ắt máy tính, cất mọi tài liệu cẩn thận xong xuôi, hít sâu một hơi, đi xuống dưới lầu…
Lạc Tranh tuyệt đối không hề ngờ tới, người bất ngờ ghé thăm nơi này lại là Ôn Húc Khiên.
Hắn bất ngờ xuất hiện trước mắt nàng như vậy. Khi nhìn thấy Lạc Tranh ra mở cửa, trong nháy mắt, nét mặt hắn hiện lên một nụ cười thâm trầm.
Lạc Tranh vô thức lùi về phía sau mấy bước, ánh mắt cũng nổi lên tia cảnh giác, không phải nàng chuyện bé xé ra to mà là nàng cảm thấy hôm nay Ôn Húc Khiên có gì đó rất lạ. Còn nữa, sao hắn lại đột nhiên xuất hiện ở chỗ này?
"Không định mời tôi vào nhà sao?" Ánh mắt Ôn Húc Khiên ngừng lại trên gương mặt nàng, dường như đã sớm có âm mưu.
Lạc Tranh vốn muốn cự tuyệt, nhưng biết rõ hắn nếu đã tìm tới chỗ này nhất định là muốn nói gì đó. Nghĩ vậy nên nàng khẽ mỉm cười nghiêng người tránh qua một bên, “Mời vào!”
Nàng nói năng rất khách sáo, không khó nhận ra, đối với hắn nàng đã hoàn toàn chết tâm rồi.
Ôn Húc Khiên đương nhiên cũng hiểu, cũng không biểu hiện gì, chỉ cười nhạt một tiếng, nhàn nhã tự đắc bước vào trong.
Lạc Tranh đóng cửa lại, đi vào phòng khách, lại thấy bộ dạng đang hăng hái đánh giá căn biệt thự của hắn, lạnh nhạt nói.
“Mời ngồi!”
Ôn Húc Khiên cười cười, đi đến sofa gần cửa sổ ngồi xuống, đợi Lạc Tranh pha một bình thanh trà xong xuôi, liền cất giọng đầy toan tính đậm vẻ ghen tuông.
"Tranh Tranh, cô như vậy là không đúng rồi, chúng ta vẫn chưa có ly hôn, cô đã không chờ được mà về đây chung sống với người đàn ông khác, như vậy đối với việc ly hôn cũng không được thuận lợi đâu.”
Lạc Tranh biết rõ lần này hắn tới không hề có ý tốt, nếu đã tìm tới tận nơi này, đã nói lên hắn sẽ không chịu thoải mái mà ký đơn ly hôn rồi.
“Húc Khiên, tôi niệm tình anh đã từng giúp đỡ tôi, tuy rằng anh làm vậy là có mục đích riêng, nhưng thật sự tôi cũng đã nhận được sự giúp đỡ của anh. Nếu anh đến đây vì việc ly hôn thì tôi sẽ tiếp chuyện còn nếu như anh tới vì có mục đích khác, thứ lỗi tôi không thể tiếp tục ngồi đây được.”
“Sao vậy, tức giận?” Vẻ mặt Ôn Húc Khiên có chút không hài lòng, lại đưa mắt nhìn xung quanh, “Cũng khó trách cô vội vã ly hôn với tôi, hắn ra tay hào phóng như vậy đương nhiên khiến cô muốn quên đi người chồng này rồi. Nhưng mà Tranh Tranh, một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, lẽ nào cô cũng đã quên?”
“Tôi không biết anh đang nói bậy bạ cái gì.” Lạc Tranh lạnh giọng nói, “Tôi nghĩ, anh đến đây tuyệt đối không phải là để xem tôi sống như thế nào chứ?”
“Đương nhiên!” Ôn Húc Khiên dựa người vào sofa, nói thẳng thừng, “Nhưng mà, cô cũng biết, nếu muốn ly hôn sẽ phải phân chia tài sản chung của hai vợ chồng, cô nói xem, căn biệt thự này có tính hay không đây?”
Lạc Tranh giống như nghe được chuyện nực cười nhất trên đời.
"Ôn Húc Khiên, anh điên rồi sao? Căn biệt thự này sao có thể tính là tài sản chung được.”
"Không cần khẩn trương, tôi chỉ là thuận miệng nói vậy mà thôi." Ôn Húc Khiên vắt chéo hai chân, cười lạnh nhìn Lạc Tranh, “Căn biệt thự này đương nhiên không thể tính là tài sản chung của chúng ta, bởi vì nó vốn là do tên gian phu của cô tặng cho cô mà.”
Gương mặt Lạc Tranh bất giác biến sắc, “Ôn Húc Khiên, nói chuyện chú ý một chút!”
“Tôi nói có gì sai sao? À, có lẽ tôi dùng từ không chính xác lắm, phải nói các người là một đôi gian phu dâm phụ mới đúng.” Ôn Húc Khiên dùng từ càng lúc càng cay nghiệt.
Lạc Tranh gắt gao nhìn chằm chằm Ôn Húc Khiên, lúc này nàng ngược lại không muốn tức giận, bởi vì tức giận, không giải quyết được bất cứ vấn đề gì. Nàng chỉ có thể đè nén tâm tình đang muốn bốc hoả của mình xuống, lạnh lùng nói, “Nếu như hôm nay anh đến đây chỉ là để nói mấy lời dư thừa kia thì mời anh đi cho, tôi còn bận việc, không có thời gian nghe chuyện điên khùng của anh.”
“Sao vậy, sợ hắn đột nhiên trở về thấy tôi ở đây sao?” Ôn Húc Khiên cười phá lên.
Tâm tư Lạc Tranh bất giác run lên, “Anh đang nói ai?”
Ôn Húc Khiên cười lắc đầu, "Tranh Tranh à, tuy nói cô rất thông minh, nhưng cũng không nên đem tất cả mọi người coi như đồ ngốc chứ? Tôi còn có thể nói ai? Đương nhiên là bạn tốt của tôi, cũng là tên gian phu của cô - Thương Nghiêu rồi.”
Lạc Tranh nghiêm mặt nhìn Ôn Húc Khiên hồi lâu mới lên tiếng, “Anh muốn thế nào? Đối với việc ly hôn tôi đã quyết định dứt khoát rồi. Lẽ nào, anh còn muốn tôi coi như không có chuyện gì sau khi biết được bộ mặt giả dối của anh?”
“Giả dối? Tôi sao có thể giả dối đây?” Ôn Húc Khiên buồn cười nhìn nàng, “Cô đừng cho rằng tôi không biết cô đang chung sống với Thương Nghiêu, có cần tôi đi vào phòng tắm trong phòng ngủ kiểm tra xem ở đó có vật dụng của đàn ông hay không đây?”
Lạc Tranh khẽ cắn chặt răng, cố giữ sắc mặt thật tỉnh táo, nói rõ ràng với hắn, “Ôn Húc Khiên, anh bây giờ không có tư cách nghi ngờ tôi về bất cứ chuyện gì, nếu như nói tôi đã cùng người khác chung sống, vậy so với anh cũng là bên tám lạng bên nửa cân mà thôi.”
"Cho nên, làm sao tôi có thể cam lòng mà ly hôn với cô đây?” Ôn Húc Khiên nở nụ cười đầy mưu mô…