Nếu thực sự muốn lên đường, cháu phải chuẩn bị rất nhiều thứ.”
“Tôi nói rồi, lữ hành là chuyện rất đơn giản. Chỉ cần cháu muốn là có thể đi luôn. Cô bé, chỉ là trong lòng cháu có quá nhiều chuyện không muốn buông bỏ mà thôi. Quan trọng nhất là, nguyên nhân thực sự khiến cháu không cách nào rời đi là bởi ở thành phố này có người mà cháu yêu sâu đậm. Nên biết rằng, yêu một thành phố thường là do bắt đầu từ tình yêu với một người đàn ông.” Vị phu nhân kia cười cười, dường như nói trúng tâm sự của nàng.
Gương mặt Lạc Tranh chợt đỏ bừng, tim cũng khẽ đập rộn lên…
Yêu một thành phố thường là do bắt đầu từ tình yêu với một người đàn ông…Thật sự vậy sao? Có lẽ, nàng không thể không thừa nhận điều này.
Vị phu nhân kia thấy vậy, nụ cười trên môi càng đậm hơn, đứng dậy, “Cô bé, chúc tôi may mắn đi. Con người thực sự là loại động vật thích tự làm khổ bản thân mình, nhưng lại không có mấy người nhìn thấu chuyện đó.”
Lạc Tranh chỉ cảm thấy lời của bà rất uyên thâm. Cũng đúng, không có ai vừa sinh ra đã có kinh nghiệm sống phong phú, nhất là phụ nữ. Không ngờ bà lại có thể nói những lời tinh tế đến vậy.
“Chúc bác mọi chuyện may mắn. Hy vọng chúng ta có duyên gặp lại. Tạm biệt!”
“Nhất định, nhất định sẽ gặp lại!” Vị phu nhân kia nở nụ cười rất đẹp, vẫy tay chào nàng, đeo ba lô rời khỏi nhà hàng.
Lạc Tranh nhìn theo bóng lưng của bà, trong lúc nhất thời như chìm vào trong câu nói đầy ẩn ý lúc trước…
“Sư phụ!” Vi Như bưng một bình trà tiến tới, nhìn theo bóng lưng người vừa rời đi, ngạc nhiên hỏi, “Bà ấy là ai thế ạ? Hai người quen nhau sao?”
Lạc Tranh khẽ lắc đầu, hồi lâu sau mới trả lời, “Bà ấy…là thần tiên.”
“Gì ạ?” Vi Như nghe mà ngây người ra, hồi lâu cũng không có phản ứng.
Vừa trở lại công ty, áp lực công việc lại lập tức tràn về.
Khi Lạc Tranh cầm tập tài liệu đi ngang qua phòng họp nhỏ, nàng nghe thấy tiếng của Louis Thương Nghiêu từ bên trong vọng ra. Nàng bèn dừng lại, liếc nhìn vào phía trong phòng. Lạc Tranh vốn cho là hắn sẽ ở bên ngoài xử lý công việc cả ngày, không ngờ đã trở lại nhanh như vậy.
Thiết kế trong phòng họp nhỏ không trang trọng như phòng hội nghị quốc tế ở tầng trên cho nên hết thảy ghế ngồi trong phòng đều là dạng sofa, có thể khiến mọi người thoải mái mà bàn luận công chuyện. Nhưng mà giờ khắc này, không khí trong đó không hề yên bình chút nào.
“Thương Nghiêu, anh nói vậy là có ý gì? Lần trước tôi đã đề cập chuyện thay người phụ trách pháp vụ mới cho tập đoàn, tại sao anh không đồng ý?” Tiếng nói đầy bất mãn của Voss Miller vang lên, thậm chí còn có tiếng đập bàn.
Louis Thương Nghiêu ngồi đó, nhàn nhã uống cà phê, thong thả nói, “Ông muốn đổi luật sư cố vấn của tập đoàn? Được, cho tôi một lý do để tôi có thể đồng ý.”
“Cô ta là phụ nữ!” Voss Miller thô lỗ vung tay nói.
“Ai quy định phụ nữ không thể xử lý pháp vụ?” Louis Thương Nghiêu cảm thấy như bị bỡn cợt, đặt tách cà phê xuống, gương mặt tràn ngập sự không vui.
“Thương Nghiêu, tập đoàn này là do ông nội anh khổ tâm gây dựng nên. Nghĩ lại xem, gia tộc Louis có thể tồn tại tới ngày hôm nay chẳng phải là nhờ tập đoàn này hay sao? Tôi thừa nhận, anh thật sự có năng lực hơn so với ông nội anh và cha anh nhiều. Nhưng tôi tuyệt đối sẽ không đứng nhìn tập đoàn này bị hủy trong tay một người phụ nữ. Người phụ nữ kia quá thông minh, một khi bị đối thủ cạnh tranh của chúng ta mua chuộc, chúng ta sẽ lâm vào tình thế cực kỳ nguy hiểm. Nên nhớ những gì cô ta tiếp xúc đều là công việc kinh doanh cực kỳ tối mật.” Giọng điệu của Voss Miller đổi thành nhẹ nhàng khuyên bảo, tiếp tục can ngăn Louis Thương Nghiêu.
Louis Thương Nghiêu ngồi bắt chéo hai chân, nghe thấy những lời này có chút buồn cười nhếch môi, “Xem ra, ông đối với cách sử dụng nhân lực của tôi luôn có ý kiến trái ngược. Nói như vậy, tức là nhiều năm qua việc tuyển dụng nhân tài của tôi đều có vấn đề?”
"Không phải, tôi chỉ muốn nói tới người phụ nữ họ Lạc tới từ Hongkong kia mà thôi, cô ta…”
“Tôi có một chuyện có chút không hiểu…” Louis Thương Nghiêu không đợi Voss Miller nói xong liền cắt ngang lời ông ta. Hắn nở nụ cười nhẹ mang theo rõ ràng ý khinh thường.
“Ông thực sự cho rằng Lạc Tranh không thể đảm nhiệm được vị trí đó hay là đang sợ cô ấy sẽ uy hiếp đến lợi ích của mình nên mới trở nên khẩn trương như vậy, cho nên mới phải tìm cách đẩy cô ấy đi càng nhanh càng tốt?”
Một câu nói này khiến cho sắc mặt của Voss Miller trở nên lúng túng, khóe miệng cứng đờ lại mà gương mặt cũng nhanh chóng đỏ bừng lên. Ông ta lập tức phản bác, “Tôi sao có thể sợ cô ta uy hiếp tới lợi ích của mình chứ? Cô ta chỉ là một tiểu nha đầu. Tôi không chấp nhận bởi vì sợ cô ta không đủ kinh nghiệm mà thôi…”
“Người trẻ tuổi cần cơ hội để có thể trưởng thành. Lạc Tranh là người rất tỉnh táo, làm việc dứt khoát. Tôi không nghĩ rằng cô ấy không thể đảm nhiệm được vị trí này. Nếu như ông vẫn cứ cực lực phản đối, tôi chỉ thấy rằng đó là do ông có tư tâm mà thôi.” Giọng nói sắc bén của Louis Thương Nghiêu đột ngột chuyển lạnh băng, ngôn ngữ cũng toát lên sự kiên quyết không cho phép phản kháng thêm nữa.