n bị thương này thật sự là chuyện tốt, bởi ít nhất cũng khiến Liệt có phản ứng trở lại.
Nhưng mà dường như Liệt chỉ có cảm giác đối với một mình nàng. Đối mặt với bác sỹ Oswald khi ông ta quan sát tình hình và đưa ra vài câu hỏi, Liệt lại trở lại vẻ tĩnh lặng như lúc trước. Nhưng như vậy đối với Lạc Tranh cũng đã đủ rồi. Chỉ cần Liệt có phản ứng, đã nói lên hết thảy mọi chuyện còn có hy vọng. Nàng cảm thấy, nhất định sẽ có một ngày mọi chuyện sẽ có sự biến chuyển, Liệt sẽ hoàn toàn bình phục như xưa.
Ngoại trừ chuyện của Liệt, mối quan tâm còn lại của nàng chính là công việc. Qua vài ngày thích ứng với mọi chuyện, nàng đã hoàn toàn hoà nhập vào nhịp độ vận hành của tập đoàn. Ngay cả những nhân viên dưới quyền nàng cũng đã bắt đầu làm việc đâu vào đó.
Buổi chiều, Lạc Tranh bận rộn tới mức giờ ăn trưa cũng phải lùi lại mấy tiếng đồng hồ. Lúc ngồi xuống bên chiếc bàn trong nhà hàng, nàng chỉ cảm thấy khung xương cơ hồ sắp tan ra từng mảnh.
“Lạc luật sư, đây là cà phê của chị!” Trợ lý Vi Như chủ động mang một ly cà phê nóng hổi còn bốc khói nghi ngút đặt xuống trước mặt Lạc Tranh. Cô gái này thực sự là một người thông minh và nhanh nhẹn. Mọi sở thích của Lạc Tranh đều được cô ghi nhớ tường tận. Mỗi ngày, khi Lạc Tranh bước vào phòng làm việc, Vi Như đều mang một tách cà phê hảo hạng tới cho nàng.
“Cô chỉ ăn cái này sao?” Lạc Tranh uống một ngụm cà phê, nhìn Vi Như cầm một phần sandwich đặt bên cạnh, cười khẽ.
Vi Như liền gật đầu, “Lạc luật sư không phải cũng ăn trưa muộn mất ba tiếng rồi sao? Lạc luật sư ăn cái gì thì tôi ăn cái đó, không có yêu cầu khắt khe gì.”
Lạc Tranh bị những lời của Vi Như làm cho buồn cười, khẽ lắc đầu, “Như vậy sao được chứ. Tôi vì buổi tối còn có cuộc họp nên muốn ăn nhanh một chút để còn trở về chuẩn bị tài liệu. Cô cứ thoải mái ăn từ từ được mà.”
“Lạc luật sư, tôi đã nói chị là thần tượng của tôi mà.” Vi Như chân thành lên tiếng.
Lạc Tranh bất đắc dĩ cười nhẹ, gọi phục vụ tới, đặt hai phần cơm trưa sau đó nhìn về phía Vi Như, “Bây giờ tôi mời cô ăn một bữa thật thong thả, được chứ?”
“Cảm ơn Lạc luật sư!" Vi Như cực kỳ cảm động, vội nói lời cảm ơn.
Không phải chờ lâu, phục vụ đã mang đồ ăn lên. Mùi thơm bốc lên ngào ngạt. Có thể thấy là Vi Như đã rất đói bụng nên ăn khá ngon miệng. Cũng khó trách bởi dù sao Vi Như cũng còn ít tuổi, đương nhiên không thể chịu nổi áp lực công việc nặng như vậy. So với Lạc Tranh thì ngược lại, nàng chỉ ăn được rất ít. Nàng chính là người như vậy. Công việc càng gấp rút càng không có tâm trạng để ăn uống.
“Vi Như, tôi đã xem qua hồ sơ cá nhân của cô. Cô đã từng vượt qua kỳ thi tư pháp, sao lại đến đây làm trợ lý?” Lạc Tranh nhìn Vi Như, bất ngờ lên tiếng hỏi.
Quan sát mấy ngày nay, nàng phát hiện Vi Như khá là nhạy bén với các tài liệu liên quan đến luật pháp. Xem hồ sơ cá nhân lại thấy Vi Như đã thi qua kỳ thi tư pháp, như vậy tức là cô ấy phải rất có hứng thú với việc trở thành luật sư mới đúng.
Vi Như nghe thấy nàng hỏi vậy, cũng không có ý định giấu giếm, khẽ thở dài một tiếng.
“Lạc luật sư, thật không dám dấu. Lúc tốt nghiệp đại học, tôi từng thực tập tại văn phòng luật Chí Thành. Tôi chẳng những muốn trở thành luật sư, còn muốn trở thành đại luật sư có thể bước lên toà án tối cao. Nhưng mà về sau gia đình tôi xảy ra chút chuyện nên tôi không thể không đối mặt với thực tế phải kiếm tiền lo cho gia đình. Cho nên, chỉ có thể đem ước mơ của mình gác lại.”
Lạc Tranh nghe xong, hiểu ra khẽ gật đầu, “Đúng là ở Hongkong, có thể trở thành đại luật sư là một chuyện tốt, nhưng làm đại luật sư cũng rất vất vả. Đối với người mới bước chân vào luật giới thực sự là một công việc đầy tính thử thách. Có những người mới, cả năm cũng không nhận được vụ kiện nào.”
“Vâng, cho nên tôi chỉ có thể làm trợ lý thu thập tài liệu mà thôi. Nhưng vì tôi thích ngành luật cho nên mới lựa chọn làm công việc trợ lý luật sư.” Vi Như có chút tiếc nuối lên tiếng, liền đó khuôn mặt lại rạng ngời, “Nhưng mà gặp được Lạc luật sư là chuyện may mắn nhất đời tôi. Nếu như không có Lạc luật sư, giờ tôi cũng không thể tới Paris làm việc như vậy.”
Lạc Tranh cười cười, “Vi Như, cô là người rất có tố chất, Nếu như cảm thấy làm đại luật sư sẽ gặp không ít nguy hiểm, vậy cô có thể làm việc ở hội luật sư. Ở Hongkong, tuy rằng hội luật sư và đại luật sư nhận vụ kiện có tính chất khác nhau nhưng ít nhất cô cũng có thể đảm bảo thu nhập và thoả mãn tâm nguyện của mình. Nếu không, ba năm học luật cứ bỏ phí như vậy cũng thật đáng tiếc.”