i nơi này vẫn có một người phụ nữ khiến hắn quan tâm như vậy. Mà hắn, lại chưa từng có bất kỳ biểu hiện gì trước mặt nàng….Chuyện này, quả thực quá đáng sợ.
“Vị công chúa kia…bị bệnh gì vậy?” Lạc Tranh khó khăn lắm mới thốt nên lời.
“Suy tim!”
“Cái gì?” Lạc Tranh thực sự quá bất ngờ khi nghe tin này. Nàng không hề nghĩ tới bệnh tình của vị công chúa kia lại nghiêm trọng đến vậy. Nàng vốn nghĩ đó chỉ là chứng bệnh nhẹ mà thôi, bởi rất nhiều người trong dòng dõi vương thất đều hay bị như vậy chứ không ngờ lại tới mức này.
“Hai năm qua bệnh đã thuyên giảm khá nhiều rồi, tình hình cũng được cải thiện đáng kể. Mình nghe nói, hôn lễ của bọn họ đã định ngày rồi. Có lẽ vì vậy mới khiến bệnh tình của công chúa có chuyển biến tốt như vậy.” Lưu Ly khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi nói.
Ngày cưới đang đến rất gần…
Mấy từ này giống như lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim Lạc Tranh. Bàn tay nhỏ bé của nàng vô thức nắm chặt lại, không phải bởi vì tức giận mà bởi vì chỉ có làm vậy nàng mới cảm thấy bớt đau đớn một chút.
“Vậy thì tốt rồi…” Giọng nói của Lạc Tranh đột nhiên trở nên rất vui vẻ, khẽ chớp đôi mắt cố gắng ổn định lại tâm tình, “Mình biết có rất nhiều người bệnh đều không thể tự vượt qua căn bệnh của chính mình. Hiện giờ y học phát triển như vậy, bọn họ lại là gia đình hoàng tộc, sao có thể dễ dàng để chuyện không may xảy ra với mình chứ. Ở Trung Quốc cũng có tục xung hỷ mà. Xem ra, người nước ngoài cũng học hỏi được không ít….”
Rốt cục Lạc Tranh cũng không nói nổi nữa, thanh âm càng lúc càng trở nên nghẹn ngào mà trái tim nàng, sao mà đau đến thế…
Lưu Ly nhìn Lạc Tranh mà cũng thấy đau lòng. Là bạn tốt của nàng nhiều năm nên Lưu Ly hiểu rất rõ lúc nàng tỉnh táo cùng bình thản như vậy là đang che dấu tâm trạng thế nào. Tâm trạng của Lưu Ly cũng trở nên đau đớn. Cô rất hiểu tính tình của Lạc Tranh. Một người mạnh mẽ như nàng sao có thể dễ dàng thừa nhận tâm tư của mình như vậy. Là bạn tốt của nàng, sao Lưu Ly lại cam lòng cưỡng bách nàng phải chấp nhận sự thật này đây?”
“Cậu không sao chứ?” Lưu Ly khẽ siết tay Lạc Tranh, lo lắng hỏi.
Thực ra còn có một số chuyện mà Lưu Ly vẫn chưa nói ra, đó chính là những lời của Sally. Lúc đầu, cô rất muốn đem tất cả mọi chuyện nói hết ra, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của Lạc Tranh như vậy, cô biết Sally không hề nói dối. Lạc Tranh thật sự cùng người đàn ông kia dây dưa tình cảm không rõ ràng. Như vậy xem ra chuyện hai người bọn họ cùng chung sống cũng là chuyện có thật. Có thể nhận ra người đàn ông kia rất bá đạo. Cho dù Lạc Tranh muốn trốn tránh cũng khó có thể thoát khỏi sự bao dưỡng của hắn.
Lạc Tranh miễn cưỡng nở nụ cười, “Không sao đâu, mình có thể có chuyện gì chứ. Lưu Ly, cậu đừng suy nghĩ quá nhiều, mình thật sự…không có chuyện gì.”
Nét lo lắng trên gương mặt Lưu Ly càng nghiêm trọng hơn, suy nghĩ một hồi liền lên tiếng.
“Tiểu Tranh, mình sẽ ở lại Paris một thời gian nữa. Cậu có muốn dọn tới ở cùng mình không?”
Lạc Tranh biết có một số chuyện không thể gạt được Lưu Ly, nhẹ nhàng nở nụ cười khổ, “Lưu Ly, có một số chuyện người trong cuộc phải tự mình giải quyết mới được, không phải sao?”
Một câu nói này đã thừa nhận nàng cùng Louis Thương Nghiêu đang cùng chung sống. Mà chuyện này, Lạc Tranh cũng không định nói dối Lưu Ly làm gì.
Lưu Ly cũng hiểu đạo lý này, gật đầu, lấy giấy bút viết ra mấy dòng địa chỉ.
“Tiểu Tranh, đây là địa chỉ của mình tại Paris. Nếu như có chuyện gì nhất định phải tới tìm mình, không được một mình chịu đau khổ.”
Nói đến đây, Lưu Ly nhìn Lạc Tranh nhấn mạnh thêm một câu, “Cậu phải nhớ kỹ, cho dù cả thế giới này phản bội cậu, vẫn còn có người bạn tốt này luôn ở bên cậu.”
Lạc Tranh cố nén cảm giác chua xót nơi chóp mũi cùng hàng lệ đang chực trào ra, kiên cường nở nụ cười, “Lưu Ly, mình biết mà. Cậu yên tâm đi. Nếu như có một ngày mình thực sự gặp chuyện uỷ khuất, mình sẽ tới làm phiền cậu.”
Lưu Ly cũng cười, nhưng là nụ cười khổ bởi vì cô nhận ra nụ cười của Lạc Tranh là nhằm che dấu nỗi bi thương trong lòng…