nữa, muốn đi đâu thì đi đó.” Lạc Tranh khẽ nở nụ cười lên tiếng.
“Các người muốn đuổi tôi đi?” Voss Miller cũng không hề che dấu cảm xúc, đầy phẫn hận nhìn Louis Thương Nghiêu cùng Lạc Tranh…
“Các người chớ đắc ý sớm như vậy. Tôi là nguyên lão cổ đông của tập đoàn, lời nói vẫn có trọng lượng, muốn đuổi tôi đi, được lắm, tôi lập tức rút vốn, để xem các người xoay xở thế nào.”
“Rút vốn?” Lạc Tranh liền bày ra bộ dạng có chút suy tư, rồi sau đó nhìn về phía Louis Thương Nghiêu.
“Louis tiên sinh, nghe nói bên ngoài có rất nhiều nhà đầu tư có hứng thú đối với vị trí cổ đông của tập đoàn ta. Nếu như Voss Miller tiên sinh muốn rút vốn, vậy tôi phải lập tức thông báo cho bọn họ mới được. Chỉ sợ đến lúc đó họ lại tranh giành nhau tới vỡ đầu chảy máu mất.”
“Lạc luật sư phụ trách toàn bộ pháp vụ của tập đoàn, chịu trách nhiệm việc này đương nhiên là người thích hợp nhất.” Louis Thương Nghiêu cũng cực kỳ phối hợp, giọng điệu tràn ngập sự vui vẻ.
Voss Miller nghe thấy vậy, đầu tiên là sững người, sau đó lửa giận bùng lên khiến râu ria đều dựng ngược, chỉ vào Lạc Tranh…
“Cô đừng đắc ý quá sớm. Cô nghĩ rằng tôi rút vốn thì các nguyên lão cổ đông khác có thể ngồi yên sao?”
Lạc Tranh mỉm cười lắc đầu, “Ông nói vậy là không đúng rồi. Tôi là có lòng tốt vậy mà ông lại nói tôi uy hiếp ông. Là chính miệng ông nói muốn rút vốn, cũng là ông nói muốn cùng con gái đoàn tụ, hưởng thụ cuộc sống điền viên. Những lời tôi nói cũng cực kỳ rõ ràng, nơi này còn có camera ghi hình lại toàn bộ, đó sẽ là bằng chứng xác thực nhất.
Hơn nữa, còn có Louis tiên sinh là nhân chứng trực tiếp. Cho dù có đưa ra tòa, tôi nghĩ quan tòa cũng không cho rằng đó là lỗi của tôi đâu. Về phần các vị nguyên lão cổ đông khác, họ có con gái ở nước ngoài hay không thì tôi không biết nhưng mà tôi nghĩ bọn họ cũng không muốn đặt mình vào vòng nguy hiểm như vậy. Dù sao, ở bên ngoài người trẻ tuổi rất nhiều, người muốn trở thành cổ đông của tập đoàn cũng không thiếu, cùng với người trẻ tuối tranh giành thiên hạ, thực sự rất khổ cực. Cho nên họ nhất định sẽ biết cân nhắc.”
“Rầm…” Voss Miller đập mạnh tay xuống bàn, chỉ vào Lạc Tranh, lại trừng mắt nhìn Louis Thương Nghiêu… “Giỏi lắm! Các người giỏi lắm!” Nói xong, Voss Miller xoay người giận dữ rời phòng.
Lạc Tranh bình tĩnh nhìn theo bóng lưng ông ta rời đi, sau đó đưa mắt nhìn về phía Louis Thương Nghiêu, thấy hắn đang mỉm cười còn Vi Như đứng ở một bên đã sớm sợ đến nỗi không nói nên lời. Vừa rồi Vi Như còn tưởng rằng Lạc Tranh sẽ buông tay đầu hàng lão hồ ly kia. Không ngờ tới, lại có một hồi khẩu chiến ác liệt như vậy dọa cho cô không nói nên lời.
“Vi Như, em ra ngoài trước đi.” Lạc Tranh nhìn về phía cô, nhẹ nhàng nói.
Vi Như gật đầu, hướng về phía Louis Thương Nghiêu cúi chào rồi rời khỏi phòng họp nhỏ.
“Thật đáng tiếc! Hồng trà thượng hạng như vậy mà không động tới chút nào? Lạc Tranh có chút đáng tiếc, tự rót cho mình một ly.
“Chúng ta phối hợp thực sự rất ăn ý!” Louis Thương Nghiêu cũng cầm lấy cái ly nàng đã uống, tự rót cho mình, uống một ngụm, “Trà thơm, người thơm”
“Chưa từng gặp người đàn ông nào không biết xấu hổ như anh.” Lạc Tranh khẽ lên tiếng.
“Giờ gặp cũng không tệ mà.” Louis Thương Nghiêu không hề giận mà còn cười, đôi mắt sâu thẳm cũng ánh lên ý cười, “Lạc Tranh ơi Lạc Tranh, em quá thông minh, thông minh tới mức khiến người ta muốn diệt trừ.”
“Vậy sao? Nói như vậy, anh đang muốn diệt trừ tôi.” Lạc Tranh cố tình xuyên tạc ý tứ của hắn.
“Vậy thì phải xem, em đối với tôi có bao nhiêu uy hiếp, nhưng mà cho tới giờ là không có.” Louis Thương Nghiêu dựa lưng vào sofa, nhẹ nhàng lên tiếng, “Tôi nghĩ, em cũng biết rất rõ, nếu như em không kịp thời xuất hiện, lão hồ ly kia sẽ có kết cục thế nào.”