“Hiện giờ thì sao? Có thể nói cho tôi câu trả lời của anh rồi chứ?” Louis Thương Nghiêu khẽ vuốt ve ly rượu, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng nhìn chằm chằm Ôn Húc Khiên.
"Thương Nghiêu, anh có thể... cho tôi thêm thời gian một ngày nữa?" Thần sắc Ôn Húc Khiên đột nhiên trở nên rất uể oải, cúi xuống, hai tay ôm lấy đầu, “Thực ra, nói tôi không có chút tình cảm nào với Lạc Tranh cũng không đúng, nhiều năm như vậy, ít nhiều tôi cũng có cảm giác với cô ấy, anh cho tôi thêm một ngày để suy nghĩ, tôi thật sự….không muốn cứ như vậy lập tức quyết định. Dù sao đối với tôi mà nói, Lạc Tranh dù không phải là người yêu, cũng là một người hợp tác tuyệt vời trong công việc.”
Louis Thương Nghiêu khẽ nheo mắt lại, cũng không nói gì, chỉ là lặng lẽ nhìn Ôn Húc Khiên, dường như đang muốn biết hắn thực sự muốn bày ra trò gì.
“Thương Nghiêu, xin anh tin tưởng tôi, cho tôi thời gian một ngày nữa. Chẳng lẽ, một ngày anh cũng không thể chờ sao?” Giọng của Ôn Húc Khiên lúc này nghe rất rầu rĩ, bộ dạng trông cũng cực kỳ thống khổ.
Louis Thương Nghiêu cũng không lập tức cự tuyệt mà chỉ nhìn hắn hồi lâu, rốt cục, khoé môi hơi nhếch lên như thể đã sắp đặt xong mọi chuyện. Hắn nâng ly lên, nhẹ nhàng cụng vào cái ly của Ôn Húc Khiên, lên tiếng, “Được, vậy tôi chờ thêm một ngày, hy vọng, anh sẽ không khiến tôi thất vọng.” Nói xong, nụ cười trong đáy mắt hắn càng trở nên nồng đậm hơn.
Ôn Húc Khiên vội vàng cầm lấy cái ly, vẻ mặt đầy sự cẩn thận như thể đang suy nghĩ một cách nghiêm túc, nhưng đáy lòng lại ngầm toan tính một kế hoạch lớn hơn…
***
Một thanh chip có thể chứa được bao nhiêu dữ liệu? Câu trả lời là vô cùng lớn nếu chúng ta muốn như vậy. Lạc Tranh cuối cùng cũng được lĩnh giáo điều này khi xem xét phần dữ liệu lưu trữ trong đó.
Nếu muốn trong khoảng thời gian hai, ba ngày ngắn ngủi có thể xem xong toàn bộ tài liệu trong đó thực là chuyện không thể được. Nhưng thật may mắn, thân là một luật sư danh tiếng, Lạc Tranh có được bản lãnh lớn nhất chính là có thể vận dụng tối đa khả năng phân tích cùng trí nhớ siêu việt để nắm bắt nó. Nàng đem chỗ tài liệu kia chia thành từng loại, những sản nghiệp có liên hệ với nhau được tập hợp và phân tích rồi ghi nhớ trong đầu. Có thể nói, cách này khiến nàng đã giải quyết được không ít công việc, tuy nói không thể lập tức nhớ hết những tài liệu này, nhưng việc có liên quan đến nguyên tắc vận hành cùng tình huống phát sinh của tập đoàn WORLD, nàng đã nắm được khá rõ.
Đối với một luật sư, Lạc Tranh luôn cho rằng trí nhớ là điều cực kỳ quan trọng. Bởi vậy, từ trước khi trở thành một luật sư nổi tiếng, Lạc Tranh vẫn luôn không ngừng bồi dưỡng để nâng cao trí nhớ của mình.
Bởi vì, nàng tự nhận bản thân mình không phải là người có trí nhớ thiên tài gì, nhưng trí nhớ có thể dùng các phương pháp khoa học để tăng cường. Từ khi còn học trong trường, nàng luôn không ngừng rèn luyện để tối ưu hoá trí nhớ của mình. Kết quả thực sự như nàng mong muốn, phương thức này đã khiến khi nàng trở thành luật sư càng lúc càng phát huy vai trò quan trọng.
Đem những tài liệu cần phải tìm hiểu trước nắm bắt cho rõ ràng, đem những tin tức tối quan trọng ghi nhớ trong đầu, những tài liệu có thể tạm thời chưa cần quá quan tâm đặt qua một bên, cứ như vậy, Lạc Tranh vừa xem xét vừa chỉnh đốn lại thông tin một cách cặn kẽ. Dần dần, từ chỗ không nắm được chút gì về tập đoàn WORLD, Lạc Tranh đã có thể nhanh chóng nắm rõ quy trình vận hành của nó cũng như vai trò của những người đang tham gia điều hành nó.
Lạc Tranh xem tài liệu đến mê mẩn cả người, dường như chỉ có cách này mới khiến nàng quên đi hết thảy sự việc đau lòng phát sinh ngày hôm qua.
Nàng không muốn lãng phí thời gian một cách vô ích, vì một người đàn ông như vậy mà lãng phí thời gian đối với nàng mà nói chẳng khác nào đâm đầu tự sát. Trên má vẫn còn chút cảm giác đau đớn sót lại, cái tát này, đã đem toàn bộ ân tình trong quá khứ hoàn toàn xoá sạch.
Lạc Tranh xem tài liệu đến xuất thần, ngay cả Louis Thương Nghiêu bước vào lúc nào nàng cũng không biết. Khi nàng ý thức được trong không khí có gì đó khác thường, vừa ngẩng đầu lên thì đã thấy ánh mắt lấp lánh ý cười của Louis Thương Nghiêu đang nhìn chăm chú vào mình…