lập tức hiểu ra nguyên do vẻ lúng túng trong nụ cười của Dennis cũng như vẻ mặt đắc ý của Louis Thương Nghiêu.
Nơi này vốn là nhà hàng Quảng Đông khá nổi tiếng, bởi vậy đầu bếp đều là người Hongkong nhiều năm kinh nghiệm. Cho nên, các món ở đây thực sự được làm rất chuẩn mực.
Phải nói rằng người Hongkong khi nấu nướng đều rất chú trọng đến việc lựa chọn nguyên liệu, lại thêm việc trang trí món ăn khá cầu kỳ, tinh hoa trên trời dưới đất, không chỗ nào không được khéo léo đưa vào món ăn. Đặc biệt các món Quảng Đông còn chú trọng đến cảm nhận của thực khách, lại được phân chia theo mùa, hạ thu nhẹ nhàng, đông xuân ấm áp. Ngoài việc giữ cho nguyên liệu luôn tươi ngon, ẩm thực Quảng Đông còn có cách thức nấu nướng bí truyền và cách bảo trì nguyên liệu cũng thực sự độc đáo.
Đây cũng không phải nhà hàng nhỏ cho nên mỗi món ăn được đưa lên đều có tên tuổi rõ ràng.
Ngoại trừ các món truyền thống như tôm chao dầu, hàu tươi xông khói trà sen, nấm tươi, lợn sữa quay giòn, còn có cá cuốn salad, thịt lợn nướng mật ong, cháo lúa mạch, hoa lựu dồn thịt trai, kỳ lân om măng trúc….cả một bàn bày đầy đồ ăn, trong khi chỉ có ba người họ.
Lạc Tranh nhìn một bàn thức ăn trước mặt, không khỏi hít một hơi khó nhọc, biết rõ Louis Thương Nghiêu cố ý bày ra chuyện này, không vui lên tiếng, “Anh mấy đời nay chưa được ăn gì hay sao? Chúng ta chỉ có ba người mà thôi.”
Louis Thương Nghiêu không giận mà còn cười, hớp một ngụm trà, thong thả nói, “Có người mời khách mà.”
Lạc Tranh trừng mắt nhìn hắn một cái.
Mà Dennis lúc này, lại đem tất cả sự chú ý của mình đặt tại các món ăn trên bàn, thật lâu không có ý định dùng bữa.
"Dennis, theo tôi được biết, anh rất ít khi ăn các món Trung Quốc.” Louis Thương Nghiêu nhếch môi cười, thong thả nói.
Dennis âm thầm hít sâu một hơi, trầm mặc mất một lúc, cuối cùng nhịn không nổi gọi ông chủ tới, “Ông chủ, thật ngại, có thể….” Ánh mắt vốn hờ hững thường ngày của anh ta giờ có chút chần chừ, ngập ngừng mất mấy giây mới nói ra, “…mang giúp tôi chiếc dĩa chứ? Cảm ơn!”
Ông chủ quán sững sờ…
Ngay cả Lạc Tranh cũng ngây người ra đó…
Louis Thương Nghiêu vào lúc này lại không chút nể mặt Dennis, liền cất tiếng cười ha ha, lại quay sang nói với ông chủ quán cứ tiếp tục làm việc của ông ta.
Hắn quay sang phía Dennis, đem đôi đũa đang cầm trong tay nhét vào tay anh ta, cố làm ra vẻ thiện ý nói, “Dennis, đồ ăn Trung Quốc đương nhiên phải dùng đũa để gắp rồi, dùng dĩa thật không hợp cảnh chút nào, anh dùng đôi đũa này để ăn đi.”
Dennis xoay xoay vặn vặn cầm lấy đôi đũa, không biết loay hoay thế nào mà trong lúc nhất thời, đũa trong tay lại biến thành chiếc dài chiếc ngắn, bất giác nhìn qua Louis Thương Nghiêu, thấy tư thế cầm đũa của hắn cực kỳ chuẩn xác, lại vô cùng ưu nhã thong dong.
Lạc Tranh âm thầm thở dài một tiếng, rốt cục cũng hiểu ra lý do vẻ mặt lúng túng của Dennis, không khỏi nhíu mày nhìn thoáng qua Louis Thương Nghiêu đang ngồi bên cạnh. Hắn dường như đang cố tình khoe khoang, cầm lấy đôi đũa thong thả dùng bữa, thậm chí, còn tự tay gắp sang bát nàng một con tôm đã bóc vỏ.
Người đàn ông này…có bị bệnh hay không?
Nhưng mà, như vậy còn chưa đạt mục đích của hắn hay sao?
Quả nhiên, ý nghĩ của Lạc Tranh còn chưa kịp nguội, đã thấy Louis Thương Nghiêu nhìn về phía Dennis, cố tình làm ra vẻ giật mình nói, “Dennis, không phải lâu vậy rồi anh vẫn không học được cách cầm đũa đấy chứ? Như vậy không được, nhiều món ngon như thế này mà anh không có cách nào ăn được.”
Louis Thương Nghiêu lại tiến thêm một bước nữa trong việc làm mất mặt Dennis.
Sắc mặt Dennis lúc này thật sự rất kém, có thể nhận ra anh ta đang cố gắng tập trung vào đôi đũa này, nhưng mà làm thế nào cũng không khống chế được chúng.
Louis Thương Nghiêu cười lớn đầy thoả mãn.
Lạc Tranh không nhịn nổi nữa, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, đứng dậy, chủ động chuyển qua ngồi cạnh Dennis, tự tay hướng dẫn anh ta.
“Lực nắm ở tay anh quá lớn, cầm đũa không phải dồn lực vào cổ tay, một ngón cái để ở chỗ này, ngón trỏ cùng ngón giữa thả lỏng ra một chút…”
Thanh âm của nàng rất nhu hòa, giống như dòng suối nhỏ chảy trong khe núi, trong trẻo dễ nghe, vẻ mặt cũng vô cùng tự nhiên, so với nụ cười ác ý trên mặt Louis Thương Nghiêu, nàng thực không có chút ý chê cười nào đối với Dennis.
Hồi 6: Sập bẫy
Chương 9 - Phần 3: Cuộc so tài của hai người đàn ông
Tình hình bất ngờ xảy ra chuyển biến…
"A, thì ra là như vậy." Khoé môi Dennis nổi lên nụ cười nhẹ, nhìn qua thấy rất nghiêm túc nghe Lạc Tranh hướng dẫn, nhưng trong ánh mắt dường như có chút khiêu khích Louis Thương Nghiêu.
Sắc mặt Louis Thương Nghiêu có chút biến đổi. Từ đôi môi mỏng khẽ mím lại của hắn không khó nhìn ra hắn đang rất không hài lòng. Nhưng hắn cũng không cho Dennis cơ hội đắc ý quá lâu, một lời cũng không nói, vươn cánh tay ra kéo ngược Lạc Tranh về chỗ cũ.
“A..anh định làm gì?” Lạc Tranh chỉ cảm thấy cả người trong chớp mắt va vào lồng ngực hắn, mùi hoắc hương thoang thoảng nhanh chóng lấp đầy hô hấp của nàng.
“Ngoan ngoãn ăn đồ của em đi. Tôi nghĩ, thần bài danh tiếng lẫy lừng sẽ dễ dàng học được cách cầm đũa thôi, chút chuyện này nếu làm khó anh ta được thì chịu đói một chút cũng không chết người đâu.” Mấy từ cuối cùng Louis Thương Nghiêu dường như nghiến răng mà nói ra, như thể hắn muốn đem đối phương cắn xé tơi bời vậy.
Lạc Tranh tức giận trừng mắt nhìn Louis Thương Nghiêu đang ngồi bên cạnh, người đàn ông này đêm nay tâm địa thật là bất lương…
Dennis dường như cũng không quan tâm lắm, cười nhẹ như gió thoảng. Anh ta không biết cầm đũa là sự thật, nhưng cũng không để bản thân mình trở thành trò cười cho đối phương. Liền đó, dứt khoát một tay cầm đũa, một tay cầm thìa, phối hợp với nhau, mặc dù nhìn qua khá lạ mắt nhưng cũng giúp anh ta ăn được không ít.
Louis Thương Nghiêu khẽ cười lạnh...
Ván này xem ra hai người họ nửa thắng nửa bại, không ai chiếm được thế thượng phong cả.
“Lạc Tranh, lúc nãy em đã đồng ý cùng tôi đi chơi bowling.” Dennis đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.
Lạc Tranh còn chưa kịp trả lời, Louis Thương Nghiêu ngồi bên cạnh lại ngược lại, hắn “rất tích cực” mở miệng.
“Bowling sao? Được đó, đã lâu tôi không chơi rồi, hôm nay vừa vặn đi rèn luyện một chút.”
Lạc Tranh không nói nổi lời nào…
Dennis nghe vậy, ưu nhã nở nụ cười, “Thương Nghiêu à, thật ngại quá, lần này là cuộc hẹn của tôi và Lạc Tranh mà thôi.”
Louis Thương Nghiêu nghe ra ý tứ trong lời nói của anh ta, nhếch môi cười tà mị, “Sao thế, không dám đấu với tôi à?”
Bộ dạng của hắn thực sự rất khiêu khích người khác.
Dennis nhìn hắn, cười lạnh, nhất mạnh từng từ một, “Chấp nhận khiêu chiến!”
Lạc Tranh cảm thấy thật sự nhức đầu. Người ta nói đàn ông cho dù nhiều tuổi cỡ nào, cho dù dáng vẻ có lão luyện thâm trầm đến cỡ nào, nhưng trong xương cốt vẫn ẩn chứa sự hiếu chiến trời sinh. Từ trên người của hai người đàn ông này, nàng đã được tận mắt chứng kiến rồi..
Trong sàn bowling này ước chừng có khoảng 100 đường bóng, cả gian sảnh thực sự đồ sộ, không hề có một cây cột nào che chắn tầm nhìn, thực khiến tầm mắt được thông suốt.
Đây là lần đầu tiên Lạc Tranh tới sàn bowling tại Paris. So với những sàn bowling nàng thường tới khi còn ở Hongkong, nơi này mở cửa suốt 24h mỗi ngày, xem ra việc kinh doanh của nó cũng không tầm thường.
Trên sàn bowling lúc này cũng không có quá nhiều người, dù sao trời cũng đã rạng sáng, nhưng cũng không thể coi là ít. Vẫn có rất nhiều người không ngủ được tìm đến nơi này làm vài đường bóng thả lỏng bản thân mình.
Hai người đàn ông cao lớn xuất hiện nơi này với bộ dạng không phù hợp lắm. Bởi trước khi tới đây, cả hai đều mặc âu phục, giày da cho nên chơi bowling thực sự không được tiện lợi. Nhưng họ cũng không nề hà gì, lập tức mua cho mình bộ quần áo thật thoải mái. Khi hai người họ từ trong phòng thay đồ bước ra, quả thực thu hút mọi ánh mắt của những phụ nữ có mặt tại nơi này.
Những ánh mắt này, mang theo ý ngưỡng mộ không hề che giấu.
Cũng khó trách những phụ nữ này sẽ điên cuồng như vậy, mà ngay cả Lạc Tranh, nhìn thấy hai người họ cũng không tránh khỏi ánh mắt có chút lấp lánh đầy ngưỡng mộ.
Dennis mặc một bộ thể thao trắng tuyền, màu sắc cũng như tính cách lạnh lùng của anh ta, vừa có chút ý thân cận lại vừa có chút ý xa cách. Lúc thay xong trang phục thoải mái, trông anh ta rất thư giãn, lại thêm ngũ quan cân đối hài hoà, trông thực giống hoàng tử bạch mã.
Mà Louis Thương Nghiêu, dường như lại muốn làm mọi chuyện đối lập với Dennis, hắn lựa chọn một bộ thể thao đen tuyền. Đây là lần đầu tiên Lạc Tranh thấy hắn ăn mặc thoải mái như vậy. Ngoại trừ hai lần trước cưỡi ngựa cùng đua xe không nói tới, thời gian còn lại hắn đều mặc âu phục khá trang trọng. Giờ khắc này, Louis Thương Nghiêu khoác lên người bộ trang phục thoải mái như vậy, dường như sự tà mị trên người hắn càng toát ra dị thường, giống như satan xuống thế gian, dùng sự u tối đầy mê hoặc chinh phục tất cả.
Lạc Tranh âm thầm thở dài, hai người này thật sự là yêu nghiệt…
Khi cả hai người họ cùng tiến về phía nàng, Lạc Tranh có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt đầy thù địch từ xung quanh đang bắn về phía mình.
Bởi trước khi đến đây, Lạc Tranh đã nói rõ ràng, sau khi ăn nàng không muốn vận động, cho nên tới nơi này chỉ là xem hai người họ so tài mà thôi. Tuy rằng nàng cũng chẳng biết ý nghĩa thực sự của cuộc so tài giữa bọn họ là gì.
Hai đường bóng được mở ra, Dennis cùng Louis Thương Nghiêu một trái một phải, một đen một trắng đứng đó. Lạc Tranh ngước mắt nhìn hai người họ, đột nhiên rất muốn cười, bởi vì nàng chợt nghĩ đến một câu của người Trung Quốc, “Hắc bạch vô thường”. Đương nhiên, hai người họ chắc chắn sẽ không biết ý nghĩa của câu này.
Những phụ nữ đang chơi bóng ở đây nhanh chóng bị hai người đàn ông đẹp trai thu hút, hết thảy đều chạy tới vây quanh sofa ở đằng sau hai đường bóng này. Có người thậm chí còn tự nhiên ngồi lên sofa. Còn có vài người đàn ông, bọn họ đương nhiên không thấy vui khi bản thân mình bị mất đi hàng loạt ánh mắt hâm mộ.
“Sao đây, Dennis, một ván quyết định thắng bại?” Louis Thương Nghiêu xoay xoay cổ tay, nhếch môi cười.
Tại sàn bowling này, một ván gồm 10 lượt đi bóng, lần lượt đánh đổ hai hàng kegel.
Dennis nghe vậy, hơi nhíu mày, "Không thành vấn đề, nhưng mà không có gì đánh cuộc hình như có chút không thoải mái.”
“Vậy cũng đúng!” Louis Thương Nghiêu nhẹ nhàng cười, vẻ mặt hoàn toàn tán đồng với lời Dennis.
Lạc Tranh chợt cảm thấy có chút dự cảm xấu, quả nhiên là còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe thấy Louis Thương Nghiêu cười khẽ, nói…
“Dennis, tôi biết rõ anh vẫn muốn cướp đi người phụ nữ của tôi. Tối nay, hành vi của anh thực không phù hợp với quy củ thương trường cho lắm. Nhưng mà, anh là bạn tôi, lần này coi như không chấp. Anh thắng ván này, tôi không can thiệp việc Lạc Tranh làm luật sư đại diện cho anh, nhưng nếu anh thua, không được nhắc đến chuyện đó nữa.”
“Đem Lạc Tranh ra làm phần thưởng, Thương Nghiêu, nước cờ này của anh quả thực không khôn ngoan chút nào.” Dennis cười nhẹ.
Ngồi một bên, sắc mặt Lạc Tranh lạnh băng, ánh mắt càng lộ rõ ý không vui.
Louis Thương Nghiêu quay đầu nhìn vào mắt Lạc Tranh, cười nhẹ, “Không phải tôi khô