ấy cho em.”
Lạc Tranh thực bị kinh ngạc đến sững người.
“Phải, đáng tiếc lúc đó anh vẫn chưa cho em câu trả lời.” Liệt bày ra bộ dạng lười biếng cười nhẹ.
“Được, vậy em hãy nghe cho kỹ.” Louis Thương Nghiêu thẳng thừng tuyên bố, “Anh yêu Lạc Tranh, đời này kiếp này cô ấy chỉ có thể thuộc về anh. Không có một người đàn ông nào, kể cả em, nếu dám có suy nghĩ không an phận với cô ấy, đừng trách anh không nể tình.”
Nói xong, hắn kéo tay Lạc Tranh rời đi.
"Thương Nghiêu... anh định đi đâu?" Lạc Tranh vội vàng hỏi.
Louis Thương Nghiêu vốn đang ôm một bụng nộ khí, một lời cũng không nói, trực tiếp bế nàng lên, sải bước rời khỏi phòng làm việc…
Bên ngoài cửa phòng làm việc, các đồng nghiệp đang dỏng tai nghe ngóng thấy một màn trước mắt đều kinh ngạc đến trừng lớn đôi mắt, há hốc miệng nhìn vị giám đốc cao cao tại thượng ôm Lạc luật sư yêu quý của họ đi…
Sau khi bóng dáng của hai người họ hoàn toàn khuất hẳn, trong phòng làm việc lập tức xôn xao hẳn lên.
Liệt than nhẹ một tiếng, nhún nhún vai cười khổ.
Một lúc lâu sau, Vi Như ôm một chồng tài liệu bước vào, đặt xuống bàn rồi nhẹ nhàng lắc đầu, “Liệt thiếu, đừng giỡn nữa. Trong mắt, trong lòng sư phụ tôi chỉ có mình giám đốc mà thôi.”
“Haizz, cô quả không hổ là đệ tử của Lạc Tranh, ăn nói thật sắc sảo.” Liệt nhếch môi cười, “Cô nói xem, tôi kém anh ấy ở chỗ nào?”
Vi Như tiến lại trước mặt Liệt, nhìn cậu ta một hồi rồi nói rất chân thành, “Anh đó, hơi thấp một chút.”
“Hơi thấp? Tôi thấp hơn anh ấy sao? Cô nhìn thế nào vậy, tôi cũng 1m86 đó.” Liệt có chút kháng nghị.
Vi Như hơi trợn mắt lên, “Liệt thiếu, anh đừng khôi hài vậy được không? Tôi nói đây không phải về chiều cao mà là thành tựu. Thành tựu đó, anh có hiểu không?”
Liệt nghe vậy, suy nghĩ một chút rồi nói, “Vậy cũng đúng, luận thành tựu, thật sự tôi không bằng anh ấy. Nhưng Lạc Tranh tuyệt đối không phải người ham quyền lực.”
“Đương nhiên, sư phụ tôi đâu phải người thích bám vào chỗ quyền quý để leo lên.” Vẻ mặt Vi Như tràn ngập sự kiêu hãnh, “Nói thật lòng, con người anh đúng là khiến nhiều cô phải mê muội, chẳng những đẹp trai trẻ tuổi, xuất thân tốt, còn có nền tảng vững chắc. Nhưng mà, anh phải hiểu rằng, phụ nữ luôn thích người đàn ông khiến họ ngưỡng mộ. Còn anh, cùng lắm chỉ được sư phụ tôi nhìn một chút mà thôi.”
Bởi Liệt ở tập đoàn luôn không hề tỏ ra xa cách nên mọi người đều thích nói giỡn với cậu ta như vậy.
Liệt nghe xong, có chút tiếc nuối lắc lắc đầu.
“Vi Như, cô nói vậy thật sự đả kích lòng tự tôn của tôi.”
Vi Như hít sâu một hơi, đưa tay khẽ vỗ lên vai cậu ta, “Chấp nhận đi, Liệt thiếu. Đàn ông đều thích tìm người phụ nữ hòa hợp với mình, mà anh trai anh cùng sư phụ tôi lại cực kỳ hòa hợp.”
Liệt chỉ còn nước kêu trời…
Trong nhà hàng xoay yên tĩnh, dưới chân là khung cảnh Paris mỹ lệ…
Lạc Tranh ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, nhìn xung quanh một lượt. Vào giờ này mà nơi này lại không có người khách nào, không khó để