Không phải giờ cao điểm nên lượng xe lưu thông trên đường cũng không quá lớn. Khi một chiếc xe con chậm rãi dừng lại trước một khách sạn cao cấp, nhân viên khách sạn lập tức tiến lên, chủ động đưa tay mở cửa xe.
Đôi giày cao gót tinh xảo ôm lấy bàn chân thon nhẹ nhàng bước xuống, Lạc Tranh đem chìa khoá xe bỏ vào túi xách xong, ngẩng đầu nhìn thoáng qua kiến trúc xa hoa của khách sạn. Nhìn ngắm vẻ lộng lẫy khi chìm trong màn sương mờ lại càng thêm huyền ảo của nó, nàng vô thức thở dài một tiếng, mấy giây sau, hướng về phía đại sảnh của khách sạn bước tới.
Hôm nay, nàng vốn muốn quay trở lại tập đoàn làm việc. Bởi Liệt cũng đã ổn định tại vị trí của mình trong tập đoàn nên nàng cũng không muốn nhàn rỗi ở nhà thêm nữa. Một lần nữa, nàng lại bị Louis Thương Nghiêu cưỡng chế kéo về phòng ngủ chính. Thế nên, cuộc sống tựa như lại quay trở về quỹ đạo lúc trước. Chỉ là trái tim nàng có chút xáo trộn, nàng cảm giác mình hệt như một bông lục bình, không nơi nương tựa, chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình, dùng công việc để lấp đầy trái tim tràn ngập cảm giác bất an.
Nhưng khi nàng đang lái xe chuẩn bị tiến vào đường quốc lộ, lại nhận được một cú điện thoại bất ngờ. Nghe xong cuộc điện thoại này, tâm tình của nàng lại càng thêm rối loạn.
Thang máy chậm rãi đi lên rồi dừng lại ở tầng năm mươi. Cánh cửa thang máy sáng loáng phản chiếu gương mặt có chút chần chừ của Lạc Tranh, nhưng cuối cùng nàng cũng hướng về phía một căn phòng bước tới…
Cửa phòng được mở ra rất nhanh chóng.
Người mở cửa cho Lạc Tranh không phải ai khác mà chính là người lúc sáng đã gọi điện cho nàng - Đường Diệu Liên.
“Tiểu Tranh, con đến rồi, bác biết con nhất định sẽ đến mà. Mau vào trong đi!” Đường Diệu Liên vừa nhìn thấy Lạc Tranh, ánh mắt liền dấy lên niềm hy vọng, vui mừng kéo nàng vào phòng khách.
Lạc Tranh vừa muốn lên tiếng nói vài lời, lại thấy Diêu Vũ từ phòng ngủ bước ra, vừa đi vừa giơ tay đỡ cái bụng đã khá lớn, động tác có chút chậm chạp.
“Còn không mau pha trà cho Tiểu Tranh?” Đường Diệu Liên bất mãn nhìn về phía Diêu Vũ, giọng nói vốn hiền hoà cũng chuyển thành lạnh lùng.
Diêu Vũ đưa mắt nhìn Lạc Tranh một cái, cũng không nói gì, vừa định xoay người đi pha trà.
“Bác gái, không cần phiền toái như vậy!” Lạc Tranh mở lời, lại nhìn về phía Diêu Vũ, “Cô đang mang thai, hay là ngồi xuống nghỉ đi.”
Diêu Vũ vô thức nhìn thoáng qua phía Đường Diệu Liên, không khó nhận ra trong lòng cô ta đối với Đường Diệu Liên vẫn có chút kiêng kị.
“Tiểu Tranh, con không cần phải để ý đến cô ta.” Đường Diệu Liên cũng không buồn nhìn Diêu Vũ, trong mắt bà chỉ có mình Lạc Tranh mà thôi. Khẽ đưa tay kéo lấy tay nàng, thái độ của bà tỏ ra vô cùng thân mật, “Tiểu Tranh à, con có biết, bác muốn gặp con đến thế nào không? Trong lòng bác chỉ có mình con mà thôi. Bác rất nhớ con, thật sự rất nhớ con.”
“Thật xin lỗi, bác gái. Cháu cùng Ôn Húc Khiên đi tới ngày hôm nay có lẽ cũng do số phận đã an bài. Nhưng mà khiến hai bác phải buồn như vậy, cháu thực sự rất áy náy.” Trong lòng Lạc Tranh vẫn luôn nhớ Đường Diệu Liên đã tốt với nàng như thế nào. Nhiều năm qua, nàng vẫn đối xử với bà như đối với mẹ mình vậy.
“Không, không, đều là Húc Khiên ngu ngốc kia không có phúc, không có cách nào giữ con lại.” Đường Diệu Liên nói tới đây, lại giận dữ nhìn thoáng qua Diêu Vũ ngồi cách đó không xa. Cho dù bà không có nói hết ý thì trong lòng mọi người cũng đều hiểu rõ cả.
Sắc mặt Diêu Vũ hết hồng lại trắng bệch ra, vô thức lấy tay xoa bụng…
Lạc Tranh thấy vậy, thầm thở dài, nhìn về phía Đường Diệu Liên, nhẹ nhàng hỏi, “Bác gái, bác tới tìm cháu là vì vụ án của Ôn Húc Khiên?”
Đáy mắt Đường Diệu Liên xẹt qua chút khổ sở, “Tiểu Tranh, chẳng lẽ…con và Húc Khiên ngay cả bạn bè cũng không thể làm sao? Một câu “Ôn Húc Khiên” lạnh lùng như vậy thật sự quá xa cách…”
Lạc Tranh cắn cắn môi, vỗ nhẹ lên bàn tay Đường Diệu Liên như một sự an ủi, cũng không lên tiếng giải thích chút nào.
Chắc hẳn Đường Diệu Liên chỉ biết một trong số những nguyên nhân của việc ly hôn là do Ôn Húc Khiên ngoại tình. Có lẽ bà vĩnh viễn sẽ không biết được con trai mình lại âm thầm làm ra bao chuyện xấu xa sau lưng bà như vậy. Những chuyện hắn làm, những người bình thường cũng chẳng thể nào tin nổi. Nếu như bà biết rõ mọi chuyện, có lẽ sẽ không thấy một câu xưng hô “Ôn Húc Khiên” kia có gì quá đáng.
“Tiểu Tranh, bác biết rõ tới tìm con thế này là làm khó cho con. Chuyện Diêu Vũ đi tìm con lúc trước bác cũng nghe nói rồi.” Vẻ mặt Đường Diệu Liên vô cùng khó xử cùng bất đắc dĩ, nắm chặt lấy tay Lạc Tranh, “Lần này coi như bác cầu xin con, trừ con ra, không có một luật sư danh tiếng nào có thể giúp cho Húc Khiên. Bác biết con rất hận nó, nhưng dù sao hai đứa cũng từng là vợ chồng, cầu xin con cứu nó một lần.”
Dọc đường tới khách sạn, Lạc Tranh đã nghĩ tới chuyện thế này. Có thể khiến Đường Diệu Liên đích thân tới Paris, xem ra tình hình của Ôn Húc Khiên thật sự không tốt chút nào.
“Bác gái, thật ra sau hôm Diêu Vũ cùng Khả Khả tới tìm cháu, cháu cũng đã tìm hiểu đôi chút về vụ của Húc Khiên. Các chứng cứ trình lên toà đều vô cùng xác thực, đủ cả nhân chứng vật chứng. Cho dù cháu có làm luật sư biện hộ thì cũng chỉ có thể xin quan toà giảm nhẹ hình phạt cho anh ta chứ không thể nào khiến anh ta vô tội.”
Nàng cố gắng bình tĩnh và phân tích tình hình cho Đường Diệu Liên một cách rõ ràng. Không phải nàng nhẫn tâm, cũng không phải nàng vô tình vô nghĩa, chỉ là nàng thật sự không cách nào vì Ôn Húc Khiên mà làm trái với nguyên tắc nghề nghiệp của mình.
“Tiểu Tranh à, bác tin tưởng Húc Khiên tuyệt đối không phải loại người như vậy. Con đã ở văn phòng luật nhiều năm như vậy, cũng biết rõ ràng sổ sách nơi đó thế nào. Cho dù Húc Khiên muốn giành hợp đồng, cũng không đi làm mấy chuyện hối lộ đâu. Nó cũng là luật sư, sẽ ý thức được việc mình làm chứ? Húc Khiên là bị người ta vu oan, thật sự bị người ta vu oan mà.” Tâm tình Đường Diệu Liên có chút kích động nhìn nàng, “Xin con hãy giúp nó đi, bác biết rõ năng lực của con. Chỉ cần con tin tưởng, con nhất định sẽ đánh thắng vụ kiện này, không phải sao?”
Lạc Tranh khẽ hít sâu một hơi, hồi lâu vẫn chưa trả lời. Không phải nàng không muốn tin tưởng Ôn Húc Khiên, mà là trải qua nhiều chuyện như vậy, nàng đã không có cách nào tin tưởng hắn nữa. Nếu như là trước kia, nàng nhất định sẽ không chút do dự mà biện hộ cho hắn.
Một lúc lâu sau…
“Bác gái, cháu biết bác đang rất sốt ruột, nhưng những lời như vừa rồi nếu không có bằng chứng chứng minh thì không thể nói bừa.Vụ kiện của Húc Khiên lần này liên quan tới thương mại, lại do người của CCB trực tiếp điều tra, không chừng đến lúc đó các thành viên trong gia đình cũng sẽ bị thẩm tra. Hiện giờ mỗi lời nói của bác đều sẽ trở thành chứng cứ trực tiếp, cho nên không thể thuận miệng nói được.” Nói đến đây, nàng khẽ chớp mắt…
“Bên cạnh đó, bởi vì lý do đặc biệt và thân phận đặc biệt, cho dù Húc Kiên có vô tội, cháu cũng không cách nào biện hộ cho anh ta. Cháu chỉ có thể tìm giúp anh ta một luật sư khác mà thôi…”
“Tiểu Tranh à, con nhất định đứng nhìn bác phải đau lòng hay sao?” Đường Diệu Liên ngắt lời nàng, nước mắt đã ngập tràn hốc mắt, “Bác biết rõ bác làm con rất khó xử, bác biết rõ con hiện giờ không tiện nhận vụ kiện này. Nhưng mà, chỉ cần con bằng lòng, chỉ cần con gật đầu, hết thảy mọi chuyện đều không phải được giải quyết rồi sao?”
Lời nói vừ a dứt, chỉ nghe “cộp” một tiếng, Đường Diệu Liên đã quỳ sụp xuống sàn, nắm lấy tay Lạc Tranh, “Coi như con vì bác mà phá lệ một lần, như vậy có được không?”
Hồi 7: Rơi vào lưới tình
Chương 19 - Phần 2: Đè nén, lại đè nén
Hành động bất ngờ này của Đường Diệu Liên không chỉ làm Lạc Tranh sợ hết hồn mà ngay cả Diêu Vũ đứng gần đó cũng kinh ngạc trừng lớn hai mắt.
“Bác gái, bác làm gì vậy? Mau đứng lên, bác làm vậy cháu sẽ tổn thọ mất.” Lạc Tranh vội đưa tay đỡ bà đứng dậy, vội vàng nói.
“Tiểu Tranh à, bác thật sự không có cách nào, bác không thể trơ mắt nhìn con trai mình ngồi tù được.” Nước mắt Đường Diệu Liên không ngừng chảy xuống, bất đắc dĩ lắc đầu, “Nếu như con không thể giúp Húc Khiên, nó nhất định sẽ phải ngồi tù. Nếu như vậy, bác sống tiếp cũng có nghĩa gì đâu. Thà rằng nhảy từ trên này xuống còn hơn.”
“Bác gái, bác đừng kích động như vậy…”
“Tiểu Tranh, bác biết rõ Húc Khiên đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với con, bác cũng biết bác không có mặt mũi nào để xin con giúp. Sau tất cả mọi chuyện như vậy, là Ôn gia đã nợ con. Nhưng cho dù Húc Khiên có khốn khiếp như vậy, nó cũng tuyệt đối không làm ra mấy chuyện như thế, bác tin nó vô tội.” Đường Diệu Liên vừa lau nước mắt vừa nói.
Vẻ mặt Lạc Tranh tràn ngập sự khó xử, lại không đành lòng nhìn bộ dạng thống khổ của Đường Diệu Liên như vậy. Đáng thương cho tấm lòng những người làm cha mẹ, nàng sao có thể khiến trái tim người mẹ bị tổn thương thêm đây. Khẽ thở dài một tiếng, Lạc Tranh cất tiếng hỏi, “Bác gái, bác luôn miệng nói Húc Khiên bị oan, vậy bác có chứng cứ gì để chứng minh hay không? Cho dù chỉ là một chút nghi ngờ nào đó cũng được.”
“Bác….” Đường Diệu Liên nghẹn lời không đáp lại nổi câu hỏi của nàng.
Lạc Tranh thấy vậy, bất đắc dĩ lắc đầu, “Bác gái, như vậy thật sự không được, cháu không thể biết luật còn phạm luật…”
“Lạc Tranh, tôi nghĩ vụ án của Húc Khiên cho dù cô không muốn cũng phải giúp. Có lẽ, cô căn bản không có sự lựa chọn.” Diêu Vũ vốn nãy giờ vẫn trầm mặc lại đột ngột mở miệng, vẻ mặt cùng ánh mắt đầy sự kiên định.
Lạc Tranh hơi sững người, nhìn về phía Diêu vũ, "Lời này của cô là có ý gì?"
Diêu Vũ tiến lên phía trước, đối diện với ánh mắt của Lạc Tranh, khuôn mặt cô ta có phần khẩn trương và cố đè nén cảm xúc…
“Lúc trước, tôi cũng hoài nghi Húc Khiên biết luật phạm luật, nhưng về sau, tôi càng nghĩ càng thấy không đúng. Về việc này, Húc Khiên nhất định là bị oan uổng.”
“Diêu Vũ, cô cũng là người học luật, nên biết mọi lời nói cần phải có bằng chứng.” Lạc Tranh vô cùng tỉnh táo nhìn cô ta bằng ánh mắt sắc bén…
“Cô nói Húc Khiên bị oan, vậy có chứng cứ hay không?”
“Chứng cứ? Tôi đương nhiên có chứng cứ!” Hô hấp của Diêu Vũ có chút dồn dập, bàn tay đang nắm lại khẽ buông lỏng, nhìn thoáng qua Đường Diệu Liên rồi lại nhìn về phía Lạc Tranh, nhấn mạnh từng lời, “Thương Nghiêu tiên sinh chính là chứng cứ!”
Lạc Tranh bất ngờ mở to đôi mắt…
Vẻ mặt Đường Diệu Liên thì lộ rõ sự hoang mang khó hiểu.
“Diêu Vũ, cô nói Thương Nghiêu tiên sinh…” Thật lâu sau, Lạc Tranh mới có phản ứng, vẻ mặt tràn ngập sự nghi hoặc. Vừa rồi nàng chỉ gọi Thương Nghiêu bởi xem ra Diêu Vũ cũng chỉ biết đến thân phận này của Louis Thương Nghiêu mà thôi. Nhưng, làm sao mà cô ta lại biết cái tên này?
Diêu Vũ nhẹ nhàng gật đầu, “Thật ra, những chuyện này tôi vốn định để trong lòng, nhưng mà Húc Khiên rơi vào tình cảnh như vậy, tôi thật sự chẳng thể quan tâm nhiều đến thế. Chỉ cần Húc Khiên được bình an vô sự, tôi không quan tâm người khác nhìn tôi thế nào.” Câu nói sau cùng, rõ ràng cô ta nói cho Đường Diệu Liên nghe.
Lạc Tranh có thể nhìn ra cô ta có điều khó nói, nhưng Đường Diệu Liên thì chẳng quan tâm nhiều