“Cậu ấy…bị liệt toàn thân hay sao?” Có trời biết, lúc nàng nói ra câu này đã phải vất vả đến cỡ nào. Một thiếu niên tuấn mỹ như vậy, nàng thực không muốn bị huỷ diệt như thế.
Louis Thương Nghiêu lắc đầu, phủ nhận suy đoán của Lạc Tranh, “Không, Liệt hết thảy đều rất bình thường, cũng không bị câm, cũng không bị tàn tật. Chỉ là bốn năm nay nó không chịu mở miệng nói chuyện chính bởi có sự trở ngại ngôn ngữ. Hai chân của nó cũng rất bình thường, chỉ là không chịu đi lại mà thôi.”
Đây chính là triệu chứng điển hình của chứng rối loạn tâm lý dẫn tới phản ứng sinh lý.
Đó chính là phản ứng đầu tiên của Lạc Tranh khi nghe được những lời vừa rồi. Nàng cũng từng tiếp nhận loại án kiện có tính chất tương tự thế này, người trong cuộc do chịu sự đả kích quá nặng nề, dẫn đến một số chức năng sinh lý liền tự động đóng lại. Đây là một loại tiềm thức, một loại phương thức trốn tránh thực tế, cũng là phản ứng sinh lý tự nhiên của cơ thể để tự bảo vệ khỏi tác động bên ngoài.
Loại tâm bệnh này sẽ dẫn đến việc nảy sinh một số trở ngại sinh lý, mà loại bệnh này lại rất khó điều trị. Đây vốn không phải là một dạng bệnh lý thông thường nên không thể dùng thuốc khắc chế, chỉ có thể dựa vào tư vấn tâm lý. Nhưng theo như cách Louis Thương Nghiêu đối xử với Liệt thì mấy năm nay xem ra đã tìm không biết bao nhiêu bác sỹ tâm lý. Nhưng để giúp bệnh nhân khôi phục lại như bình thường còn phải xem tâm lý người bệnh có sẵn sàng hay không. Nếu như có thế giải quyết được nút thắt, bệnh đương nhiên sẽ khỏi, còn không giải được, có lẽ suốt đời vẫn cứ như vậy cho tới lúc chết.
"Tại sao lại như vậy?" Nàng nhịn không đặt câu hỏi.
Louis Thương Nghiêu quay đầu nhìn Lạc Tranh, ánh mắt lại lần nữa thoáng hiện lên nét hận ý...
“Bởi vì cô!" Hắn nói từng câu từng chữ, đôi môi mỏng toát lên vẻ lạnh lùng đến cực điểm.
Tim Lạc Tranh bất giác run rẩy, hàng lông mày đen nhánh xinh đẹp bởi nghi hoặc khẽ nhăn lại.
“Louis Thương Nghiêu, hôm nay anh đem mọi chuyện nói ra cho rõ đi. Tôi tự nhận thấy mình không làm chuyện gì có lỗi với Liệt hết. Tôi biết anh muốn tìm tôi thanh toán ân oán bốn năm về trước. Được, tôi nói cho anh hay, bốn năm trước tôi thật sự dùng chút thủ đoạn ám muội để lấy cuộn băng ghi hình trong tay Liệt. Nhưng mà, vụ án bốn năm trước đã có phán quyết rất rõ ràng, Liệt căn bản không có tham dự vào hành vi đồi bại đó. Nhưng tôi cũng rất thắc mắc tại sao Liệt lại có được cuộn băng video kia.”
“Thắc mắc? Cô cũng chỉ thấy thắc mắc mà thôi?” Louis Thương Nghiêu hung dữ nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt hệt dã thú, “Cô căn bản không ý thức được mình đã phạm sai lầm, nếu không sao có thể không tiếp tục tra ra được. Cô là luật sư danh tiếng, muốn tìm ra chân tướng sự việc vốn là chuyện dễ như trở bàn tay!”
Lạc Tranh bất giác á khẩu.
Những lời này của Louis Thương Nghiêu khiến nàng không cách nào phản bác. Đúng như lời hắn nói, nàng thật sự không dụng tâm tra cứu thông tin. Nếu như nàng để tâm một chút, nàng nhất định biết lúc ấy Liệt đã xảy ra chuyện gì, có lẽ mọi chuyện sẽ không như lúc này.
“Lúc đó, cô chỉ nghĩ rất đơn giản, chỉ hy vọng có thể giúp Ôn Húc Khiên giành thắng lợi trên toà, những thứ khác, cô còn để ý sao?” Louis Thương Nghiêu dường như nhìn thấu tâm tư nàng, lạnh lùng nói.
Lạc Tranh biết mình thực sự đuối lý, cắn cắn môi, than nhẹ một tiếng, “Tôi hy vọng có thể biết rõ chân tướng sự tình. Anh đã luôn miệng nói, Liệt vì tôi mới trở thành như vậy, cho nên tôi càng có quyền biết rõ chân tướng. Nếu như thật sự là lỗi của tôi, tôi bằng lòng chịu trách nhiệm, chấp nhận trừng phạt.”
Thanh âm của nàng tuy nhỏ nhưng thái độ rất kiên quyết, từng chữ đều rõ ràng không hề có chút hàm hồ. Đó chính là nàng, một là một, hai là hai, nếu như thực sự là nàng sai, nàng sẽ thừa nhận, nếu như không phải, nàng đương nhiên sẽ không học tập cái tinh thần Lôi Phong kia.