thì đừng lãng phí chút thời gian này nữa, hãy nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Louis Thương Nghiêu nghe vậy, vô thức nhíu nhíu mày.
"A, đúng rồi!" Lạc Tranh như là nhớ ra điều gì, đưa tay lên khẽ vỗ vào vai hắn, “Nhớ trước khi về, thanh toán phí thuê sàn. Cảm ơn nhiều!”
Nói xong, nàng cười khẽ cầm lấy túi xách, rời đi.
Ánh mắt Dennis dường như có chút thông cảm nhìn thoáng qua Louis Thương Nghiêu, trên mặt còn có chút cố nén cười, cũng không nói lời nào, đi đến trước mặt Louis Thương Nghiêu, vỗ vai hắn một cái, rời đi.
Nhẩm tính thời gian, Dennis quen Louis Thương Nghiêu cũng không hề ngắn, nhưng việc hắn bị một phụ nữ đánh bại như vậy là lần đầu tiên anh ta được thấy.
Louis Thương Nghiêu đứng đó, nhìn theo bóng lưng hai người họ rời đi, vẻ mặt hắn không có biểu hiện gì rõ rệt lắm. Một lúc lâu sau, hắn khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi càng thêm yêu mị…
Suốt một đêm dài, ăn rồi so tài, kể từ khi tốt nghiệp đại học đến giờ, chỉ có lần này Lạc Tranh mới phóng túng như vậy.
Bị chuông điện thoại đánh thức, Lạc Tranh mơ mơ màng màng nhận điện, nghe xong cơn buồn ngủ của nàng hoàn toàn biến mất.
Lạc Tranh chơi cho đến bình minh mới trở lại biệt thự, sau khi về lại không thấy bóng dáng Louis Thương Nghiêu, có lẽ hắn đã đến công ty rồi. Nhìn lại đồng hồ, nàng mới ngủ khoảng ba tiếng đồng hồ.
Rời giường rửa mặt, trang điểm nhẹ một chút nàng liền vội vàng ra ngoài.
Vẫn là khách sạn đó, vẫn là căn phòng đó, khi Lạc Tranh đưa tay gõ cửa, trong lòng không khỏi có chút nặng nề, bởi cuộc điện thoại lúc sáng nàng nhận được là điện thoại từ cha mẹ Ôn Húc Khiên.
Hai người họ hẳn đã nghe việc nàng đề xuất ly hôn, Lạc Tranh cũng không biết có phải Ôn Húc Khiên chủ động nói với họ hay không, nhưng nhận được điện thoại của họ, lòng nàng vẫn có chút bất ổn. Nàng không nghĩ tới, hai vị trưởng bối này lại vì chuyện của Ôn Húc Khiên mà bay sang Paris.
Lại là khách sạn này! Lại là căn phòng mà Ôn Húc Khiên cùng Diêu Vũ đã yêu đương vụng trộm.
Cửa phòng nhanh chóng được mở ra, Lạc Tranh thật sự bị bất ngờ khi thấy người ra mở cửa là Đường Diệu Liên - mẹ chồng nàng.
"Tranh Tranh à..." Đường Diệu Liên vừa nhìn thấy Lạc Tranh, cao hứng kéo lấy nàng, “Mau vào, mau vào đây!”
Lạc Tranh nở nụ cười nhẹ nhàng, trên mặt có chút lúng túng. Bước vào phòng nàng mới thấy, trong phòng khách chẳng những có Ôn Triết đang ngồi, còn có Ôn Húc Khiên, thậm chí là cả Diêu Vũ.
Lại chuyện gì đây?
Công khai quan hệ mập mờ hay sao?
Lạc Tranh bất giác ngẩn ra, ánh mắt sắc bén lướt qua gương mặt Ôn Húc Khiên cùng Diêu Vũ. Ôn Húc Khiên có chút lúng túng, còn Diêu Vũ có chút cứng cỏi.
Đúng vậy, cô ta có gì phải sợ đây, cô ta đang mang thai đứa cháu nhà họ Ôn mà.
Kẻ thứ ba có thể làm được tới mức này cũng coi như có bản lĩnh.
Ôn Triết nhìn thấy Lạc Tranh, vội đứng dậy, mỉm cười hiền lành nhìn nàng, “Tranh Tranh à, sao con lại gầy đi nhiều vậy? Đều tại Húc Khiên không ra gì, không chăm sóc tốt cho con.”
"Đừng nói như vậy..." Lạc Tranh trong lúc nhất thời thế không biết nên xưng hô với hai vị trưởng bối này thế nào, dù sao nàng vẫn chưa hoàn toàn ly hôn, liền dịu dàng nói, “Cha, mẹ, hai người sao lại tới Paris vậy?”
“Còn không phải vì đứa con mất nết này sao!” Đường Diệu Liên dường như không nhịn nổi, lên tiếng trách cứ Ôn Húc Khiên, “Thứ tốt không học, lại đi học mấy thứ tật xấu của kẻ có tiền. Người vợ tốt như vậy lại không biết quý trọng, còn ở ngoài nuôi nhân tình.”
Đường Diệu Liên tuy cả đời chỉ tiếp xúc với bệnh nhân, nhưng Ôn Triết lại là người có quan hệ khá rộng, cho nên bà cũng là người thông minh trong chuyện giao tiếp, biết tại trường hợp nào nên dùng lời nói thế nào. Khi bà nghe chuyện Lạc Tranh đề xuất ly hôn, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó liền tìm hiểu mới biết hết thảy đều do con trai mình gây ra.